Không gian bên trong chiếc Rolls-Royce trên đường về tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Gia Hân ngồi ở ghế sau, cổ tay vẫn còn hằn lên dấu vết đỏ ửng từ cái nắm tay thô bạo của Trình Kiêu. Cô không cảm thấy đau, chỉ thấy một sự hưng phấn kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Cô thích cách anh mất kiểm soát, thích cách con quái vật trong anh nhe nanh múa vuốt chỉ vì một cái chạm của kẻ lạ lên người cô.
Trình Kiêu vẫn cầm lái, đôi mắt anh dán chặt vào con đường phía trước, nhưng gân xanh trên mu bàn tay đang siết chặt vô lăng đã tố cáo tâm trạng bão tố của anh.
Khi chiếc xe dừng lại trong gara tối om của dinh thự họ Thẩm, tài xế và những vệ sĩ khác đã sớm lảng đi theo một quy luật ngầm. Chỉ còn lại hai người.
Gia Hân không vội bước xuống. Cô dựa lưng vào ghế da, đôi chân dài vắt chéo, cố tình để tà váy xẻ cao lộ ra làn da trắng ngần dưới ánh đèn mờ ảo của gara.
"Anh định im lặng đến bao giờ, Trình Kiêu?" Cô cất tiếng, giọng điệu lười biếng nhưng đầy khiêu khích. "Cú đấm lúc nãy... anh ra tay hơi nặng đấy. Anh sợ gã đó chạm vào tôi, hay anh sợ chính anh không có quyền chạm vào tôi?"
Cánh cửa xe phía sau đột ngột bị mở tung. Trình Kiêu đứng đó, che khuất toàn bộ ánh sáng từ bên ngoài. Anh không nói một lời, vươn tay kéo cô ra khỏi xe. Lực đạo lần này không hề nhẹ nhàng, anh ép cô tựa sát vào thân xe kim loại lạnh ngắt.
"Tiểu thư Thẩm, cô nghĩ đây là trò đùa sao?" Trình Kiêu cúi thấp người, đôi mắt anh như hai ngọn lửa đen thiêu đốt cô. "Cô có biết nơi đó nguy hiểm thế nào không? Chỉ một sai sót nhỏ, đầu của tôi sẽ bị cha cô treo lên, và cô sẽ thành món đồ chơi cho đám cặn bã đó."
Gia Hân không sợ hãi, cô đưa tay lên, những ngón tay thon dài lướt qua lồng ngực đang phập phồng dữ dội của anh, rồi dừng lại ở chiếc cà vạt đã hơi xếch xệch. Cô kéo mạnh nó, buộc anh phải cúi thấp hơn nữa, đến mức hơi thở của cả hai hòa vào nhau.
"Nhưng anh đã cứu tôi mà, đúng không?" Cô thì thầm, đôi môi đỏ mọng chỉ cách môi anh vài milimet. "Tôi thích cách anh nhìn gã đó. Ánh mắt đó không phải là bảo vệ chủ nhân... đó là ánh mắt của một con đực đang canh giữ lãnh địa."
Hàm Trình Kiêu nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu khô khốc. Bản năng của một kẻ từng trải qua nơi máu lửa đang gào thét trong đầu anh, bảo anh hãy lùi lại, hãy giữ lấy sự chuyên nghiệp cuối cùng. Nhưng mùi hương hoa hồng đầy cám dỗ từ cơ thể Gia Hân và sự thách thức trong đôi mắt cô đã đánh sập mọi rào cản.
Anh đột ngột đưa bàn tay to lớn lên, bóp nhẹ lấy cằm cô, ép cô phải đối mặt với sự cuồng loạn trong mắt mình.
"Cô muốn biết tôi nghĩ gì sao?" Giọng anh khàn đặc, đầy đe dọa. "Tôi nghĩ cô là một đứa trẻ hư hỏng cần được dạy dỗ. Cô thích chơi với quái vật, nhưng cô không biết rằng quái vật một khi đã được thả xích, nó sẽ không dừng lại cho đến khi xé xác con mồi."
"Vậy thì xé xác tôi đi," Gia Hân thách thức, đôi mắt cô long lanh dưới ánh đèn. "Anh không dám đâu, Trình Kiêu. Anh sợ cha tôi, và anh sợ... anh sẽ yêu tôi."
Từ "yêu" vừa thốt ra như một mồi lửa ném vào kho xăng. Trình Kiêu không nhịn được nữa. Anh cúi xuống, nụ hôn của anh không hề dịu dàng mà đầy sự chiếm hữu, trừng phạt và điên rồ. Nó mang vị của rượu Tequila mạnh, vị của sự cấm đoán và cả sự thèm khát đã bị dồn nén suốt bao năm qua.
Gia Hân run rẩy, đôi tay cô siết chặt lấy vai anh. Đây không phải là trò chơi nữa. Cô cảm nhận được sự nguy hiểm thực sự, sự chiếm hữu tuyệt đối từ người đàn ông này. Một cái chạm lén lút giữa bóng tối của gara, nơi chỉ có tiếng nhịp tim đập loạn và tiếng thở dốc đầy tội lỗi.
Trình Kiêu đột ngột dứt ra, hơi thở anh hỗn loạn. Anh nhìn cô, một cái nhìn đầy chiếm hữu nhưng cũng đầy cay đắng.
"Về phòng đi," anh nói, giọng nói lạnh lùng trở lại nhưng vẫn còn vương chút khàn đục. "Trước khi tôi làm điều gì đó mà cả hai chúng ta đều không thể quay đầu."
Gia Hân đứng đó, nhìn bóng lưng cao lớn của anh lẩn khuất vào bóng tối. Cô đưa tay chạm lên môi mình, nơi vẫn còn nóng rực và tê dại. Trò chơi này, cô đã thắng, nhưng dường như cô cũng đã tự tay mở ra cánh cửa dẫn xuống địa ngục.