Kể từ sau đêm Hoắc Chấn Đình thừa nhận sự ghen tuông của mình, không khí giữa hai người dường như có một sự thay đổi ngầm. Lâm Du trở nên dạn dĩ hơn, cậu biết rằng mình không chỉ là kẻ được cứu rỗi mà còn là người nắm giữ trái tim của người đàn ông quyền lực nhất kinh đô này. Trong khi đó, Hoắc Chấn Đình dù vẫn giữ vẻ lạnh lùng quyết đoán trước mặt thuộc cấp, nhưng mỗi khi đứng trước Lâm Du, ánh mắt anh lại tràn ngập sự dung túng và dịu dàng đến cực điểm.
Niềm vui nhân đôi đến với Lâm Du khi bức tranh "Hương linh lan trong nắng" của cậu được phu nhân giáo viên đề cử vào buổi triển lãm tài năng trẻ của thành phố. Đây là một vinh dự vô cùng lớn đối với một học viên mới như cậu.
"Anh xem! Thư mời đây ạ!" Lâm Du chạy nhào vào thư phòng, giơ cao tấm thiệp ép kim sang trọng trước mặt Hoắc Chấn Đình.
Hoắc Chấn Đình đặt bút xuống, đón lấy tấm thiệp và kéo cậu ngồi vào lòng mình. Anh đọc lướt qua nội dung, khóe môi khẽ cong lên: "Họa sĩ nhỏ của tôi giỏi thật đấy. Tôi đã nói rồi mà, em là một thiên tài."
Lâm Du vòng tay ôm lấy cổ anh, dụi đầu vào vai anh một cách tin cậy: "Tất cả là nhờ anh. Nếu anh không tin tưởng em, không cho em đi học, có lẽ bây giờ em vẫn còn đang trốn trong một góc tối nào đó."
Hoắc Chấn Đình siết chặt vòng tay, anh hôn nhẹ lên vành tai đỏ ửng của cậu, giọng trầm khàn: "Tôi sẽ bao trọn buổi triển lãm đó vào ngày đầu tiên. Tôi muốn là người duy nhất được ngắm nhìn thành quả của em trước khi cả thế giới nhìn thấy nó."
Lâm Du bật cười khúc khích: "Anh lại bắt đầu rồi... Nhưng em muốn anh cùng em cắt băng khánh thành cơ."
Ngày khai mạc triển lãm diễn ra tại trung tâm nghệ thuật lớn nhất thành phố. Lâm Du diện một bộ âu phục màu trắng tinh khôi, trông cậu như một hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích. Hoắc Chấn Đình đứng bên cạnh cậu trong bộ vest đen quyền lực, sự tương phản giữa hai người tạo nên một khung cảnh hoàn mỹ khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn.
Tuy nhiên, sự rực rỡ của ánh đèn sân khấu không thể xua tan hoàn toàn những góc khuất tăm tối.
Trong lúc Hoắc Chấn Đình đang bận trao đổi với vị thị trưởng ở sảnh chính, Lâm Du xin phép đi dạo quanh khu vực trưng bày tranh của mình. Cậu muốn tận hưởng cảm giác nhìn thấy tâm huyết của mình được treo trên bức tường cao quý. Đúng lúc này, một giọng nói khàn đặc và quen thuộc đến rợn người vang lên sau lưng cậu:
"Chà... xem ai đây này. Đứa em trai 'vô dụng' ngày nào giờ đã thành họa sĩ lớn cơ đấy."
Lâm Du sững người, hơi thở của cậu bỗng chốc đình trệ. Cậu chầm chậm quay đầu lại và nhìn thấy Lâm Hạo – gã anh trai hờ của cậu. Hắn ta trông tiều tụy hơn trước, bộ quần áo hàng hiệu trên người có phần nhăn nhúm, đôi mắt vằn tia máu đầy sự tham lam và ghen tị.
"Sao... sao anh lại ở đây?" Lâm Du run rẩy, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo.
