MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 8: ÁNH SÁNG NGOÀI CỬA KÍNH

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 8: ÁNH SÁNG NGOÀI CỬA KÍNH

1,761 từ · ~9 phút đọc

Mùa đông ở kinh thành dường như dịu dàng hơn khi đứng từ bên trong những tấm kính cường lực dày của biệt thự Hoắc gia. Lâm Du ngồi bên cửa sổ thư phòng, tay cầm bút chì phác thảo những đường nét thanh mảnh của khu vườn phủ đầy sương giá. Đã hai tuần kể từ khi cậu chính thức bắt đầu những buổi học tại nhà. Sự chăm sóc tỉ mỉ của Hoắc Chấn Đình cùng chế độ dinh dưỡng đặc biệt đã giúp đôi má của Lâm Du bớt đi vẻ hốc hác, làn da trắng trẻo nay đã có thêm chút sắc hồng nhuận của sức sống.

Hoắc Chấn Đình bước vào phòng, trên tay là một chiếc hộp nhung nhỏ. Anh không lên tiếng, chỉ đứng từ xa quan sát cậu. Anh nhận ra rằng, khi Lâm Du tập trung vẽ, cậu mang một vẻ đẹp tĩnh lặng và thuần khiết đến lạ kỳ, giống như một bức tranh thủy mặc mà anh muốn giấu kín cho riêng mình.

"Du Du." Anh gọi khẽ.

Lâm Du giật mình, đặt bút xuống và quay lại, nụ cười rạng rỡ ngay lập tức nở trên môi: "Anh về rồi! Anh xem, em vừa vẽ xong khóm hồng mà chúng ta đã tỉa hôm trước."

Hoắc Chấn Đình đi tới, cầm bản phác thảo lên xem. Dù chỉ là những nét chì đơn giản, nhưng cách Lâm Du nhấn nhá ánh sáng và bóng tối cho thấy cậu có một tâm hồn vô cùng nhạy cảm với cái đẹp. Anh đặt bản phác thảo xuống, rồi đưa chiếc hộp nhung cho cậu.

"Hôm nay có một buổi triển lãm tranh đương đại của một họa sĩ nổi tiếng người Pháp. Tôi muốn đưa em đi xem. Đây là quà cho em."

Lâm Du run rẩy mở hộp. Bên trong là một chiếc kính gọng mảnh bằng vàng trắng, được thiết kế vô cùng tinh xảo.

"Mắt em dạo này hay mỏi vì vẽ quá nhiều, tôi đã bảo bác sĩ kiểm tra và làm chiếc kính này để bảo vệ thị lực cho em."

Anh nhẹ nhàng cầm chiếc kính, tự tay đeo lên sóng mũi thanh tú của cậu. Qua lớp tròng kính trong suốt, đôi mắt của Lâm Du trông càng thêm to tròn và lấp lánh. Cậu đưa tay chạm vào gọng kính, cảm giác mát lạnh và sự quan tâm chu đáo của anh khiến lòng cậu ấm áp lạ thường.

"Cảm ơn anh... lúc nào anh cũng nghĩ cho em hết."

"Vì em xứng đáng được nhận những điều đó." Hoắc Chấn Đình xoa đầu cậu. "Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ xuất phát trong ba mươi phút nữa."

Đây là lần đầu tiên Lâm Du thực sự bước ra ngoài với tư cách là người đồng hành của Hoắc Chấn Đình tại một sự kiện công cộng, thay vì là một "món hàng" hay một kẻ trốn chạy. Cậu chọn một bộ âu phục màu xanh navy đậm, phối cùng áo len cổ lọ màu trắng sữa bên trong. Trông cậu lúc này vừa có nét thanh tân của một thiếu niên, vừa có sự sang trọng kín đáo được bồi đắp từ khí chất của Hoắc gia.

