MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 14: ĐỐI THỦ VÀ VÁN CỜ DANH VỌNG

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 14: ĐỐI THỦ VÀ VÁN CỜ DANH VỌNG

2,209 từ · ~12 phút đọc

Sau khi bóng ma từ Lâm gia hoàn toàn bị Hoắc Chấn Đình quét sạch, cuộc sống của Lâm Du dường như đã bước sang một giai đoạn mới, vững chãi và rực rỡ hơn. Tuy nhiên, trong giới thượng lưu kinh đô, nơi mà quyền lực và tiền bạc đan xen thành một mạng lưới chằng chịt, sự sủng ái thái quá của một Alpha đứng đầu như Hoắc Chấn Đình dành cho một Omega lặn không danh phận không chỉ mang lại sự ngưỡng mộ, mà còn khơi dậy những mầm mống của sự đố kỵ và cạnh tranh khốc liệt.

Thương trường vốn là một chiến trường không tiếng súng, và Hoắc thị, dù vững mạnh, vẫn luôn có những đối thủ rình rập. Một trong số đó là tập đoàn tài chính Thẩm thị, đứng đầu là Thẩm Dực – một Alpha cấp cao có phong thái điềm tĩnh nhưng thủ đoạn tàn độc không kém gì Hoắc Chấn Đình. Giữa Hoắc và Thẩm luôn có một sự đối đầu ngầm, và giờ đây, sự xuất hiện của Lâm Du bỗng chốc trở thành một "điểm yếu" mà đối thủ muốn nhắm tới.

Sáng hôm đó, Hoắc Chấn Đình nhận được một tấm thiệp mời mạ vàng từ hiệp hội doanh nhân thành phố. Đây là buổi tiệc thường niên quan trọng nhất trong năm, nơi các gia tộc lớn phô trương thanh thế. Điều đặc biệt là năm nay, ban tổ chức yêu cầu các doanh nhân mang theo bạn đời hoặc hôn phê để cùng tham gia một buổi đấu giá từ thiện.

Hoắc Chấn Đình nhìn tấm thiệp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ lim. Anh biết, nếu đưa Lâm Du đi, cậu sẽ phải đối mặt với hàng trăm ánh mắt soi xét và cả những cạm bẫy ngôn từ. Nhưng nếu tiếp tục giấu cậu trong biệt thự, thế giới sẽ mãi coi cậu là một "người tình bí mật", một thứ không thể công khai.

"Du Du, em lại đây." Anh gọi khẽ khi thấy bóng dáng nhỏ bé đang đứng bên giá vẽ ở góc phòng làm việc.

Lâm Du đặt cọ xuống, lon ton chạy lại: "Dạ, anh gọi em?"

"Tuần tới có một buổi tiệc rất lớn. Em có muốn cùng tôi tham dự với tư cách là vị hôn thê chính thức của Hoắc Chấn Đình không?"

Lâm Du sững sờ. Hai chữ "hôn thê" khiến trái tim cậu đập loạn nhịp. Cậu hiểu sức nặng của danh xưng này. Nó không chỉ là sự thừa nhận của anh dành cho cậu, mà là một lời tuyên chiến với tất cả những ai dám coi thường cậu.

"Em... em sợ mình sẽ làm anh mất mặt." Lâm Du nhỏ giọng, đôi mắt lộ vẻ lo âu.

Hoắc Chấn Đình kéo cậu ngồi lên đùi, vòng tay siết chặt: "Chỉ có em mới làm tôi hãnh diện. Đừng lo lắng về những quy tắc hay lễ nghi, em chỉ cần là chính mình, xinh đẹp và tự tin. Những thứ còn lại, cứ để chồng tương lai của em lo."

Lâm Du đỏ bừng mặt vì từ "chồng tương lai", cậu khẽ gật đầu, vùi đầu vào ngực anh. Cậu quyết định rồi, cậu sẽ không để anh phải chiến đấu một mình.

Cả tuần lễ sau đó, biệt thự Hoắc gia nhộn nhịp hơn hẳn. Những nhà thiết kế hàng đầu, những chuyên gia trang điểm và nghi lễ được mời đến để chuẩn bị cho Lâm Du. Hoắc Chấn Đình không tiếc tiền bạc để biến cậu thành đóa hoa lộng lẫy nhất. Anh đích thân chọn loại vải lụa tơ tằm đắt đỏ nhất, màu trắng ngà dịu nhẹ để tôn lên làn da trắng sứ của cậu.

Tuy nhiên, tin tức Hoắc Chấn Đình sẽ mang theo một Omega lặn đến buổi tiệc đã sớm lan truyền trong giới thượng lưu. Tại văn phòng của Thẩm thị, Thẩm Dực nhấp một ngụm rượu vang, mắt nhìn vào tấm ảnh chụp trộm Lâm Du tại buổi triển lãm tranh.