"Tao đến để chúc mừng đứa em trai đã leo lên được giường của Hoắc tổng chứ sao." Lâm Hạo tiến lại gần một bước, mùi rượu rẻ tiền phả ra khiến Lâm Du buồn nôn. "Mày có biết vì mày mà gia đình tao khốn đốn thế nào không? Hoắc Chấn Đình đã cắt đứt mọi đường sống của Lâm gia. Cha mày đang nằm bệnh viện vì đột quỵ, còn tao thì bị chủ nợ truy đuổi."
Lâm Du lùi lại, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi: "Đó là do các người đã làm những chuyện tồi tệ với tôi... Tôi không liên quan gì đến việc kinh doanh của các người."
"Không liên quan?" Lâm Hạo cười gằn, giọng hắn trở nên ác độc. "Mày đang sống sung sướng trên đống tiền của gã Alpha đó, trong khi bọn tao phải ăn xin qua ngày. Nghe cho rõ đây, nếu mày không đưa cho tao 5 triệu đô la, tao sẽ tung toàn bộ ảnh chụp mày lúc còn ở trong kho chứa đồ lên mạng. Để xem lúc đó cái danh hiệu 'họa sĩ thanh khiết' này có còn giữ được không. Để xem Hoắc Chấn Đình có còn muốn một món đồ chơi đã bị vấy bẩn bởi quá khứ dơ bẩn của gia đình mình không."
Trái tim Lâm Du như bị ai đó bóp nát. Những hình ảnh về chuỗi ngày bị nhốt trong bóng tối, bị bỏ đói và bị đánh đập lại hiện về như một cơn ác mộng kinh hoàng. Cậu cảm thấy trời đất như quay cuồng, sự tự tin vừa mới nhen nhóm bỗng chốc sụp đổ.
"Tôi... tôi không có tiền..."
"Mày không có nhưng gã đó có!" Lâm Hạo nắm lấy cổ tay Lâm Du, siết chặt. "Hẹn mày tối mai ở bến tàu cũ. Nếu không thấy tiền, mày cứ chuẩn bị tinh thần để thấy bản mặt khóc lóc của mình trên trang nhất các tờ báo đi."
Nói đoạn, hắn ta xô mạnh Lâm Du ngã vào bức tường rồi nhanh chóng lẩn vào đám đông khi thấy bóng dáng vệ sĩ của Hoắc gia đang tiến lại gần.
Lâm Du ngồi sụp xuống sàn, nước mắt lã chã rơi. Bức tranh "Hương linh lan" đẹp đẽ trước mặt bỗng trở nên nhòe nhoẹt. Cậu cảm thấy mình giống như một kẻ lừa đảo, đang cố khoác lên mình lớp áo hào nhoáng trong khi bên trong vẫn là những vết sẹo không bao giờ lành.
"Du Du! Em làm sao vậy?"
Hoắc Chấn Đình chạy đến, anh lập tức nhận ra sự bất thường. Anh bế thốc cậu lên, đôi mắt sắc lạnh nhìn quanh nhưng Lâm Hạo đã cao chạy xa bay.
Về đến biệt thự, Lâm Du không nói một lời nào. Cậu chui tọt vào phòng, trùm chăn kín mít và run rẩy. Hoắc Chấn Đình ngồi bên cạnh, lòng anh như lửa đốt. Anh biết chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra ở buổi triển lãm.
"Du Du, nhìn tôi này." Hoắc Chấn Đình kiên nhẫn kéo lớp chăn ra. "Ai đã làm em sợ? Nói cho tôi biết, tôi sẽ khiến hắn biến mất mãi mãi."
Lâm Du nhìn anh qua làn nước mắt, giọng nói nức nở: "Anh ơi... em dơ bẩn lắm đúng không? Quá khứ của em... những thứ tệ hại của Lâm gia... chúng sẽ không bao giờ buông tha cho em."
Cậu kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ với Lâm Hạo và lời đe dọa của hắn. Cậu sợ rằng nếu những hình ảnh đó bị tung ra, Hoắc Chấn Đình sẽ cảm thấy xấu hổ vì có một người như cậu ở bên cạnh.
