MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 11: NHỮNG LỜI XÌ XÀO SAU CÁNH CỬA KHÉP KÍN

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 11: NHỮNG LỜI XÌ XÀO SAU CÁNH CỬA KHÉP KÍN

2,264 từ · ~12 phút đọc

Sau buổi học đầu tiên tại viện mỹ thuật, thế giới của Lâm Du dường như đã mở ra một trang mới đầy màu sắc. Cậu bắt đầu quen với việc mỗi sáng được tài xế đưa đến lớp, được cầm cọ vẽ và đắm mình trong mùi hương của dầu pha màu. Sự tự tin nhỏ bé ấy giống như một mầm non đang cố vươn mình ra khỏi lớp đất đá khô cằn của quá khứ. Tuy nhiên, cậu vẫn hiểu rằng, mình đang sống trong một chiếc lồng kính pha lê xinh đẹp được bao bọc bởi quyền lực của Hoắc Chấn Đình. Và pha lê, dù cứng cáp đến đâu, vẫn có những vết nứt vô hình.

Sáng thứ Bảy, biệt thự Hoắc gia không còn vẻ tĩnh lặng thường lệ. Hôm nay, Hoắc Chấn Đình tổ chức một buổi họp mặt thân mật dành cho một vài đối tác lâu năm và những người bạn cũ trong giới kinh doanh. Đây không phải là một buổi tiệc xa hoa với hàng trăm khách mời, nhưng sự có mặt của những cái tên "máu mặt" tại đây vẫn khiến không khí trở nên trang trọng và có phần áp lực.

Hoắc Chấn Đình ban đầu không định để Lâm Du xuất hiện. Anh muốn giữ cậu trong vùng an toàn tuyệt đối, tránh xa những ánh mắt tò mò và những lời phán xét cay độc của giới thượng lưu. Nhưng Lâm Du, với sự trưởng thành thầm lặng trong tâm hồn, đã chủ động đề nghị được giúp đỡ quản gia sắp xếp hoa và trà. Cậu muốn chứng minh cho anh thấy mình không còn là một "phế vật" chỉ biết trốn chạy.

"Anh... em có thể giúp ông quản gia không? Em hứa sẽ không làm gì sai đâu." Lâm Du nắm lấy tay áo Hoắc Chấn Đình khi anh đang thắt cà vạt trong phòng ngủ.

Hoắc Chấn Đình nhìn vào đôi mắt kiên định của cậu, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Anh thở dài, kéo cậu lại gần, tay khẽ chỉnh lại mái tóc mềm mại của cậu.

"Em không cần phải làm gì cả, Du Du. Chỉ cần em thấy thoải mái là được. Nếu em cảm thấy không ổn, hãy quay về phòng ngay lập tức. Đừng ép buộc bản thân vì bất cứ ai, kể cả tôi."

Lâm Du gật đầu, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Cậu chọn một chiếc áo len màu cà phê sữa và quần âu ống đứng, trông thanh lịch nhưng vẫn giữ được nét trẻ trung, trong sáng.

Khi những vị khách đầu tiên bước vào sảnh, Lâm Du đang đứng cùng quản gia Lâm kiểm tra lại những tách trà gốm sứ. Cậu làm việc rất tỉ mỉ, đôi tay gầy gộc di chuyển khéo léo, thi thoảng lại mỉm cười chào hỏi những người hầu trong nhà. Mọi thứ dường như rất ổn, cho đến khi một nhóm phu nhân và những vị khách trẻ tuổi bước vào khu vực phòng khách phụ, nơi cách chỗ Lâm Du đứng không xa.

Họ không nhận ra sự hiện diện của cậu sau bức bình phong gỗ chạm trổ. Tiếng cười nói vang lên, kèm theo đó là những câu chuyện phiếm mang đậm mùi vị châm biếm.

"Nghe nói 'chú thỏ nhỏ' của Hoắc tổng cũng đang có mặt ở đây à?" Một giọng nữ sắc sảo vang lên.

"Ừ, là đứa con bị vứt bỏ của nhà họ Lâm đấy. Nghe đâu chỉ là một Omega lặn, pheromone nhạt nhẽo đến mức gần như không có. Không hiểu sao Hoắc tổng lại có hứng thú với hạng người thấp kém như thế."

"Chắc là vì gương mặt đó thôi. Mấy gã Alpha quyền lực đôi khi cũng thích đổi vị bằng những thứ trông có vẻ 'tội nghiệp' và 'trong sáng' một chút. Nhưng loại người như nó, làm sao có thể bước chân vào gia phả nhà họ Hoắc được? Chỉ là một món đồ chơi qua tay, sớm muộn gì cũng bị vứt ra đường thôi."

Lâm Du đứng sững lại. Đôi bàn tay cậu đang cầm chiếc khay bạc bỗng chốc run bắn. Những lời nói ấy như những lưỡi dao sắc lạnh, một lần nữa đâm xuyên qua lớp vỏ bọc tự tin mà cậu đã dày công xây dựng suốt thời gian qua. Cậu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, hơi thở trở nên dồn dập và khó khăn.