"Một Omega lặn sao? Hoắc Chấn Đình quả nhiên là anh hùng khó qua ải mỹ nhân." Thẩm Dực cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. "Chuẩn bị cho tôi một món quà đặc biệt. Tôi muốn xem 'báu vật' của anh ta có thể chịu đựng được bao nhiêu áp lực."

Cùng lúc đó, trong giới Omega thượng lưu, sự xuất hiện của Lâm Du cũng gây nên một cơn sóng ngầm. Đặc biệt là Cao Vy – tiểu thư của một tập đoàn dược phẩm, một Omega trội xinh đẹp và kiêu ngạo, người luôn tự coi mình là vị hôn thê tương lai môn đăng hộ đối nhất của Hoắc Chấn Đình.

"Một đứa trẻ mồ côi, lại là Omega lặn? Thật là sỉ nhục giới thượng lưu." Cao Vy nghiến răng, tay siết chặt chiếc ly pha lê. "Để xem tại buổi tiệc, nó sẽ làm thế nào khi đối mặt với những câu hỏi về gia thế và kiến thức."

Đêm tiệc cuối cùng cũng đến. Khách sạn lộng lẫy nhất thành phố được bao phủ bởi ánh đèn lung linh và mùi hương của những loại nước hoa đắt tiền. Khi chiếc xe Rolls-Royce của Hoắc gia dừng lại, toàn bộ phóng viên và khách mời đều nín thở chờ đợi.

Cửa xe mở ra, Hoắc Chấn Đình bước xuống trước. Anh mặc bộ tuxedo đen tuyền, khí chất Alpha áp đảo khiến không gian xung quanh như cô đọng lại. Anh xoay người, đưa tay về phía bên trong xe một cách vô cùng trân trọng.

Lâm Du đặt bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay anh, chầm chậm bước xuống. Cậu mặc một bộ âu phục được thiết kế riêng với những đường thêu chìm bằng chỉ bạc hình hoa linh lan. Chiếc kính gọng vàng trắng và sợi dây chuyền đá mắt mèo càng làm tăng thêm vẻ thanh thoát, thoát tục của cậu. Cậu đứng bên cạnh Hoắc Chấn Đình, trông như một nhành lan trắng nhỏ bé được một cây đại thụ nghìn năm che chở.

Tiếng xì xào vang lên khắp nơi.

"Đẹp quá... cứ như thiên thần vậy." "Nhưng nghe nói không có pheromone, chỉ là Omega lặn thôi." "Suỵt, nhìn ánh mắt của Hoắc tổng kìa, ai dám nói câu nào không hay là mất đầu như chơi đấy."

Hoắc Chấn Đình không để ý đến xung quanh, anh dẫn Lâm Du vào sảnh chính. Ngay lập tức, họ bị vây quanh bởi những lời chào hỏi xã giao. Lâm Du dù vẫn còn chút rụt rè nhưng dưới sự dìu dắt của anh, cậu đã có thể mỉm cười và đáp lại một cách lịch sự.

Đúng lúc đó, Thẩm Dực cùng một nhóm người bước lại gần.

"Hoắc tổng, lâu rồi không gặp." Thẩm Dực mỉm cười, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Lâm Du. "Và đây chắc hẳn là người mà giới truyền thông đang xôn xao mấy ngày qua? Một vẻ đẹp thực sự hiếm thấy."

Hoắc Chấn Đình bước lên nửa bước, che chắn cho Lâm Du một cách kín đáo: "Thẩm tổng quá khen. Đây là Lâm Du, hôn thê của tôi."

Thẩm Dực nheo mắt, anh ta lấy ra một hộp quà nhỏ: "Nghe nói cậu Lâm là một họa sĩ tài năng. Tôi có một món quà nhỏ muốn tặng cậu, coi như lời chào hỏi."

Lâm Du nhìn sang Hoắc Chấn Đình, thấy anh gật đầu, cậu mới nhận lấy hộp quà. Khi mở ra, bên trong là một chiếc bút vẽ cổ từ thời Phục Hưng, trị giá bằng cả một căn biệt thự. Nhưng điều đáng nói không phải ở giá trị vật chất.

"Tôi nghe nói gia đình họ Lâm trước đây cũng rất thích sưu tầm đồ cổ, tiếc là... sự nghiệp sớm sụp đổ." Thẩm Dực cố tình hạ thấp giọng, để cho những người xung quanh đều nghe thấy. "Cậu Lâm chắc hẳn đã vất vả lắm mới giữ được khí chất này sau những biến cố gia đình như thế."

Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Đây rõ ràng là một đòn tấn công vào quá khứ đau thương của Lâm Du ngay trước mặt mọi người. Lâm Du cảm thấy bàn tay mình run lên, nhưng cậu nhớ đến lời của anh: Hãy là chính mình.

Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Dực, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Cảm ơn Thẩm tổng về món quà quý giá. Quá khứ là thứ để chúng ta trân trọng và học hỏi, không phải để xấu hổ. Chính những thử thách đó đã giúp tôi gặp được người quan trọng nhất đời mình. Còn về chiếc bút này, tôi sẽ dùng nó để vẽ nên những khởi đầu mới, thay vì nuối tiếc những thứ đã qua."

