MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 9: CƠN GIÓ XUÂN VÀ HƯƠNG LINH LAN

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 9: CƠN GIÓ XUÂN VÀ HƯƠNG LINH LAN

1,402 từ · ~8 phút đọc

Kinh thành bước vào những ngày cuối đông, không khí vẫn còn se lạnh nhưng dưới lớp đất cứng, những mầm non đã bắt đầu cựa mình. Tại biệt thự Hoắc gia, Lâm Du cũng đang trải qua một sự thay đổi mà cậu chưa từng lường trước được.

Mấy ngày gần đây, Lâm Du luôn cảm thấy trong người có chút mệt mỏi lạ thường. Cậu không thể tập trung vào các bức vẽ, đôi mắt lúc nào cũng mơ màng và cơ thể thì lúc nào cũng nóng ran, dù máy sưởi đã được điều chỉnh ở mức thấp nhất. Đặc biệt, mùi gỗ tuyết tùng tỏa ra từ người Hoắc Chấn Đình dường như trở nên có sức hút mãnh liệt hơn bao giờ hết, khiến cậu mỗi khi ở gần anh đều cảm thấy chân tay bủn rủn.

Sáng hôm đó, khi Hoắc Chấn Đình đang ngồi duyệt tài liệu ở phòng khách, anh bỗng ngửi thấy một mùi hương vô cùng nhạt, thanh khiết như hoa linh lan sau mưa, nhưng lại mang theo một chút ngọt lịm của mật ong. Là một Alpha cấp cao với khứu giác nhạy bén, anh lập tức nhận ra đây là mùi hương dẫn dụ của một Omega đang bước vào kỳ phát tình.

Lâm Du chậm chạp bước xuống cầu thang. Gương mặt cậu đỏ bừng, đôi mắt phủ một tầng hơi nước mông lung. Cậu mặc một chiếc áo ngủ mỏng bằng lụa, đôi chân trần run rẩy bước về phía anh.

"Anh... anh ơi..." Giọng nói của cậu khàn đặc, mang theo sự nũng nịu và khát cầu mà chính cậu cũng không nhận ra.

Hoắc Chấn Đình lập tức đứng bật dậy, sải bước tới đỡ lấy cậu trước khi cậu ngã quỵ. Ngay khi chạm vào làn da nóng hổi của Lâm Du, hơi thở của anh bỗng chốc trở nên nặng nề. Pheromone Alpha trong người anh bắt đầu rục rịch, muốn chiếm hữu và đánh dấu con mồi nhỏ bé này.

"Du Du, em vào kỳ phát tình rồi." Hoắc Chấn Đình trầm giọng, cố gắng kiềm chế bản năng đang trỗi dậy.

"Em... em không biết... Em thấy nóng quá..." Lâm Du vô thức rúc vào lồng ngực anh, tham lam hít hà mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo để xoa dịu cơn nóng trong người.

Vì là một Omega lặn, kỳ phát tình của Lâm Du đến muộn hơn so với những Omega bình thường và cũng nhẹ nhàng hơn, nhưng đối với một người chưa bao giờ được chăm sóc y tế hay dùng thuốc ức chế như cậu, đây vẫn là một trải nghiệm vô cùng khó khăn.

Hoắc Chấn Đình bế bổng cậu lên, đi thẳng về phía phòng ngủ chính – căn phòng của anh. Anh đặt cậu xuống lớp nệm êm ái, rồi nhanh chóng gọi điện cho bác sĩ riêng.

"Mang thuốc ức chế dành riêng cho Omega lặn đến ngay lập tức. Và cả thuốc dán bảo vệ gáy nữa." Anh ra lệnh, giọng nói đanh lại.

Lâm Du nằm trên giường, cả cơ thể cậu cuộn tròn lại như một chú thỏ nhỏ đang bị thương. Cậu cảm thấy một sự trống trải khủng khiếp trong tâm hồn, một sự khao khát được vuốt ve, được đánh dấu. Cậu đưa tay ra, nắm lấy vạt áo của Hoắc Chấn Đình khi anh định quay đi.

"Đừng... đừng bỏ em một mình... Em sợ..."

Hoắc Chấn Đình nhìn đôi mắt ướt đẫm và bờ môi hơi hé mở của cậu, cổ họng anh khô khốc. Là một Alpha trưởng thành và mạnh mẽ, việc đứng trước một Omega đang trong kỳ phát tình mà không thực hiện hành vi chiếm hữu là một sự tra tấn tột cùng đối với ý chí của anh. Nhưng anh biết, Lâm Du vẫn còn quá nhỏ, và quan trọng hơn, anh muốn cậu tự nguyện trao cho anh tất cả trong một trạng thái tỉnh táo nhất, chứ không phải vì sự chi phối của bản năng sinh học.

Anh ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, kiên nhẫn vỗ về: "Ngoan, tôi không đi đâu cả. Tôi ở ngay đây với em."