Chiếc xe dừng lại trước sảnh trung tâm triển lãm. Khi Hoắc Chấn Đình bước xuống và vòng qua mở cửa cho Lâm Du, hàng loạt ống kính của các phóng viên đã chờ sẵn. Tuy nhiên, lực lượng an ninh của Hoắc gia đã nhanh chóng tạo một hàng rào ngăn cách, không để một tia chớp đèn flash nào làm khó chịu cho cậu bé nhỏ đang bối rối.

Lâm Du vô thức nắm chặt lấy cánh tay của Hoắc Chấn Đình. Anh cảm nhận được sự run rẩy của cậu, liền phủ bàn tay to lớn lên mu bàn tay cậu, siết nhẹ như một lời trấn an thầm lặng: Có tôi ở đây.

Bên trong không gian triển lãm, không khí yên tĩnh và sang trọng hơn hẳn. Những bức tranh sơn dầu khổ lớn được treo trên những bức tường trắng tinh khôi dưới ánh đèn spotlight chuyên dụng. Lâm Du dần quên đi sự căng thẳng, cậu bị cuốn hút vào thế giới của màu sắc và những ý tưởng táo bạo.

Họ đi chậm rãi qua từng khu vực. Hoắc Chấn Đình không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, ngược lại anh còn lắng nghe rất kỹ những lời nhận xét ngây ngô nhưng tinh tế của Lâm Du về từng tác phẩm.

"Bức tranh này... trông thật cô đơn anh nhỉ?" Lâm Du đứng trước một bức tranh vẽ một ngôi nhà nhỏ giữa cánh đồng tuyết trắng xóa. "Nhưng sâu bên trong khung cửa sổ kia, em vẫn thấy một ánh đèn vàng nhạt. Nó giống như là hy vọng vậy."

Hoắc Chấn Đình nhìn bức tranh, rồi nhìn vào góc nghiêng của cậu. "Đúng thế. Giống như lúc tôi tìm thấy em trong cơn mưa. Em chính là ánh đèn ấy đối với tôi."

Lâm Du đỏ mặt, cậu cúi đầu tránh ánh mắt nồng nàn của anh. Đúng lúc đó, một giọng nói trầm bổng vang lên phía sau:

"Chào Hoắc tổng, thật hiếm khi thấy ngài xuất hiện tại một buổi triển lãm tranh như thế này."

Đó là một người đàn ông trung niên với phong thái nghệ sĩ, cũng chính là chủ nhân của buổi triển lãm hôm nay. Ông ta nhìn sang Lâm Du, đôi mắt nheo lại vì ngạc nhiên. "Và đây là...?"

"Lâm Du. Người nhà của tôi." Hoắc Chấn Đình giới thiệu ngắn gọn nhưng đầy khẳng định.

Vị họa sĩ gật đầu chào hỏi, rồi nhìn vào bàn tay Lâm Du vẫn còn vương một chút màu nước chưa rửa sạch từ buổi học sáng nay. "Cậu bé này cũng có tâm hồn của một họa sĩ. Ánh mắt cậu nhìn tranh rất sâu sắc."

Lâm Du bối rối cúi chào: "Dạ... cháu chỉ mới bắt đầu học thôi ạ."

"Tốt lắm. Nếu có đam mê, hãy giữ vững nó nhé."

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi kết thúc, họ tiếp tục đi dạo. Tuy nhiên, sự xuất hiện của hai người không thể tránh khỏi những ánh nhìn soi mói từ giới thượng lưu cũng có mặt tại đó. Lâm Du tình cờ nghe thấy tiếng xì xào từ một nhóm phu nhân đài các phía sau một bức bình phong.

"Nghe nói là đứa trẻ nhà họ Lâm đấy. Không ngờ Hoắc Chấn Đình lại sủng ái nó đến vậy, còn đưa đến cả những nơi thế này."

"Chắc cũng chỉ là đồ chơi mới thôi. Alpha quyền lực như ngài ấy, thiếu gì những Omega xuất sắc hơn..."

Lâm Du khựng lại, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo. Những bóng ma của sự tự ti lại một lần nữa muốn trỗi dậy. Nhưng lần này, Hoắc Chấn Đình không để cậu phải chịu đựng một mình.