Câu trả lời thông minh và đầy bản lĩnh của Lâm Du khiến Thẩm Dực thoáng ngạc nhiên, còn Hoắc Chấn Đình thì không giấu nổi sự tự hào trong ánh mắt. Anh siết nhẹ tay cậu, nhìn Thẩm Dực với vẻ thách thức: "Vợ tương lai của tôi luôn khiến tôi bất ngờ. Thẩm tổng, mong anh cũng sớm tìm được người có thể khiến anh học cách tôn trọng quá khứ như thế."

Trận đối đầu đầu tiên kết thúc với phần thắng thuộc về phía Hoắc gia. Tuy nhiên, sóng gió vẫn chưa dừng lại. Cao Vy cùng đám bạn tiểu thư của mình đã chờ sẵn ở khu vực tiệc trà.

"Chào cậu Lâm." Cao Vy bước tới với nụ cười giả tạo trên môi. "Chúng tôi đang bàn về thị trường nghệ thuật đương đại và những bộ sưu tập của bảo tàng Louvre. Một họa sĩ tài năng như cậu chắc chắn có nhiều kiến thức để chia sẻ với chúng tôi chứ? Hay là... cậu chỉ quen vẽ những bức tranh linh lan nhỏ bé trong biệt thự của Hoắc tổng?"

Đám tiểu thư xung quanh cười rộ lên. Họ muốn dồn Lâm Du vào thế bí bằng những kiến thức chuyên sâu mà một người không được học hành bài bản từ nhỏ khó lòng biết được.

Lâm Du mỉm cười, cậu chậm rãi đặt ly nước xuống: "Nghệ thuật không chỉ nằm ở Louvre hay những sàn đấu giá triệu đô. Nó nằm ở cách chúng ta nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều giản đơn nhất. Nếu cô Cao muốn bàn về Louvre, tôi có thể kể cho cô nghe về sự cô đơn trong nét vẽ của Leonardo da Vinci khi ông rời xa quê hương, điều mà tôi đã cảm nhận được rất rõ qua những buổi học với giáo sư của mình. Còn về hoa linh lan... nó tuy nhỏ nhưng lại có sức sống mãnh liệt nhất trong bão tuyết. Đó mới là vẻ đẹp thực sự của nghệ thuật, không phải sao?"

Cao Vy cứng họng, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo. Cô ta không ngờ một Omega lặn lại có thể đối đáp trôi chảy và sắc sảo đến vậy.

Từ xa, Hoắc Chấn Đình quan sát tất cả. Anh nhận ra rằng chú thỏ nhỏ của anh không còn cần anh phải đứng ra bảo vệ trong mọi tình huống nữa. Cậu đã bắt đầu mọc ra những chiếc răng nanh sắc nhọn để bảo vệ chính mình và bảo vệ danh dự của anh.

Buổi đấu giá từ thiện bắt đầu. Hoắc Chấn Đình đã đấu giá thành công một bộ sưu tập màu vẽ cổ điển với giá cao ngất ngưởng để tặng cho Lâm Du. Khi hai người cùng đứng trên sân khấu để nhận vật phẩm, Hoắc Chấn Đình đã đặt một nụ hôn lên tay cậu trước mặt hàng trăm khách mời.

"Tôi xin thông báo, toàn bộ lợi nhuận từ buổi triển lãm cá nhân sắp tới của Lâm Du sẽ được đóng góp vào quỹ hỗ trợ trẻ em mồ côi. Lâm Du không chỉ là hôn thê của tôi, em ấy còn là linh hồn của những dự án thiện nguyện sắp tới của Hoắc thị."

Lời tuyên bố này chính thức xác lập vị thế không thể lay chuyển của Lâm Du. Cậu không còn là một kẻ ăn bám, mà là một đối tác, một người đồng hành cùng anh trong cả sự nghiệp và cuộc sống.

Đêm tiệc kết thúc, khi hai người ngồi trên xe trở về nhà, Lâm Du mới thở phào một hơi, tựa đầu vào vai anh.

"Anh ơi... em đã làm tốt chứ?"

"Em làm tốt hơn cả những gì tôi mong đợi." Hoắc Chấn Đình hôn lên trán cậu. "Du Du, em thực sự đã trưởng thành rồi."

"Bởi vì em biết có anh đứng sau lưng em."

Tuy nhiên, trong bóng tối, Thẩm Dực vẫn nhìn theo chiếc xe của họ với ánh mắt âm trầm. Cuộc cạnh tranh giữa hai tập đoàn lớn giờ đây đã thêm một yếu tố mới – Lâm Du. Và những âm mưu bẩn thỉu hơn chắc chắn sẽ còn tiếp diễn.

Ván cờ danh vọng chỉ mới bắt đầu, và Lâm Du – nhành linh lan trắng – sẽ phải học cách vững vàng hơn nữa trước những cơn gió độc của giới thượng lưu.