"Thấp kém"... "Đồ chơi"... "Bị vứt bỏ"...

Những từ ngữ ấy giống như một lời nguyền, đeo bám cậu từ lúc sinh ra cho đến tận bây giờ. Dù Hoắc Chấn Đình có yêu thương cậu bao nhiêu, dù anh có mua cho cậu bao nhiêu quần áo đẹp và màu vẽ đắt tiền, thì trong mắt thế giới ngoài kia, cậu vẫn mãi mãi là một "phế vật".

Lâm Du vô thức lùi lại, chiếc khay bạc vô tình va vào cạnh bàn phát ra một tiếng keng chói tai. Nhóm người phía sau bình phong lập tức im lặng. Cậu không dám nhìn lại, xoay người bỏ chạy về phía cầu thang, nước mắt đã bắt đầu tràn ra khỏi khóe mắt.

Đúng lúc đó, Hoắc Chấn Đình từ trên lầu bước xuống. Anh vừa xong cuộc trao đổi ngắn với một vị đối tác ở thư phòng. Nhìn thấy Lâm Du đang chạy thục mạng với gương mặt đẫm lệ, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh sải bước tới, giữ chặt lấy đôi vai đang run rẩy của cậu.

"Du Du! Có chuyện gì vậy?"

Lâm Du không nói được lời nào, cậu chỉ biết vùi mặt vào ngực anh mà nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào của cậu khiến cả sảnh lớn bỗng chốc im lặng như tờ. Những vị khách bắt đầu đổ dồn ánh mắt về phía này.

Hoắc Chấn Đình ngước mắt nhìn về phía khu vực phòng khách phụ, nơi nhóm người kia đang lúng túng bước ra. Chỉ cần nhìn vào vẻ mặt xanh mét của họ, anh đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Pheromone Alpha trong người anh đột ngột bùng phát, mang theo một áp lực khủng khiếp khiến những người có mặt trong sảnh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực.

"Ai vừa nói?" Giọng anh không cao, nhưng lạnh lẽo đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Nhóm phu nhân kia run cầm cập, không ai dám lên tiếng. Một người trong số họ, vốn là vợ của một đối tác cấp thấp, lắp bắp: "Hoắc... Hoắc tổng, chúng tôi chỉ là đùa giỡn vài câu..."

"Đùa giỡn?" Hoắc Chấn Đình nhếch môi, nụ cười mang theo sát khí. "Ở Hoắc gia, không có chỗ cho những lời đùa giỡn xúc phạm đến người nhà của tôi. Quản gia Lâm!"

"Có tôi!" Quản gia Lâm bước tới, gương mặt ông cũng vô cùng nghiêm nghị.

"Tiễn khách. Kể từ giây phút này, tất cả các hợp đồng liên quan đến gia tộc của những người này đều bị đình chỉ. Hoắc thị không hợp tác với những kẻ không biết cách giữ mồm giữ miệng."

Những lời này giống như một bản án tử hình đối với sự nghiệp của chồng những người phụ nữ kia. Họ bắt đầu gào khóc, van xin, nhưng Hoắc Chấn Đình không hề liếc nhìn lấy một lần. Anh bế bổng Lâm Du lên, đi thẳng lên lầu trước sự kinh ngạc của tất cả mọi người.

Vào trong phòng, anh đặt cậu xuống giường, nhưng Lâm Du vẫn không ngừng run rẩy. Cậu co cụm lại trong góc giường, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh đầy tuyệt vọng.

"Anh ơi... có phải... có phải em là gánh nặng của anh không? Vì em mà anh phải hủy hợp đồng... vì em mà người ta cười nhạo anh..."

Hoắc Chấn Đình ngồi xuống cạnh cậu, anh không vội vàng giải thích, chỉ lặng lẽ kéo cậu vào lòng, bao bọc cậu trong vòng tay ấm áp của mình. Anh để cậu khóc thật to, khóc cho đến khi những uất ức trong lòng vơi bớt đi.

"Nghe này, Lâm Du." Hoắc Chấn Đình nâng cằm cậu lên, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình. "Đối với tôi, những bản hợp đồng kia chỉ là đống giấy lộn nếu không có em ở bên cạnh chia sẻ thành công. Danh tiếng của Hoắc Chấn Đình này không được xây dựng trên sự hài lòng của những kẻ tiểu nhân đó. Nó được xây dựng bằng sức mạnh của tôi, và sức mạnh đó là để bảo vệ em."

"Nhưng... họ nói đúng... em chỉ là một Omega lặn..."

"Thì sao nào?" Hoắc Chấn Đình ngắt lời cậu, giọng nói vô cùng kiên định. "Omega lặn thì sao? Pheromone nhạt nhẽo thì sao? Trong mắt tôi, mùi hương của em là thứ duy nhất khiến tôi thấy bình yên. Em không cần phải là một Omega rực rỡ để quyến rũ bất kỳ ai, bởi vì em đã có tôi rồi. Cả thế giới này có thể quay lưng với em, nhưng tôi thì không."

