MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 12: NHỮNG RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI VÀ CƠN GIÓ LẠ

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 12: NHỮNG RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI VÀ CƠN GIÓ LẠ

2,370 từ · ~12 phút đọc

Mùa đông ở kinh đô dường như đang dần trút bỏ lớp áo choàng xám xịt của mình để nhường chỗ cho những tia nắng hanh vàng đầu tiên của mùa xuân. Sau biến cố tại buổi họp mặt, biệt thự Hoắc gia dường như càng trở nên yên bình hơn. Hoắc Chấn Đình đã thực hiện đúng lời hứa của mình: anh dọn sạch những lời đàm tiếu quanh Lâm Du bằng cách thẳng tay trừng phạt những kẻ lỡ lời, đồng thời củng cố thêm một tầng bảo vệ nghiêm ngặt nhưng kín đáo cho cậu.

Đối với Lâm Du, chiếc nhẫn bạc khắc hình hoa linh lan trên ngón tay không chỉ là một món quà, mà là một lá bùa hộ mệnh. Mỗi khi cảm thấy hơi thở của sự tự ti len lỏi vào tâm trí, cậu lại chạm nhẹ vào mặt nhẫn, cảm nhận sự hiện diện vững chãi của Hoắc Chấn Đình trong cuộc đời mình.

Buổi sáng hôm đó, Lâm Du chuẩn bị đến viện mỹ thuật với một tâm trạng phấn chấn. Cậu chọn một chiếc áo khoác măng tô màu be phối cùng khăn len đỏ đậm – món quà mà quản gia Lâm nói rằng Hoắc Chấn Đình đã tự tay chọn màu sắc. Khi cậu bước xuống sảnh, anh đã đứng đó với tờ báo kinh tế trên tay, nhưng ánh mắt lại hướng về phía cầu thang từ lâu.

"Hôm nay em có vẻ hào hứng hơn mọi ngày." Hoắc Chấn Đình đặt tờ báo xuống, bước lại gần để chỉnh lại chiếc khăn len cho cậu.

Lâm Du cười híp mí, đôi má ửng hồng: "Dạ, hôm nay cô giáo nói sẽ cho chúng em thực hành vẽ ngoài trời tại công viên trung tâm. Em rất mong chờ được vẽ cảnh mọi người đi dạo dưới nắng."

Hoắc Chấn Đình hơi nhíu mày. Anh vốn không thích Lâm Du xuất hiện ở những nơi quá đông đúc mà không có anh bên cạnh, nhưng nhìn vẻ mặt rạng rỡ của cậu, anh không nỡ ngăn cản.

"Được rồi. Tôi đã dặn tài xế và hai vệ sĩ đi theo em. Nhớ là không được đi quá xa khỏi tầm mắt của họ, và tuyệt đối không được nhận bất cứ thứ gì từ người lạ. Rõ chưa?"

Lâm Du gật đầu lia lịa, tinh nghịch làm một động tác chào kiểu quân đội: "Tuân lệnh anh!"

Sự lém lỉnh hiếm hoi này của cậu khiến Hoắc Chấn Đình không kìm được mà bật cười. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu một cái thật lâu. "Đi đi. Chiều tôi sẽ đón em sớm."

Công viên trung tâm vào buổi sáng mùa xuân đẹp như một bức tranh thủy mặc. Những hàng cây anh đào bắt đầu lấm tấm những nụ hoa nhỏ xíu, mặt hồ phẳng lặng phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Nhóm học viên của viện mỹ thuật chọn một thảm cỏ xanh mướt để đặt giá vẽ.

Lâm Du nhanh chóng bị cuốn vào không gian đầy sức sống xung quanh. Cậu cầm bút, đôi tay lướt điêu luyện trên giấy. Cậu không chỉ vẽ cảnh vật, mà còn vẽ những nụ cười của trẻ thơ, những cái nắm tay của các cặp tình nhân. Trong lúc đang mải mê tô điểm cho bức tranh, một bóng người che khuất ánh nắng của cậu.

"Nét vẽ của cậu thực sự rất có hồn. Đặc biệt là cách cậu xử lý ánh sáng trên mặt hồ."