Hoắc Chấn Đình lắng nghe, sắc mặt anh trầm xuống đến mức đáng sợ. Pheromone Alpha tỏa ra đầy sự phẫn nộ nhưng anh vẫn cố gắng kìm chế để không làm Lâm Du sợ hãi. Anh ôm chặt lấy cậu, hôn lên từng giọt nước mắt trên mặt cậu.
"Nghe này, Lâm Du. Đối với tôi, những gì em đã trải qua không phải là 'dơ bẩn', đó là bằng chứng cho thấy em đã kiên cường thế nào để tồn tại cho đến khi gặp được tôi. Lâm Hạo hay bất kỳ kẻ nào của Lâm gia cũng không có tư cách đe dọa em."
Anh vuốt ve sống lưng cậu, giọng nói đầy quyền lực: "Em không cần phải đưa tiền cho hắn. Việc của em là đi ngủ một giấc thật ngon và chuẩn bị cho buổi học vẽ ngày mai. Tất cả những thứ còn lại, hãy để tôi xử lý."
"Nhưng... những bức ảnh..."
"Tôi đảm bảo với em, trên đời này sẽ không có một tấm ảnh nào của em được xuất hiện nếu tôi không cho phép. Và Lâm Hạo... hắn sẽ phải trả giá cho việc dám chạm vào người của tôi."
Đêm đó, trong khi Lâm Du dần chìm vào giấc ngủ dưới tác dụng của một chút tinh dầu an thần, Hoắc Chấn Đình đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, ánh mắt lạnh lẽo như một con thú săn mồi trong bóng đêm.
"Trợ lý Kim, tìm ra Lâm Hạo chưa?"
"Dạ thưa ngài, hắn đang trốn tại một nhà kho ở khu bến tàu."
"Rất tốt. Đừng để hắn chết quá nhanh. Tôi muốn hắn phải nếm trải cảm giác bị giam cầm và sợ hãi mà em ấy đã từng phải chịu đựng. Và thu thập toàn bộ dữ liệu từ điện thoại của hắn, tiêu hủy sạch sẽ. Sau đó, giao hắn cho cảnh sát với tội danh tống tiền và ngược đãi trẻ vị thành niên. Tôi muốn hắn mục xương trong tù."
"Rõ thưa ngài."
Hoắc Chấn Đình quay lại giường, anh nằm xuống cạnh Lâm Du, kéo cậu vào lòng. Anh biết rằng vết thương lòng của cậu rất sâu, và những bóng ma quá khứ sẽ còn quay lại thêm vài lần nữa dưới những hình dạng khác nhau. Nhưng anh không ngại. Anh có cả cuộc đời để làm lá chắn cho cậu, để dạy cậu rằng: Quá khứ không định nghĩa con người, chỉ có tình yêu và sự tự do mới làm nên linh hồn của một họa sĩ.
Sáng hôm sau, khi Lâm Du tỉnh dậy, cậu thấy một tờ báo đặt trên bàn cạnh giường. Tin tức nổi bật là việc con trai cả của Lâm gia bị bắt giữ vì tội tống tiền và nhiều tội danh khác. Toàn bộ tài sản còn lại của Lâm gia cũng bị ngân hàng niêm phong.
Lâm Du hít một hơi thật sâu. Cậu cảm thấy như có một gánh nặng nghìn cân vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Cậu nhìn sang bên cạnh, Hoắc Chấn Đình vẫn đang ngủ, gương mặt anh khi ngủ thật bình yên.
Cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên môi anh.
"Cảm ơn anh... vì đã là ánh sáng duy nhất của em."
Hoắc Chấn Đình mở mắt, vòng tay ôm lấy eo cậu, kéo cậu ngã xuống ngực mình: "Hết sợ chưa, thỏ nhỏ?"
"Dạ... hết rồi ạ."
"Vậy thì chuẩn bị đi, hôm nay chúng ta sẽ đi mua thêm màu vẽ mới. Tôi nghe nói có một loại màu chiết xuất từ đá quý rất đẹp."
Lâm Du cười rạng rỡ. Bóng ma đã tan biến, và ngoài kia, mặt trời đã lên cao, rọi sáng con đường mà hai người đang cùng nhau bước tiếp.