MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!Chương 4

Tiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!

Chương 4

842 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp rèm lụa mỏng của căn phòng ngủ xa hoa, nhưng không khí trong dinh thự họ Thẩm lại lạnh lẽo đến mức rợn người. Gia Hân ngồi bên bàn trang điểm, nhìn những dấu ngón tay mờ nhạt còn sót lại trên cổ tay mình. Hình ảnh nụ hôn tàn bạo đêm qua trong gara cứ chập chờn như một thước phim chậm, khiến lồng ngực cô thắt lại mỗi khi nhớ về hơi ấm của Trình Kiêu.

Cô bước xuống lầu, định tìm anh để tiếp tục trò chơi mèo vờn chuột, nhưng bước chân khựng lại khi thấy sảnh chính đầy rẫy những gã đàn ông lạ mặt mặc vest đen, súng ống lăm lăm.

Cha cô, Thẩm lão gia, đang ngồi trên ghế bành cao tựa như một vị vua, sắc mặt tối sầm. Cạnh ông, Trình Kiêu đứng như một bức tượng đồng, đôi mắt lạnh lùng quét qua từng ngóc ngách, không một chút biểu cảm dư thừa nào như thể nụ hôn đêm qua chưa từng tồn tại.

"Cha, có chuyện gì vậy?" Gia Hân lên tiếng, cố giữ vẻ kiêu kỳ thường lệ.

Thẩm lão gia ngước nhìn con gái, giọng ông trầm xuống đầy sát khí: "Hắc Long vừa gửi đến một lời cảnh cáo. Chúng đã chạm vào lô hàng ở cảng phía Nam đêm qua. Và mục tiêu tiếp theo của chúng... là con, Gia Hân."

Gia Hân cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Hắc Long là kẻ thù không đội trời chung của nhà họ Thẩm, một băng đảng tàn bạo nổi tiếng với những vụ bắt cóc và hành quyết đẫm máu.

"Từ hôm nay," Thẩm lão gia tiếp tục, ánh mắt ông chuyển sang Trình Kiêu, "Cậu không chỉ là vệ sĩ. Cậu phải ở bên cạnh con bé 24/24. Kể cả khi nó ngủ, cậu cũng phải đứng ngoài cửa. Nếu có một sợi tóc của Gia Hân bị chạm vào, tôi sẽ lột da cậu."

Trình Kiêu hơi cúi đầu, giọng nói không chút gợn sóng: "Rõ, thưa ngài."

Buổi chiều hôm đó, bầu không khí trong căn biệt thự trở nên ngột ngạt gấp bội. Gia Hân bị cấm túc hoàn toàn. Cô đứng bên cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn, cảm nhận được hơi thở của Trình Kiêu ngay phía sau lưng. Anh đứng đó, khoảng cách vừa đủ gần để cô nghe thấy tiếng nhịp tim của anh, nhưng lại đủ xa để nhắc nhở về vị trí của một quân cờ.

"Anh không mỏi sao?" Gia Hân xoay người lại, tựa lưng vào bệ cửa sổ, đôi mắt hờ hững nhìn anh. "Cha tôi nói 24/24, nghĩa là anh định nhìn tôi tắm và ngủ luôn à?"

Trình Kiêu không nao núng, anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách. Trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ, bóng tối của anh bao trùm lên cô. "Nếu đó là cách duy nhất để cô không lẻn ra ngoài làm mồi cho đám sát thủ, thì đúng vậy."

"Anh đang tận dụng cơ hội để ngắm tôi sao?" Gia Hân thách thức, cô vươn tay định chạm vào vết sẹo trên hàm anh, nhưng lần này, Trình Kiêu đã nhanh hơn.

Anh tóm chặt lấy cổ tay cô, ép nó lên mặt tường đá lạnh lẽo. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự phục tùng, mà là sự sắc lạnh của một con quái vật đang chuẩn bị lâm trận.

"Tiểu thư, đây không còn là lúc để chơi đùa," anh ghé sát tai cô, giọng nói thấp đến mức run rẩy. "Ngoài kia có ít nhất mười tay bắn tỉa đang chờ cô lộ sơ hở. Tôi không quan tâm cô hư hỏng thế nào, nhưng dưới sự giám sát của tôi, cô không được phép chết."

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng chính. Kính cửa sổ rung chuyển dữ dội. Trình Kiêu phản xạ cực nhanh, anh không chút do dự vật ngã Gia Hân xuống sàn, lấy thân hình đồ sộ của mình che chắn hoàn toàn cho cô ngay khi những viên đạn đầu tiên xé toạc không khí, găm vào những bức tranh đắt tiền trên tường.

Gia Hân nằm dưới thân anh, hơi thở dồn dập. Cô ngửi thấy mùi thuốc súng, mùi mồ hôi và cả sự nam tính nồng nặc từ Trình Kiêu. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, cô chợt nhận ra: Người đàn ông đang đè nặng lên người cô lúc này, vừa là lá chắn vững chắc nhất, cũng vừa là con quái vật nguy hiểm nhất mà cô từng gặp.

"Ở yên đây!" Trình Kiêu gầm nhẹ, anh rút khẩu Glock bên hông, ánh mắt rực lên sát khí kinh người.

Lần đầu tiên trong đời, tiểu thư nhà họ Thẩm cảm nhận được một nỗi sợ hãi thật sự, không phải vì những viên đạn ngoài kia, mà vì sự điên cuồng đang bùng phát trong đôi mắt của người đàn ông đang bảo vệ mình.