Lâm Du giật mình ngẩng đầu lên. Đứng trước mặt cậu là một chàng trai trẻ, trông lớn hơn cậu khoảng hai, ba tuổi. Anh ta có mái tóc hơi rối, đeo một chiếc kính gọng tròn và trên tay cũng cầm một tập giấy phác thảo. Nụ cười của anh ta rất tươi, mang theo sự phóng khoáng của một nghệ sĩ thực thụ.

"Dạ... cảm ơn anh." Lâm Du bối rối cúi đầu, theo bản năng muốn lùi lại. Hai vệ sĩ đứng cách đó không xa lập tức tiến lại một bước, ánh mắt cảnh giác.

Chàng trai kia dường như không để ý đến bầu không khí căng thẳng, anh ta tự nhiên ngồi xuống thảm cỏ cách Lâm Du một khoảng an toàn. "Tôi là Tạ Minh, học viên khóa trên của viện mỹ thuật. Cô giáo thường nhắc về một 'thiên tài nhỏ' mới nhập học, hôm nay mới có dịp được chiêm ngưỡng tận mắt."

Nghe thấy danh tính là người của viện mỹ thuật, Lâm Du mới bớt đi phần nào sự đề phòng. "Em... em là Lâm Du. Em mới học được một thời gian ngắn thôi, không phải thiên tài gì đâu ạ."

"Đừng khiêm tốn thế chứ. Nhìn bức tranh này đi, cậu vẽ nhành hoa này bằng cảm xúc chứ không chỉ bằng kỹ thuật." Tạ Minh chỉ vào góc bức tranh, nhiệt tình chia sẻ.

Suốt buổi sáng hôm đó, Tạ Minh đã trò chuyện với Lâm Du rất nhiều về nghệ thuật, về những danh họa lừng danh và những triển lãm sắp tới. Lần đầu tiên trong đời, Lâm Du có một người bạn đồng trang lứa để cùng đàm đạo về sở thích chung. Cậu cảm thấy vô cùng thoải mái. Tạ Minh là một Alpha, nhưng pheromone của anh ta rất nhẹ, mùi cỏ sực sau mưa, không hề gây áp lực như những Alpha mà cậu từng gặp.

Khi buổi học kết thúc, Tạ Minh lấy trong túi ra một hộp kẹo bạc hà: "Cho cậu này, phần thưởng vì một buổi sáng chăm chỉ."

Lâm Du định đưa tay nhận, nhưng cậu bỗng nhớ đến lời dặn của Hoắc Chấn Đình. "Dạ thôi... em cảm ơn. Em không thích ăn kẹo lắm."

"Vậy sao? Tiếc thật." Tạ Minh cười, không hề khó chịu. "Vậy hẹn gặp lại cậu ở viện vào ngày mai nhé, Lâm Du."

Năm giờ chiều, chiếc xe đen bóng loáng của Hoắc Chấn Đình đã chờ sẵn ở cổng công viên. Lâm Du chạy tới, gương mặt bừng sáng sự vui vẻ.

"Anh ơi! Hôm nay em đã vẽ được một bức tranh rất ưng ý! Và em còn gặp được một người bạn mới nữa." Lâm Du vừa ngồi vào xe đã líu lo kể chuyện, không để ý đến việc sắc mặt của người đàn ông bên cạnh đang dần trở nên thâm trầm.

Hoắc Chấn Đình im lặng nghe cậu kể về "anh Tạ Minh" với sự hào hứng hiếm thấy. Anh cảm thấy một luồng khí chua xót len lỏi vào lồng ngực. Suốt thời gian qua, thế giới của Lâm Du chỉ xoay quanh anh và biệt thự. Giờ đây, khi cậu bắt đầu có những mối quan hệ mới, anh bỗng cảm thấy một sự đe dọa vô hình đối với vị trí "duy nhất" của mình trong lòng cậu.

"Bạn mới?" Hoắc Chấn Đình ngắt lời cậu, giọng nói hơi lạnh. "Hắn ta là Alpha sao?"

