Đêm tiệc danh giá kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn lan tỏa khắp các mặt báo tài chính và giải trí vào sáng hôm sau. Cái tên Lâm Du không còn gắn liền với những từ ngữ mập mờ như "người tình" hay "Omega lặn ẩn danh", mà thay vào đó là danh xưng "Vị hôn thê của Hoắc Chấn Đình" cùng những lời tán dương về khí chất thoát tục và trí tuệ sắc sảo. Hoắc Chấn Đình đã thành công trong việc đưa nhành linh lan của mình ra khỏi bóng tối, kiêu hãnh đứng dưới ánh mặt trời.
Tại biệt thự Hoắc gia, không khí buổi sáng yên bình đến lạ. Lâm Du ngồi ở bàn ăn, trên tay cầm tờ tạp chí có in hình cậu và anh đứng bên nhau trên sân khấu đấu giá. Cậu nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện, anh vẫn thong dong nhâm nhi tách cà phê đen, gương mặt không chút biến động trước những lời tung hô của giới truyền thông.
"Anh ơi, họ viết về chúng ta nhiều quá." Lâm Du khẽ đẩy tờ báo về phía anh.
Hoắc Chấn Đình liếc nhìn, khóe môi khẽ nhếch: "Họ chỉ đang viết sự thật thôi. Và thực tế là họ vẫn chưa viết hết được sự tự hào mà tôi dành cho em tối qua."
Lâm Du đỏ mặt, cậu cúi đầu ăn miếng bánh mì mật ong. Sau những sóng gió và những màn đối đáp căng thẳng tại buổi tiệc, cậu cảm thấy mình như vừa trải qua một kỳ thi lớn và đã đỗ thủ khoa. Sự công nhận của giới thượng lưu dù quan trọng, nhưng cái gật đầu và ánh mắt tán thưởng của Hoắc Chấn Đình mới là thứ khiến cậu thấy mãn nguyện nhất.
"Du Du, hôm nay em không cần đến viện mỹ thuật." Hoắc Chấn Đình bất ngờ lên tiếng. "Tôi muốn đưa em đi một nơi."
Lâm Du tò mò: "Đi đâu ạ? Có xa không anh?"
"Không xa, nhưng nó là nơi khởi đầu cho một chương mới của chúng ta."
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cổ kính mang đậm kiến trúc Pháp, tọa lạc ngay tại khu phố nghệ thuật sầm uất nhất kinh đô. Hoắc Chấn Đình dẫn cậu xuống xe, đi qua một cánh cổng sắt uốn lượn tinh xảo được phủ kín bởi những nhành hoa giấy hồng rực.
Bên trong là một không gian rộng lớn với trần nhà cao vút, những bức tường được sơn màu trắng kem nhã nhặn và hệ thống ánh sáng chuyên nghiệp. Điều khiến Lâm Du kinh ngạc nhất chính là trên tấm bảng gỗ lớn treo ngay lối vào có khắc dòng chữ mạ vàng: STUDIO LÂM DU.
"Đây là..." Lâm Du lắp bắp, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
"Đây là xưởng vẽ riêng của em, cũng là nơi sẽ diễn ra triển lãm cá nhân đầu tiên của em vào tháng sau." Hoắc Chấn Đình đứng phía sau, đặt hai tay lên vai cậu. "Tôi không muốn em phải chen chúc trong những phòng học chung hay phải lo lắng về việc ai đó sẽ nhìn trộm những bản nháp của mình. Ở đây, em là chủ nhân duy nhất. Em có thể vẽ bất cứ lúc nào em muốn, và chỉ những ai em cho phép mới được bước vào."
Lâm Du chạy vòng quanh gian phòng, chạm tay vào những chiếc giá vẽ bằng gỗ sồi chắc chắn, nhìn vào những ngăn tủ đầy ắp các loại màu vẽ quý hiếm nhất thế giới. Cậu cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại vì xúc động. Anh không chỉ cho cậu một danh phận, anh còn cho cậu một sự nghiệp, một nơi để tâm hồn cậu thực sự được tự do bay bổng.
Cậu quay lại, nhào vào lòng anh, ôm lấy thắt lưng anh thật chặt. "Anh... anh cho em quá nhiều thứ. Em sợ mình không trả hết được tình cảm này của anh."
Hoắc Chấn Đình cúi xuống, nâng cằm cậu lên, nhìn sâu vào đôi mắt đang rưng rưng lệ của cậu. "Tôi không cần em trả nợ. Tôi chỉ cần em sống thật hạnh phúc, thật rực rỡ. Sự thành công của em chính là món quà lớn nhất dành cho tôi rồi."
Anh dẫn cậu lên tầng hai của studio. Nơi đây được bố trí như một căn hộ nhỏ ấm cúng với một ban công rộng nhìn ra dòng sông thành phố. Dưới ánh nắng vàng rực của buổi trưa, không gian trở nên thơ mộng vô cùng.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì điện thoại của Hoắc Chấn Đình rung lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt hơi biến đổi rồi ra hiệu cho Lâm Du ngồi chờ để anh đi ra ban công nghe máy.
"Nói đi."