Bác sĩ đến rất nhanh sau đó. Sau khi tiêm một liều thuốc ức chế nhẹ và dán miếng dán bảo vệ lên vùng gáy mẫn cảm của Lâm Du, cơ thể cậu mới dần dần bình ổn lại. Cơn nóng bắt đầu rút đi, nhường chỗ cho một sự mệt mỏi rã rời.

Lâm Du mơ màng nhìn Hoắc Chấn Đình. Anh vẫn ngồi đó, dù vầng trán đã lấm tấm mồ hôi vì phải gồng mình kiềm chế pheromone của bản thân để không làm ảnh hưởng đến cậu.

"Anh... tại sao anh không đánh dấu em?" Lâm Du nhỏ giọng hỏi, trong sự ngây ngô của mình, cậu nghĩ rằng đó là cách duy nhất để kết thúc cơn đau này. "Chẳng phải... em thuộc về anh sao?"

Hoắc Chấn Đình khựng lại. Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc bết mồ hôi trên trán cậu, ánh mắt thâm trầm nhưng chứa chan sự trân trọng:

"Du Du, em thuộc về tôi, nhưng em không phải là một công cụ để thỏa mãn bản năng. Tôi muốn bảo vệ em, bao gồm cả việc bảo vệ sự trong trắng và tôn nghiêm của em cho đến khi em thực sự sẵn sàng. Em còn có cả một tương lai phía trước, có những bức tranh chưa vẽ, những ngôi trường chưa đi. Tôi không muốn sự ích kỷ của mình ràng buộc em quá sớm."

Lâm Du nghe những lời đó, trái tim cậu rung động mạnh mẽ hơn cả bất kỳ sự dẫn dụ pheromone nào. Ở Lâm gia, cậu được dạy rằng Omega chỉ là vật hy sinh, là công cụ để Alpha sử dụng. Nhưng ở đây, Hoắc Chấn Đình lại coi trọng cậu hơn cả bản thân anh.

Cậu nhích lại gần, đặt đầu mình lên đùi anh, vòng tay ôm lấy eo anh như một hành động thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối.

"Anh là người tốt nhất thế giới..."

Hoắc Chấn Đình khẽ cười, một nụ cười có chút tự giễu. Chỉ có anh mới biết mình đã phải đấu tranh thế nào để giữ được vẻ bình thản này. Anh cúi xuống, hôn lên trán cậu.

"Ngủ đi. Tôi sẽ ở đây canh chừng cho em."

Cả ngày hôm đó, Hoắc Chấn Đình không rời bước khỏi phòng ngủ. Anh mang máy tính vào làm việc cạnh giường, thỉnh thoảng lại đưa tay kiểm tra nhiệt độ cho Lâm Du. Khi cậu đói, anh tự tay đút cho cậu từng thìa cháo loãng.

Đến tối, khi tác dụng của thuốc ức chế đã hoàn toàn phát huy, Lâm Du tỉnh táo hơn hẳn. Cậu nhìn người đàn ông vẫn đang miệt mài với những bản kế hoạch dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cảm thấy lòng mình tràn ngập một loại cảm xúc ngọt ngào khó tả.

Cậu lén lút bò lại gần, từ phía sau ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm vai anh.

"Anh Hoắc... em hết nóng rồi."

Hoắc Chấn Đình đặt bút xuống, xoay người lại, nhìn thấy bộ dạng tươi tắn hơn của cậu thì mới thở phào nhẹ nhõm. Anh bẹo má cậu: "Hết nóng rồi thì đi tắm rửa, sau đó sang phòng bên cạnh ngủ. Ở đây thêm nữa, tôi không chắc mình sẽ giữ được lời hứa đâu."

Lâm Du đỏ bừng mặt, cậu hiểu ý nghĩa trong lời nói của anh. Cậu nhanh chóng nhảy xuống giường, nhưng trước khi chạy đi, cậu còn quay lại hôn cái "chụt" vào má anh một cái thật lớn.

"Chúc anh ngủ ngon!"

Nhìn bóng dáng nhỏ bé chạy biến sau cánh cửa, Hoắc Chấn Đình đưa tay chạm vào vết hôn vẫn còn hơi ấm trên má, đôi mắt anh dịu dàng đến lạ kỳ.

Kỳ phát tình đầu tiên của Lâm Du tại Hoắc gia đã trôi qua như thế – không có sự cưỡng ép, không có sự chiếm đoạt đau đớn, chỉ có hương vị ngọt ngào của sự tôn trọng và tình yêu lặng lẽ. Cậu bé nhỏ ấy, cuối cùng đã hiểu rằng, chiếc lồng mà Hoắc Chấn Đình xây nên không phải để giam cầm cậu, mà là để bảo vệ đóa linh lan yếu ớt nhất trước những cơn gió lộng của cuộc đời.