Lâm Du khựng lại, cậu cảm nhận được áp lực từ pheromone của anh đang âm thầm lan tỏa trong không gian hẹp của xe. "Dạ... anh ấy là Alpha, nhưng anh ấy rất tốt bụng. Anh ấy còn chỉ cho em cách vẽ bóng đổ của cây nữa."

"Tôi cũng có thể chỉ cho em." Hoắc Chấn Đình trầm giọng, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ, tay nắm chặt lại. "Từ mai, tôi sẽ mời giáo sư hàng đầu đến nhà dạy em. Em không cần phải đến viện mỹ thuật nữa."

Lâm Du sững sờ. Nụ cười trên môi cậu vụt tắt. "Tại sao ạ? Em rất thích không khí ở viện... em thích được học cùng mọi người..."

"Tôi nói là không cần!" Hoắc Chấn Đình gằn giọng. Cơn ghen tuông vô lý và sự chiếm hữu cực độ khiến anh mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh không muốn bất kỳ ai chạm vào, trò chuyện hay thậm chí là nhìn thấy Lâm Du của anh.

Lâm Du run rẩy. Cậu cúi gằm mặt, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo măng tô. Cảm giác bị áp đặt và kiểm soát một lần nữa ùa về, gợi nhớ đến những ngày tháng tăm tối ở Lâm gia. Cậu không nói gì thêm, suốt quãng đường về nhà, không khí trong xe lạnh lẽo như đóng băng.

Về đến biệt thự, Lâm Du chạy thẳng lên phòng và khóa cửa lại. Cậu không xuống ăn tối, cũng không trả lời tiếng gõ cửa của quản gia. Cậu ngồi trong bóng tối, nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Cậu yêu anh, cậu biết ơn anh, nhưng cậu cũng khao khát được là một con người bình thường, có bạn bè và có những niềm vui giản đơn.

Dưới lầu, Hoắc Chấn Đình ngồi một mình trước bàn ăn dài dằng dặc. Những món ăn hảo hạng đã nguội lạnh. Anh nhìn vị trí trống trải đối diện, cơn giận lúc nãy bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự hối hận muộn màng. Anh biết mình đã quá đáng. Anh biết Lâm Du không phải là món đồ để anh cất trong ngăn kéo.

"Ngài chủ, cậu Lâm vẫn không chịu mở cửa. Cậu ấy... dường như đang khóc." Quản gia Lâm ái ngại báo cáo.

Hoắc Chấn Đình đứng dậy, bước chân nặng nề lên lầu. Anh đứng trước cửa phòng cậu rất lâu, tay giơ lên định gõ nhưng lại hạ xuống. Cuối cùng, anh thở dài một hơi, giọng nói trầm thấp và mang theo sự xuống nước hiếm thấy:

"Du Du... tôi vào được không?"

Bên trong không có tiếng trả lời.

"Tôi xin lỗi. Tối nay tôi đã quá lời. Tôi chỉ là... tôi không thích người khác tiếp cận em. Tôi sợ họ sẽ làm em tổn thương, hoặc họ sẽ..." Anh ngập ngừng, lời "cướp mất em khỏi tôi" không thể thốt ra thành lời.

Cánh cửa phòng chầm chậm mở ra một khe nhỏ. Lâm Du đứng đó, đôi mắt đỏ hoe, gương mặt vẫn còn vương nước mắt. Cậu nhìn anh bằng ánh mắt vừa tủi thân vừa trách móc.

Hoắc Chấn Đình không nhịn được, anh đẩy cửa bước vào, ôm chầm lấy cậu. Anh vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương linh lan dịu nhẹ đang có chút hỗn loạn vì cảm xúc.

"Đừng giận tôi. Đừng sợ tôi. Tôi sai rồi."

Lâm Du nấc nghẹn: "Anh... anh nói anh muốn em tự tin, muốn em có tương lai... nhưng anh lại muốn nhốt em ở nhà. Anh có khác gì những người ở Lâm gia đâu..."

