MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!Chương 1

Tiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!

Chương 1

864 từ · ~5 phút đọc

Tiếng đế giày cao gót Louboutin nện xuống sàn đá cẩm thạch của dinh thự nhà họ Thẩm vang lên đều đặn, khô khốc và đầy ngạo mạn. Thẩm Gia Hân lướt đi giữa dãy hành lang dài dằng dặc, nơi những bức họa đắt đỏ và những bình gốm cổ từ thời nhà Thanh được trưng bày như những vật trang trí tầm thường. Cô không liếc nhìn chúng lấy một cái. Đối với cô, cái dinh thự này không khác gì một cái lồng son dát vàng, và cô chính là con chim quý được nuôi bằng máu và sự sợ hãi của kẻ khác.

Cô dừng lại trước tấm gương lớn ở sảnh chính, khẽ chỉnh lại cổ áo của chiếc váy lụa đen ôm sát cơ thể. Gia Hân thích màu đen, màu của sự quyền lực và cũng là màu của những bóng ma luôn rình rập gia tộc cô. Ở thành phố này, cái họ "Thẩm" là một lời nguyền. Nó mang lại cho cô sự giàu sang tột đỉnh, nhưng cũng tước đi của cô quyền được làm một người bình thường.

"Tiểu thư, xe đã chuẩn bị xong. Ngài Thẩm dặn cô phải về trước mười hai giờ đêm."

Giọng nói vang lên từ phía sau, trầm và lạnh lẽo như một tảng băng trôi. Gia Hân không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Trình Kiêu. Người đàn ông cao 1m93 luôn tàng hình trong bóng tối nhưng lại có sự hiện diện mạnh mẽ đến mức khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh.

Gia Hân chậm rãi xoay người lại. Cô nheo mắt nhìn gã đàn ông đang đứng khoanh tay trước cửa. Trình Kiêu diện một bộ vest đen được cắt may thủ công hoàn hảo, che đi khối cơ bắp cuồn cuộn nhưng không giấu nổi vẻ nguy hiểm toát ra từ từng thớ thịt. Khuôn mặt anh ta góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm như vực thẳm và một vết sẹo mờ chạy dọc theo xương hàm – minh chứng cho những trận chiến sinh tử mà anh ta đã trải qua trước khi trở thành cái bóng của cô.

"Mười hai giờ? Cha tôi bắt đầu quan tâm đến giờ giấc của tôi từ khi nào thế?" Gia Hân nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai rõ rệt. Cô tiến lại gần anh, đôi giày cao gót giúp cô thu hẹp khoảng cách nhưng vẫn phải ngước nhìn gã khổng lồ trước mặt. "Hay là chính anh muốn tôi về sớm, Trình Kiêu? Anh sợ bóng đêm, hay sợ tôi sẽ làm loạn ở câu lạc bộ?"

Trình Kiêu vẫn giữ gương mặt vô cảm, đôi mắt anh ta không hề dao động trước sự khiêu khích của cô. Anh chỉ hơi cúi đầu, một cử chỉ lễ phép giả tạo dành cho chủ nhân: "Tôi chỉ thực thi mệnh lệnh. Sự an toàn của cô là ưu tiên duy nhất của tôi."

Gia Hân bật cười, một tiếng cười trong trẻo nhưng chứa đầy sự hư hỏng. Cô vươn tay, đầu ngón tay sơn đỏ rực như máu chạm nhẹ vào chiếc cà vạt của anh, rồi từ từ trượt xuống ngực trái, nơi trái tim anh đang đập đều đặn dưới lớp vải đắt tiền. Cô có thể cảm nhận được sự cứng cáp của lồng ngực ấy, một khối thép nguội không dễ gì bị lay chuyển.

"An toàn sao? Trình Kiêu, anh có biết điều gì là nguy hiểm nhất với tôi không?" Cô ghé sát tai anh, hơi thở thơm mùi rượu vang và nước hoa hồng phả lên làn da hơi rám nắng của anh. "Không phải là những họng súng ngoài kia đâu. Mà chính là sự nhàm chán đấy."

Ánh mắt Trình Kiêu chợt tối sầm lại. Cô thấy hàm anh nghiến chặt, một dấu hiệu hiếm hoi cho thấy sự kiên nhẫn của anh đang bị thử thách. Anh không lùi lại, cũng không chạm vào cô. Quy tắc của anh rất rõ ràng: Bảo vệ, nhưng cấm đụng chạm. Anh là người gác cổng, không phải là người tình.

Gia Hân nhìn thấu sự kiềm chế đó và nó khiến cô cảm thấy hưng phấn. Cô thích nhìn vẻ mặt đạo mạo của anh rạn nứt. Cô muốn biết, đằng sau lớp vỏ bọc vệ sĩ tận tụy này, con quái vật trong anh đang gầm thét thế nào khi cô đẩy mọi chuyện đi quá xa.

"Đi thôi, vệ sĩ của tôi." Cô lướt qua người anh, cố tình để vai mình va mạnh vào ngực anh một cái thật đầy ý nhị. "Đừng để đám đông ở câu lạc bộ phải chờ đợi 'Nữ hoàng của bóng tối' lâu quá."

Trình Kiêu im lặng bước theo sau, bước chân anh nặng nề và vững chãi, luôn duy trì một khoảng cách chính xác ba bước chân. Bóng của anh bao trùm lên cô, to lớn và che chở, nhưng cũng đầy tính chiếm hữu mà có lẽ chính anh cũng chưa nhận ra. Một đêm dài đầy rẫy những trò chơi nguy hiểm chỉ vừa mới bắt đầu dưới ánh đèn neon của thành phố.