Tiếng súng nổ chát chúa vang lên liên hồi bên ngoài hành lang, hòa lẫn với tiếng kính vỡ tan tành rơi xuống sàn nhà như những hạt mưa pha lê. Cả dinh thự họ Thẩm vốn yên bình bỗng chốc biến thành chiến trường. Trình Kiêu không một giây chần chừ, anh vòng tay qua eo Gia Hân, nhấc bổng cô lên như một món đồ chơi rồi lao nhanh về phía lối đi bí mật sau kệ sách gỗ lim.
"Buông tôi ra! Tôi có thể tự đi!" Gia Hân hét lên giữa những tiếng nổ, nhưng giọng cô run rẩy không giấu nổi sự kinh hoàng.
"Câm miệng và bám chặt lấy tôi!" Trình Kiêu gầm lên. Đây là lần đầu tiên anh dùng tông giọng đó với cô – không phải là sự kìm nén, mà là bản năng sinh tồn của một con sói đầu đàn.
Anh đạp mạnh vào chốt cửa bí mật, đẩy cô vào lối cầu thang tối om rồi đóng sầm cửa lại ngay khi một loạt đạn xuyên qua cánh cửa gỗ dày cộm phía sau. Trong không gian chật hẹp và tối tăm của lối thoát hiểm, hơi thở của cả hai dồn dập hòa vào nhau. Gia Hân cảm nhận được bắp tay cứng như đá của Trình Kiêu đang siết chặt lấy mình, bảo bọc cô khỏi mọi hiểm nguy.
Họ chạy xuống một căn hầm ngầm nằm sâu dưới lòng đất, tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn phía trên. Đây là nơi trú ẩn cuối cùng mà chỉ Thẩm lão gia và Trình Kiêu biết. Căn hầm chỉ có ánh đèn vàng mờ ảo, đầy đủ nhu yếu phẩm nhưng không gian lại vô cùng bức bối.
Trình Kiêu buông cô ra, anh ngay lập tức kiểm tra lại khẩu súng, mắt không rời khỏi màn hình giám sát nhỏ gắn trên tường. Gương mặt anh lúc này lạnh đến đáng sợ, những giọt mồ hôi chảy dài dọc theo sống mũi thẳng tắp, thấm vào cổ áo vest đã rách một mảng.
"Anh bị thương rồi..." Gia Hân thốt lên khi nhìn thấy vệt máu đỏ tươi đang loang ra trên bả vai trái của anh.
Trình Kiêu liếc nhìn vết thương, không hề biến sắc: "Vết xước thôi. Cô ngồi yên đó, đừng chạm vào bất cứ thứ gì."
Sự bướng bỉnh thường ngày của Gia Hân bỗng chốc tan biến. Nhìn người đàn ông vì mình mà đổ máu, một cảm giác tội lỗi và xót xa kỳ lạ dâng lên trong lòng cô. Cô phớt lờ lời cảnh cáo của anh, bước lại gần, cầm lấy hộp sơ cứu trên kệ.
"Tôi nói ngồi yên!" Trình Kiêu gắt nhẹ, nhưng khi anh quay lại và chạm phải ánh mắt kiên định xen lẫn chút lo lắng của cô, bàn tay đang cầm súng của anh khẽ run lên.
Gia Hân không nói gì, cô quỳ xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng xé mở lớp áo vest đắt tiền. Vết đạn sượt qua bả vai, để lại một đường rãnh sâu hoắm. Cô run rẩy đổ cồn sát trùng lên vết thương. Trình Kiêu nghiến chặt răng, cơ bắp toàn thân anh gồng lên, những đường gân xanh nổi rõ trên cổ, nhưng anh không hề kêu rên một tiếng.
"Tại sao anh lại liều mạng như vậy?" Gia Hân thì thầm, đôi mắt cô dán chặt vào vết thương. "Cha tôi trả cho anh bao nhiêu để anh làm đến mức này?"
Trình Kiêu đột ngột vươn tay trái, bóp chặt lấy gáy cô, kéo cô sát lại gần mình. Ánh mắt anh trong bóng tối rực lên một thứ ánh sáng nguyên thủy, nguy hiểm và đầy chiếm hữu.
"Tiền không đủ để tôi đỡ đạn cho cô đâu, Gia Hân," anh thầm thì, giọng khàn đặc vì đau đớn và dục vọng đang bị đè nén. "Tôi làm điều này vì cô là của tôi. Không ai có quyền làm hại cô, kể cả tử thần, khi tôi chưa cho phép."
Căn hầm vốn lạnh lẽo bỗng chốc nóng rực lên. Khoảng cách giữa họ biến mất. Gia Hân có thể cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, mùi máu hòa quyện với mùi thuốc súng tạo nên một thứ hương vị kích thích đến điên cuồng. Trong giây phút cái chết vừa đi ngang qua, bản năng sống sót thúc đẩy họ tìm kiếm hơi ấm của nhau.
Trình Kiêu cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự trừng phạt, mà là một lời hứa chiếm hữu. Anh đẩy cô lùi sát vào bức tường đá, đôi bàn tay thô ráp luồn vào mái tóc cô, khóa chặt cô trong thế giới riêng của hai người. Giữa tiếng súng đạn vẫn còn vang vọng đâu đó phía trên, dưới căn hầm này, quái vật đã chính thức đánh dấu lãnh thổ của mình.
Gia Hân vòng tay qua cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự nổi loạn và khao khát. Cô biết, kể từ khoảnh khắc này, cô không còn là con chim trong lồng của cha mình nữa. Cô đã tự nguyện bước vào cái lồng của một con quái vật mang tên Trình Kiêu.