Anh dừng lại, xoay người nhìn thẳng về phía nhóm người đang xì xào kia. Ánh mắt anh sắc lạnh như dao, pheromone Alpha áp chế tỏa ra một cách có kiểm soát khiến những người đó lập tức im bặt, mặt cắt không còn giọt máu. Anh không nói một lời nào với bọn họ, mà quay sang Lâm Du, giọng nói lại trở nên dịu dàng đến cực điểm:

"Du Du, em mệt rồi sao? Chúng ta đi ăn tối nhé, tôi đã đặt chỗ ở một nhà hàng ven sông, nơi em có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố."

Lâm Du nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự bảo vệ của anh, nỗi buồn trong lòng bỗng chốc tan biến. Cậu hít một hơi thật sâu, mỉm cười gật đầu: "Vâng, em muốn đi."

Nhà hàng nằm trên tầng thượng của một tòa nhà cao tầng, không gian được bao phủ bởi những tấm kính lớn nhìn ra dòng sông uốn lượn lấp lánh ánh đèn. Hoắc Chấn Đình đã bao trọn khu vực ban công riêng tư để không ai làm phiền.

Bữa tối diễn ra dưới ánh nến lung linh. Lâm Du nhìn những món ăn được bày biện như tác phẩm nghệ thuật, nhưng điều cậu chú ý nhất chính là người đàn ông ngồi đối diện. Hoắc Chấn Đình tháo chiếc cà vạt ra, trông anh thoải mái và gần gũi hơn bao giờ hết.

"Anh ơi... hôm nay em đã thấy rất nhiều điều mới mẻ." Lâm Du nói, giọng cậu mềm mại hòa cùng tiếng nhạc jazz du dương của nhà hàng. "Em từng nghĩ thế giới này rất nhỏ, chỉ bằng căn bếp và nhà kho của Lâm gia. Nhưng hôm nay em biết, thế giới thực ra rất lớn, và nó... rất đẹp."

Hoắc Chấn Đình cầm lấy tay cậu, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay. "Thế giới này là của em, Du Du. Tôi sẽ đưa em đi xem tất cả những nơi đẹp đẽ nhất. Chỉ cần em không buông tay tôi."

"Em sẽ không buông tay đâu." Lâm Du khẳng định chắc nịch, đôi mắt cậu kiên định hơn bao giờ hết.

Khi họ trở về biệt thự, sương đêm đã xuống dày. Lâm Du cảm thấy hơi mệt vì một ngày dài vận động, cậu vừa bước vào phòng đã định đi tắm rửa rồi ngủ ngay. Nhưng Hoắc Chấn Đình lại gọi cậu lại.

Anh đưa cho cậu một chiếc hộp dẹt khác, bên trong là một cuốn sổ phác thảo bằng da thật, trang đầu tiên có ghi dòng chữ: Dành cho họa sĩ nhỏ của tôi - Hoắc Chấn Đình.

"Từ hôm nay, mỗi khi đi đâu với tôi, hãy mang theo nó. Tôi muốn em ghi lại thế giới của chúng ta qua lăng kính của em."

Lâm Du ôm cuốn sổ vào lòng, cậu cảm thấy mình như một hạt giống nhỏ bé, sau bao ngày bị vùi dập trong bùn đen, cuối cùng cũng tìm thấy ánh mặt trời và bắt đầu vươn mình mạnh mẽ.

Cậu nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh – một nụ hôn chủ động nhất từ trước đến nay.

"Chúc anh ngủ ngon, người đàn ông của em."

Hoắc Chấn Đình sững sờ trong giây lát, rồi bật cười trầm thấp. Anh nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang chạy vội vào phòng vì ngượng ngùng, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.

Đêm nay, ánh sáng ngoài cửa kính không còn làm Lâm Du thấy lạnh lẽo nữa. Vì cậu biết, ánh sáng thực sự nằm ở ngay trong chính căn nhà này, trong trái tim của người đang bảo vệ cậu.