Anh hôn nhẹ lên đôi mắt vẫn còn đẫm lệ của cậu, hơi thở mang theo mùi tuyết tùng trầm mặc: "Du Du, em không phải là đồ chơi, cũng không phải món đồ qua tay. Em là người tôi trân trọng nhất. Đừng để lời nói của những kẻ không có giá trị làm ảnh hưởng đến giá trị của chính mình. Em có tài năng vẽ tranh, em có một trái tim nhân hậu, và em có tình yêu của tôi. Đó mới là những thứ định nghĩa em."

Lâm Du nhìn anh, thấy trong đôi mắt thâm trầm ấy chỉ có bóng hình nhỏ bé của chính mình. Nỗi sợ hãi dần tan biến, nhường chỗ cho một sự ấm áp len lỏi. Cậu hiểu rằng, anh đang dùng toàn bộ quyền lực và tình cảm của mình để xây dựng một thế giới mà ở đó cậu được tôn trọng tuyệt đối.

"Em... em xin lỗi vì đã lại khóc." Lâm Du nhỏ giọng, cậu đưa tay lau nước mắt.

"Đừng xin lỗi. Khóc không phải là yếu đuối, đó chỉ là cách trái tim em giải tỏa bớt những gánh nặng thôi." Hoắc Chấn Đình bẹo nhẹ má cậu. "Hôm nay em đã rất dũng cảm khi muốn ra ngoài giúp đỡ. Tôi tự hào về em."

Câu "Tôi tự hào về em" của anh có sức nặng hơn bất kỳ lời khen ngợi nào khác. Nó khiến Lâm Du cảm thấy mình thực sự có ích, thực sự là một cá thể độc lập có giá trị.

Chiều hôm đó, sau khi những vị khách đã rời đi hết, Hoắc Chấn Đình không quay lại làm việc. Anh đưa Lâm Du ra vườn hồng. Tuyết bắt đầu rơi nhẹ, những bông tuyết trắng tinh khôi đậu trên những cành hoa khẳng khiu.

Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn bạc đơn giản, mặt nhẫn có khắc hình một nhành hoa linh lan nhỏ xíu.

"Đây không phải là nhẫn đính hôn, ít nhất là chưa phải lúc này." Hoắc Chấn Đình cầm lấy tay cậu, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. "Đây là sự đánh dấu của tôi. Để bất kỳ ai khi nhìn thấy em đều phải biết rằng, em là người dưới sự bảo hộ của Hoắc Chấn Đình. Và quan trọng hơn, để mỗi khi em thấy tự ti, hãy nhìn vào nó và nhớ rằng, có một người luôn coi em là cả thế giới."

Lâm Du nhìn chiếc nhẫn, rồi lại nhìn anh. Cậu không nói gì, chỉ kiễng chân lên, vòng tay ôm lấy cổ anh và đặt một nụ hôn thật sâu lên môi anh. Nụ hôn này không còn sự rụt rè như trước, mà mang theo một sự khao khát được thuộc về, được gắn kết.

Dưới màn tuyết đầu mùa, họ đứng đó, hai linh hồn từng chịu nhiều thương tổn giờ đây đang sưởi ấm cho nhau. Hoắc Chấn Đình biết, hành trình chữa lành cho Lâm Du sẽ còn rất dài, sẽ còn nhiều lời xì xào và định kiến ngoài kia. Nhưng anh không sợ. Bởi vì mỗi ngày trôi qua, anh lại thấy đóa linh lan nhỏ của mình nở rộ thêm một chút, kiên cường thêm một chút.

"Anh ơi... em sẽ cố gắng học thật giỏi, sẽ trở thành họa sĩ nổi tiếng, để sau này khi người ta nhắc đến tên em, họ sẽ nói 'Đó là người mà Hoắc Chấn Đình đã chọn đúng'."

Hoắc Chấn Đình cười trầm thấp, anh ôm chặt lấy eo cậu: "Em không cần phải nổi tiếng. Chỉ cần em là Lâm Du của tôi là đủ rồi."

Đêm đó, Lâm Du ngồi bên giá vẽ, cậu không vẽ phong cảnh nữa. Cậu vẽ một bàn tay to lớn đang nâng niu một nhành hoa trong bão tuyết. Bức tranh không có nhiều màu sắc rực rỡ, nhưng lại toát lên một sức sống mãnh liệt.

Cậu nhận ra một điều: Sự thấp kém không nằm ở giới tính hay pheromone, nó nằm ở việc ta có dám tin vào bản thân mình và tin vào người yêu thương mình hay không. Và nhờ có anh, cậu đã bắt đầu biết tin.

Mưa tuyết ngoài kia vẫn rơi, nhưng trong biệt thự Hoắc gia, ngọn lửa ấm áp của tình yêu vẫn đang rực cháy, thiêu rụi đi những bóng ma của quá khứ, mở đường cho một tương lai rực rỡ hơn phía trước.