Chiếc Rolls-Royce Phantom lướt đi êm ái trên những con phố ngập ánh đèn màu của Sài Gòn về đêm. Bên trong xe, sự im lặng giữa hai người dường như còn ồn ào hơn cả tiếng động cơ. Gia Hân tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt mơ màng nhìn những dải sáng kéo dài, trong khi Trình Kiêu ngồi thẳng tắp ở ghế lái phụ, đôi mắt không rời khỏi gương chiếu hậu để quan sát mọi dấu hiệu bất thường.
"Dừng xe ở 'The Underworld'," Gia Hân đột ngột phá tan bầu không khí bằng một mệnh lệnh sắc lẹm.
Trình Kiêu khẽ nhíu mày, giọng nói trầm đục vang lên: "Tiểu thư, đó không phải là nơi ngài Thẩm muốn cô đến. Đó là khu vực của băng nhóm tự do, không thuộc quyền kiểm soát của chúng ta."
"Đúng vậy," Gia Hân xoay người lại, một lọn tóc xoăn nhẹ rơi xuống gò má trắng sứ. "Đó là lý do tại sao tôi muốn đến đó. Tôi phát ngấy việc ngồi trong những bữa tiệc tối mà ai cũng nịnh nọt cha tôi rồi. Tôi muốn chút gì đó... thực tế hơn."
"Tôi không thể cho phép," Trình Kiêu dứt khoát.
Gia Hân không giận dữ, cô chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy ma mãnh. Cô rướn người về phía trước, đưa tay nắm lấy bả vai rắn chắc của anh qua lớp áo vest, ép anh phải nhìn mình qua gương. "Anh quên rồi sao, Trình Kiêu? Anh là vệ sĩ của tôi, không phải cha tôi. Anh đi theo để bảo vệ tôi, chứ không phải để ra lệnh cho tôi. Trừ khi... anh thừa nhận là anh không đủ khả năng bảo vệ tôi ở đó?"
Ánh mắt Trình Kiêu lạnh lẽo chạm vào ánh mắt thách thức của cô trong gương. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu với tài xế. Chiếc xe chuyển hướng, lao vào một con hẻm tối dẫn đến lối vào của câu lạc bộ ngầm khét tiếng nhất thành phố.
Khi cánh cửa nặng nề của "The Underworld" mở ra, một luồng âm thanh chát chúa và hơi nóng của hơi người, mùi thuốc lá và rượu mạnh ập vào mặt. Gia Hân bước vào như một vị thần, chiếc váy đỏ rực giữa không gian tối tăm khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Những gã đàn ông xăm trổ, những kẻ sống ngoài vòng pháp luật bắt đầu huýt sáo và đưa ra những lời tán tỉnh thô lỗ.
Trình Kiêu bước ngay sát sau lưng cô, đôi tay buông thõng nhưng các ngón tay luôn ở tư thế sẵn sàng chiến đấu. Khí chất sát thủ tỏa ra từ anh khiến những kẻ có ý định tiến lại gần đều phải chùn bước.
Gia Hân tiến thẳng đến quầy bar, gọi một ly Tequila mạnh và nốc cạn trong một hơi. Cô cảm thấy sự nóng cháy của rượu lan tỏa trong huyết quản, kích thích mọi giác quan. Cô quay sang nhìn Trình Kiêu, người đang đứng như một bức tường đồng vách sắt bên cạnh, mắt không ngừng quét qua đám đông.
"Nhìn anh xem, lúc nào cũng căng thẳng như vậy," Gia Hân cười khúc khích, cô đưa bàn tay lạnh ngắt của mình chạm vào gò má cứng cáp của anh. "Thư giãn đi, hay là anh muốn khiêu vũ với tôi một bài?"
"Vị trí của tôi là ở đây," Trình Kiêu gạt nhẹ tay cô ra, giọng nói mang theo sự đè nén rõ rệt. "Và cô đã uống đủ rồi."
"Tôi chỉ mới bắt đầu thôi," Gia Hân thách thức. Cô đột ngột bước xuống sàn nhảy, hòa mình vào đám đông đang quay cuồng.
Ngay lập tức, một gã đàn ông cao lớn với những hình xăm chằng chịt trên cổ tiến lại gần, vòng tay định ôm lấy eo cô. Gia Hân không tránh né, cô liếc mắt về phía góc tối nơi Trình Kiêu đang đứng. Cô nhìn thấy bóng dáng cao lớn ấy khựng lại, đôi vai rộng run lên vì giận dữ.
Gã đàn ông kia bắt đầu phả hơi thở nồng nặc mùi rượu vào cổ cô: "Em xinh đẹp quá, đi với anh một đêm nhé?"
Gia Hân vẫn cười, nhưng đôi mắt cô lại dán chặt vào Trình Kiêu. Cô muốn thấy anh nổ tung. Cô muốn thấy sự chuyên nghiệp đó vụn vỡ.
Và cô đã toại nguyện.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Trình Kiêu đã băng qua đám đông. Trước khi gã đàn ông kia kịp chạm môi vào vai Gia Hân, một bàn tay to lớn đã bóp chặt lấy cổ tay hắn, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên khiến gã đau đớn gào lên. Trình Kiêu không dừng lại, anh tung một cú đấm nhanh như chớp vào bụng đối phương, khiến gã đổ gục xuống sàn như một bao tải.
Không gian xung quanh bỗng chốc im bặt. Đám đông lùi lại, nhường chỗ cho gã vệ sĩ đang bùng phát cơn thịnh nộ.
Trình Kiêu không nhìn gã dưới đất, anh quay sang túm lấy cánh tay Gia Hân, kéo mạnh cô về phía mình. Lần này, anh không còn giữ khoảng cách ba bước chân nữa. Ngực cô ép chặt vào ngực anh, hơi thở của cả hai hòa quyện trong sự căng thẳng tột độ.
"Chơi đủ chưa?" Anh gầm lên, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự nguy hiểm khiến những kẻ xung quanh phải rùng mình.
Gia Hân ngước nhìn anh, hơi thở hổn hển vì phấn khích. Cô nhìn thấy sự chiếm hữu điên cuồng trong đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng kia. "Anh đang ghen sao, Trình Kiêu?"
Trình Kiêu nghiến răng, anh cúi sát xuống, môi gần như chạm vào môi cô, một lời hứa hẹn đen tối vang lên: "Tôi đã nói rồi, đừng chơi với lửa. Giờ thì về nhà, trước khi tôi quên mất mình là vệ sĩ của cô."
Anh lôi cô ra khỏi câu lạc bộ, bỏ mặc những ánh mắt kinh hãi phía sau. Gia Hân biết, tối nay cô đã thắng, nhưng cô cũng hiểu rằng mình vừa mở ra một chiếc lồng mà chính cô cũng không biết cách đóng lại.