"Thưa ngài, Thẩm Dực đã bắt đầu hành động. Hắn ta không chỉ nhắm vào các dự án bất động sản của Hoắc thị ở phía Nam, mà còn đang bí mật liên hệ với một số đối tác nghệ thuật để tìm cách tẩy chay triển lãm của cậu Lâm. Hắn ta muốn dùng truyền thông để lật lại những vụ bê bối tài chính cũ của Lâm gia, nhằm ám chỉ rằng số tiền đấu giá từ thiện của cậu Lâm là tiền không sạch."
Hoắc Chấn Đình siết chặt tay vịn ban công, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm. Thẩm Dực quả nhiên là một con cáo già, hắn không tấn công trực diện vào anh mà lại tìm cách bôi nhọ người mà anh trân quý nhất.
"Chặn đứng toàn bộ nguồn tin đó. Những kẻ nào dám đưa tin sai sự thật, cứ theo luật mà làm, cho bọn họ phá sản hết đi. Còn về Thẩm thị... đã đến lúc chúng ta nên thu hồi lại mảnh đất ở cảng phía Đông mà bọn họ đang thèm muốn rồi. Cho họ biết cái giá của việc đụng vào Lâm Du."
"Rõ thưa ngài."
Hoắc Chấn Đình tắt máy, anh đứng lại ban công một lát để xua đi khí lạnh trên người trước khi quay vào với Lâm Du. Anh không muốn cậu phải lo lắng về những mưu mô này. Giai đoạn 1 của cuộc đời mới này, anh muốn nó kết thúc trong sự hoàn mỹ tuyệt đối cho cậu.
Tối hôm đó, họ không về biệt thự ngay mà ở lại studio để cùng nhau ăn một bữa tối đơn giản dưới ánh nến trên ban công. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, phản chiếu xuống mặt sông tạo nên một khung cảnh huyền ảo.
Lâm Du tựa đầu vào vai Hoắc Chấn Đình, tay cậu vẫn không rời khỏi chiếc nhẫn linh lan. "Anh ơi, em có cảm giác như tất cả những chuyện này là một giấc mơ. Em sợ một ngày nào đó tỉnh dậy, em vẫn còn đang ở trong căn phòng kho tối tăm kia."
Hoắc Chấn Đình đan những ngón tay mình vào tay cậu, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang khiến cậu thấy an lòng. "Nếu đó là giấc mơ, thì tôi sẽ là người canh giữ giấc mơ đó cho em cả đời. Du Du, em không bao giờ phải quay lại nơi đó nữa. Em có tôi, có studio này, và có cả một tương lai rộng mở."
Anh chậm rãi lấy ra một chiếc hộp nhỏ khác, nhưng lần này bên trong không phải là đá quý hay kim cương, mà là một chiếc chìa khóa cổ bằng đồng được chạm khắc tinh xảo.
"Đây là chìa khóa của studio này, cũng là chìa khóa của trái tim tôi. Từ giờ trở đi, em là người duy nhất có quyền mở cửa và bước vào mọi ngõ ngách trong cuộc đời tôi. Không có bí mật, không có khoảng cách."
Lâm Du xúc động đón lấy chiếc chìa khóa, cậu cảm thấy trái tim mình như tràn đầy một loại sức mạnh mới. Cậu nhìn người đàn ông trước mặt – người đã kéo cậu ra khỏi vũng bùn, đã dạy cậu cách yêu và được yêu, đã bảo vệ cậu trước mọi bão giông.
Cậu rướn người lên, chủ động đặt một nụ hôn lên môi anh. Nụ hôn lần này mang theo một lời thề nguyện thầm lặng: Dù tương lai có chuyện gì xảy ra, dù thế giới có khắc nghiệt đến đâu, em cũng sẽ không bao giờ buông tay anh.
Hoắc Chấn Đình đáp lại nụ hôn của cậu một cách nồng nhiệt và sâu sắc. Pheromone tuyết tùng và linh lan hòa quyện vào nhau trong không gian đêm tối, tạo nên một sự gắn kết linh hồn mạnh mẽ. Đây là cột mốc đánh dấu sự kết thúc của những ngày tháng xa lạ, rụt rè và bắt đầu một giai đoạn mới – giai đoạn của sự gắn kết, cùng nhau đối mặt với những thử thách thực sự của thế giới thượng lưu.
Dưới ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời, hai bóng người ôm chặt lấy nhau. Giai đoạn 1 của bản thảo mang tên "Sự lạ lẫm" đã chính thức khép lại, nhường chỗ cho chương tiếp theo của một tình yêu kiên cường và đầy bản lĩnh. Lâm Du đã không còn là chú thỏ nhỏ yếu ớt, cậu đang dần trở thành người đồng hành xứng tầm của ông trùm họ Hoắc.
Và trận chiến với Thẩm Dực, những âm mưu chiếm đoạt quyền lực, hay những bí mật kinh hoàng hơn về quá khứ của cả hai gia tộc vẫn còn đang chờ đợi họ ở phía trước. Nhưng lúc này, chỉ có tình yêu và sự tin tưởng là tồn tại duy nhất giữa hai người.