MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 10: NHỮNG NÉT VẼ ĐẦU TIÊN DƯỚI ÁNH MẶT TRỜI

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 10: NHỮNG NÉT VẼ ĐẦU TIÊN DƯỚI ÁNH MẶT TRỜI

1,608 từ · ~9 phút đọc

Sau kỳ phát tình đầu tiên được bao bọc trong sự dịu dàng của Hoắc Chấn Đình, cơ thể của Lâm Du dường như có một sự chuyển biến kỳ diệu. Sắc mặt cậu hồng hào hơn, đôi mắt vốn luôn mang vẻ u sầu giờ đây đã lấp lánh những tia sáng của sự kỳ vọng. Nhưng quan trọng hơn cả, mối liên kết giữa cậu và người đàn ông ấy đã không còn đơn thuần là người cứu mạng và kẻ được cứu, mà đã chớm nở những mầm xanh của một tình yêu sâu sắc và tin cậy.

Sáng thứ Hai, Hoắc Chấn Đình không đi làm sớm như mọi khi. Anh đứng ở hành lang, nhìn Lâm Du đang loay hoay trước gương để chỉnh lại chiếc cổ áo sơ mi mới. Hôm nay là buổi học đầu tiên của cậu tại viện mỹ thuật tư nhân mà anh đã đích thân lựa chọn – một nơi tách biệt, yên tĩnh và chỉ dành cho những tâm hồn nghệ thuật thực thụ.

"Lại đây, tôi làm giúp em." Hoắc Chấn Đình lên tiếng, giọng nói trầm thấp mang theo hơi ấm của buổi sớm.

Lâm Du ngoan ngoãn đi tới, đứng trước mặt anh. Hoắc Chấn Đình hơi cúi người, đôi bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng khéo léo cài lại chiếc cúc áo trên cùng cho cậu, sau đó thắt một chiếc nơ lụa nhỏ màu đen. Khoảng cách gần đến mức Lâm Du có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát lẫn với hương tuyết tùng nồng đậm từ người anh.

"Đến đó, em cứ tự nhiên vẽ những gì mình thích. Giáo viên ở đó là người quen của tôi, bà ấy sẽ không để ai làm phiền em." Anh dặn dò, đôi mắt chứa đầy sự dung túng.

Lâm Du nắm lấy vạt áo anh, hơi lo lắng: "Anh... anh có đi cùng em không?"

"Tôi sẽ đưa em đến tận cửa lớp. Chiều tôi sẽ đón em. Đừng sợ, điện thoại luôn có sẵn số của tôi, nhớ chứ?"

Lâm Du gật đầu, hít một hơi thật sâu để lấy can đảm. Cậu biết, đây là bước đi đầu tiên để cậu không còn là một "phế vật" trong mắt người đời, để cậu có thể xứng đáng đứng cạnh anh một cách đường hoàng nhất.

Chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước một khuôn viên cổ kính bao phủ bởi những giàn hoa tử đằng tím ngắt. Viện mỹ thuật này nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của phố thị. Hoắc Chấn Đình dẫn cậu vào trong, bàn tay anh luôn đặt nhẹ sau lưng cậu như một sự bảo vệ vô hình.

Lớp học của Lâm Du chỉ có thêm ba học viên khác, đều là những người có tính cách trầm lặng và say mê nghệ thuật. Giáo viên là phu nhân của một cố họa sĩ lừng danh, bà nhìn thấy Lâm Du liền mỉm cười hiền hậu:

"Chào con, cậu bé có đôi mắt của mùa xuân. Chỗ của con ở cạnh cửa sổ kia nhé."

Hoắc Chấn Đình cúi đầu chào bà rồi quay sang xoa đầu Lâm Du: "Tôi đi đây. Chiều gặp lại."

Lâm Du nhìn theo bóng dáng anh khuất sau hàng tử đằng, tim vẫn còn đập nhanh. Cậu ngồi xuống vị trí của mình, trước mặt là một giá vẽ gỗ thơm mùi dầu bóng và một khay màu nước cao cấp. Ánh nắng xuyên qua lớp kính, rọi lên bảng pha màu trắng tinh khôi. Lần đầu tiên, Lâm Du cảm thấy mình không còn đứng trong bóng tối để nhìn trộm thế giới, mà chính cậu đang là một phần của ánh sáng này.

Buổi học bắt đầu với đề tài: "Điều khiến bạn thấy bình yên nhất".

Trong khi các học viên khác vẽ biển cả, vẽ cánh đồng hay vẽ người thân, Lâm Du lại ngồi thẫn thờ nhìn vào tờ giấy trắng. Cậu nhắm mắt lại, và trong tâm trí cậu, hình ảnh hiện lên không phải là một khung cảnh vĩ đại nào, mà là một góc thư phòng mờ ảo với ánh đèn vàng, và bóng lưng của một người đàn ông đang miệt mài làm việc bên cạnh giường của cậu.

Cậu cầm bút, bắt đầu vẽ. Những nét vẽ của Lâm Du rất thanh mảnh, mềm mại nhưng đầy cảm xúc. Cậu vẽ một đôi bàn tay to lớn đang bao bọc lấy một nhành hoa linh lan nhỏ xíu. Cách cậu phối màu xanh lá của lá cây hòa quyện với màu trắng tinh khôi của hoa tạo nên một cảm giác vừa thanh thoát vừa được che chở.