Câu nói này giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hoắc Chấn Đình. Anh sững sờ, vòng tay siết chặt lấy cậu hơn. "Không, tôi không giống họ. Tôi yêu em, Du Du. Tôi yêu em đến mức phát điên, tôi không chịu nổi việc có ai đó nhìn em với ánh mắt ngưỡng mộ giống như tôi."

Lâm Du cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể của người đàn ông quyền lực này. Cậu nhận ra, đằng sau vẻ ngoài cứng rắn và lạnh lùng ấy là một trái tim cũng đầy rẫy những bất an và nỗi sợ mất mát. Cậu vươn tay, ôm lấy lưng anh, giọng nói đã mềm lại:

"Anh Tạ Minh chỉ là bạn thôi... Anh ấy là họa sĩ, anh ấy trân trọng bức vẽ của em. Trong lòng em, anh mới là duy nhất. Không ai có thể thay thế anh cả."

Hoắc Chấn Đình nâng mặt cậu lên, ánh mắt anh sâu thẳm nhìn xoáy vào tâm hồn cậu. "Thật chứ?"

"Thật ạ. Nếu anh không thích, em sẽ giữ khoảng cách với anh ấy. Nhưng xin anh... đừng bắt em nghỉ học. Em muốn được trở nên giỏi giang để đứng cạnh anh."

Hoắc Chấn Đình hôn lên những giọt nước mắt còn sót lại trên má cậu. "Được, tôi hứa. Tôi sẽ không bắt em nghỉ học. Nhưng mỗi ngày em phải kể cho tôi nghe em đã gặp ai, nói chuyện gì. Không được giấu giếm bất cứ điều gì với tôi."

"Em hứa." Lâm Du mỉm cười, nụ cười vẫn còn chút mếu máo nhưng đã rạng rỡ trở lại.

Đêm đó, Hoắc Chấn Đình không về phòng mình. Anh nằm cạnh Lâm Du, ôm cậu vào lòng như ôm một báu vật dễ vỡ. Anh nhận ra rằng, sự sủng ái không chỉ là cho đi những gì tốt nhất, mà còn là học cách tôn trọng tự do của người mình yêu.

"Du Du này."

"Dạ?"

"Mai tôi sẽ cử thêm một vệ sĩ nữa, nhưng người này sẽ đóng giả làm học viên của viện mỹ thuật để đi học cùng em. Như vậy tôi mới yên tâm được."

Lâm Du bật cười khúc khích: "Anh thật là... thôi được rồi, tùy anh ạ."

Dưới ánh trăng dịu dàng, hai trái tim lại một lần nữa tìm thấy nhịp đập chung. Cơn gió lạ mang tên "sự ghen tuông" đã đi ngang qua, không làm sụp đổ chiếc lồng lụa mềm, mà chỉ làm cho mối liên kết giữa họ thêm phần gắn bó và thấu hiểu hơn.

Sáng hôm sau, Hoắc Chấn Đình đích thân đưa Lâm Du đến viện mỹ thuật. Khi thấy Tạ Minh đứng ở cổng đợi, anh nheo mắt lại, pheromone Alpha tỏa ra một chút cảnh cáo nhẹ nhàng khiến chàng họa sĩ trẻ thoáng giật mình.

"Chào anh Tạ." Lâm Du mỉm cười chào xã giao, rồi quay lại vẫy tay với Hoắc Chấn Đình.

Hoắc Chấn Đình đứng đó nhìn theo cho đến khi bóng dáng nhỏ bé khuất hẳn. Anh quay sang trợ lý: "Điều tra kỹ lý lịch của cậu thanh niên tên Tạ Minh đó. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào không tốt, lập tức xử lý."

"Rõ thưa ngài."

Xe của Hoắc Chấn Đình lăn bánh đi, mang theo một trái tim Alpha đang dần học cách "chia sẻ" ánh mặt trời của mình với thế giới, dù trong lòng vẫn đầy rẫy những toan tính bảo bọc đến cực đoan.

Câu chuyện về chú thỏ nhỏ và ông trùm quyền lực vẫn tiếp diễn, mỗi ngày lại thêm một sắc màu mới, có ngọt ngào, có giận hờn, nhưng trên hết là một sự che chở vĩnh hằng.