Suốt ba tiếng đồng hồ, Lâm Du đắm chìm hoàn toàn vào thế giới của màu sắc. Cậu quên đi mình từng bị đánh đập, quên đi mình từng bị coi thường. Chỉ có tiếng cọ lướt trên giấy và nhịp tim bình ổn của chính mình.

"Rất tốt, Lâm Du." Phu nhân giáo viên đứng sau lưng cậu tự bao giờ, bà nhìn bức tranh và khẽ thốt lên. "Nét vẽ của con có linh hồn. Nó không chỉ là hình ảnh, mà là một lời cảm ơn."

Lâm Du ngượng ngùng cúi đầu: "Dạ... con chỉ vẽ những gì con cảm nhận được thôi ạ."

Khi buổi học kết thúc, Lâm Du là người ra khỏi lớp muộn nhất vì cậu mải mê lau dọn bảng màu của mình. Vừa bước ra khỏi cổng viện mỹ thuật, cậu đã thấy chiếc xe quen thuộc đang chờ sẵn. Và người đàn ông ấy, vẫn đứng đó, tựa lưng vào thân xe, tay cầm một bó hoa nhỏ – không phải hoa hồng kiêu sa, mà là một bó cúc họa mi trắng muốt, giản dị và thanh khiết.

Lâm Du chạy ùa tới, không kìm được mà nhào vào lòng anh. Hoắc Chấn Đình vững vàng đón lấy cậu, mùi hương của cậu hòa lẫn với mùi màu vẽ khiến anh cảm thấy vô cùng dễ chịu.

"Sao rồi? Buổi học ổn chứ?"

"Dạ ổn lắm ạ! Cô giáo khen em vẽ có linh hồn nữa." Lâm Du ngước lên, đôi mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà. "Anh xem, em còn được cô tặng một chiếc bút lông mới này."

Hoắc Chấn Đình nhìn vẻ mặt hân hoan của cậu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Anh mở cửa xe cho cậu, đưa bó hoa vào tay cậu: "Chúc mừng buổi học đầu tiên thành công của họa sĩ nhỏ."

Lâm Du ôm bó hoa, hít hà mùi hương của nó rồi lí nhí: "Anh... sao anh lại mua hoa cho em? Em... em đâu có làm gì vĩ đại đâu."

"Đối với tôi, việc em dám bước ra ngoài và mỉm cười như thế này đã là điều vĩ đại nhất rồi." Hoắc Chấn Đình khởi động xe, giọng nói dịu dàng như gió xuân. "Hôm nay chúng ta sẽ không về nhà ăn tối. Tôi đưa em đi ăn một món mà chắc chắn em chưa từng thử qua."

Anh đưa cậu đến một quán ăn nhỏ nằm sâu trong một khu vườn kiểu Nhật. Ở đây không có sự xa hoa hào nhoáng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và mùi thơm của gỗ tuyết tùng – mùi hương mà Lâm Du yêu thích nhất.

Họ ngồi trong một gian phòng riêng tư nhìn ra hồ cá Koi. Bữa tối là những món ăn thanh đạm nhưng được chế biến vô cùng tinh tế. Lâm Du vừa ăn vừa kể cho anh nghe về ba người bạn trong lớp, về cách phu nhân giáo viên chỉ cậu cách pha màu xanh lục bảo. Anh ngồi đó, im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại dùng khăn tay lau đi vết nước sốt dính trên khóe miệng cậu.

"Anh ơi..." Lâm Du bỗng nhiên dừng lại, nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc.

"Sao thế?"

"Em... em có thể vẽ một bức chân dung cho anh không? Ý em là, một bức tranh thực sự, không phải phác thảo đâu ạ."

Hoắc Chấn Đình khựng lại một chút, rồi anh mỉm cười, nụ cười lần này sâu hơn hẳn mọi khi. "Rất vinh hạnh. Nhưng tôi nghe nói người mẫu vẽ chân dung thường phải trả phí rất cao đấy."

Lâm Du bối rối: "Em... em không có tiền. Em trả bằng gì được ạ?"

Hoắc Chấn Đình nghiêng người lại gần, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai cậu: "Trả bằng việc mỗi sáng thức dậy, em phải là người đầu tiên tôi nhìn thấy. Được không?"

Trái tim Lâm Du đập loạn nhịp. Cậu hiểu, đây không phải là một yêu cầu, mà là một lời cam kết cho tương lai. Cậu khẽ gật đầu, vùi mặt vào đôi bàn tay mình để giấu đi sự thẹn thùng: "Dạ... em hứa."

Đêm đó, trên đường về, Lâm Du ngủ thiếp đi vì mệt nhưng đôi môi vẫn vương vấn nụ cười. Hoắc Chấn Đình nhìn cậu qua gương chiếu hậu, ánh mắt đầy sự kiên định. Anh biết, ngoài kia vẫn còn những kẻ muốn làm hại cậu, vẫn còn những định kiến nghiệt ngã về một Omega lặn. Nhưng chỉ cần anh còn đứng đây, anh sẽ là bức tường thành vững chắc nhất, che chắn cho cậu được tự do vẽ lên những sắc màu rực rỡ nhất cho cuộc đời mình.

Cậu bé đáng thương ngày nào, dưới sự nuôi dưỡng lặng lẽ và bảo vệ của ông trùm quyền lực, đang dần dần nở rộ như đóa hoa linh lan trong vườn, thơm ngát và kiên cường.