Tiếng súng phía trên đã thưa dần, nhưng sự tĩnh lặng dưới căn hầm ngầm còn đáng sợ hơn gấp bội. Ánh đèn vàng hiu hắt đổ bóng hai người lên bức tường đá thô ráp, tạo thành một khối đen đặc quấn quýt lấy nhau không rời. Trình Kiêu dứt khỏi nụ hôn, trán anh tì vào trán Gia Hân, hơi thở cả hai đều hỗn loạn như vừa trải qua một trận chiến sinh tử khác.
Đột nhiên, chiếc máy bộ đàm bên hông Trình Kiêu phát ra tiếng rè rè chói tai, phá tan bầu không khí đặc quánh. Một giọng nói hớt hải vang lên:
"Đã dọn dẹp xong cổng chính, nhưng thưa anh Kiêu... chúng ta có nội gián. Hệ thống an ninh bị vô hiệu hóa từ bên trong phòng điều khiển của ngài Thẩm."
Ánh mắt Trình Kiêu lập tức đanh lại, sự lạnh lùng chuyên nghiệp quay trở lại trong tích tắc. Anh buông Gia Hân ra, khiến cô cảm thấy một sự hụt hẫng trống trải đến lạnh người.
"Ở yên đây. Khóa chặt cửa từ bên trong. Nếu không phải là giọng của tôi, tuyệt đối không được mở," Trình Kiêu kiểm tra lại băng đạn, giọng nói không còn chút dư vị của sự tình tứ lúc nãy.
"Anh định đi đâu? Ngoài kia vẫn còn bọn sát thủ!" Gia Hân vươn tay níu lấy vạt áo anh, trái tim cô thắt lại khi nghĩ đến việc anh phải đối đầu với kẻ phản bội.
Trình Kiêu không trả lời trực tiếp. Anh xoay người, bàn tay to lớn bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé của cô, bóp nhẹ như một lời trấn an đầy chiếm hữu. "Tôi đi giết kẻ đã dám mở cửa cho quái vật vào nhà của cô."
Cánh cửa hầm khép lại, để lại Gia Hân giữa không gian vắng lặng. Cô ngồi sụp xuống sàn, cảm giác sợ hãi len lỏi. Ai là kẻ phản bội? Những người vệ sĩ trung thành hay chính là những người chú, người bác mà cô vẫn gọi bằng danh xưng người thân?
Ở phía trên, Trình Kiêu di chuyển như một bóng ma trong bóng tối của dinh thự. Anh không đi lối chính mà vòng qua hành lang dành cho người hầu. Tại phòng điều khiển an ninh, anh bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang vội vã xóa dấu vết trên máy tính. Đó là chú Lâm – quản gia lâu năm, người mà cha cô tin tưởng nhất.
"Chú Lâm, chú đang tìm đường thoát sao?" Giọng Trình Kiêu vang lên, lạnh lẽo như tiếng lưỡi dao tuốt khỏi bao.
Người đàn ông già nua run bắn người, đánh rơi cả chiếc USB xuống sàn. "Trình... Trình Kiêu... Nghe ta giải thích, Hắc Long đe dọa gia đình ta..."
Trình Kiêu bước ra khỏi bóng tối, khẩu súng trong tay anh không hề run chuyển. "Ở thế giới này, phản bội chỉ có một cái giá duy nhất. Chú biết luật của ngài Thẩm mà."
"Cậu... cậu cũng chỉ là một con chó săn thôi! Đừng quên cậu cũng đang thèm khát con gái của ông ta!" Chú Lâm gào lên trong tuyệt vọng. "Nếu ngài Thẩm biết cậu chạm vào tiểu thư, cậu sẽ chết thảm hơn cả ta!"
Một tiếng phập khô khốc vang lên. Trình Kiêu không dùng súng để tránh tiếng động, anh dùng con dao găm giắt ở bắp chân. Anh tiến lại gần, nhìn người đàn ông đang hấp hối bằng ánh mắt vô cảm.
"Ông nói đúng, tôi là một con chó săn," Trình Kiêu thì thầm vào tai lão, "nhưng là con chó săn chỉ trung thành với một chủ nhân duy nhất. Và chủ nhân đó không phải là Thẩm lão gia. Mà là Gia Hân."
Anh dọn dẹp hiện trường với sự tàn nhẫn và nhanh nhẹn của một sát thủ chuyên nghiệp. Khi quay trở lại căn hầm, vết máu trên áo anh đã nhiều hơn, nhưng ánh mắt anh lại dịu đi khi thấy Gia Hân vẫn an toàn.
Gia Hân lao vào lòng anh ngay khi cửa mở, mùi máu tanh nồng khiến cô rùng mình nhưng cô lại ôm anh chặt hơn. "Xong rồi sao?"
Trình Kiêu vòng tay ôm lấy cô, che khuất tầm mắt cô khỏi những vết máu trên tay mình. "Xong rồi. Kẻ phản bội đã bị xử lý."
Anh hiểu rằng, bí mật về chú Lâm và lời đe dọa về mối quan hệ giữa anh và cô sẽ được anh chôn vùi vĩnh viễn. Để bảo vệ cô, anh sẵn sàng trở thành con quái vật tàn ác nhất, kể cả khi phải nhuốm máu của những người quen thuộc.
Đêm đó, trong căn hầm chật hẹp, ranh giới giữa bảo vệ và chiếm hữu đã hoàn toàn biến mất. Trình Kiêu biết mình đã lún quá sâu, và Gia Hân cũng hiểu rằng, người đàn ông này chính là liều thuốc độc mà cô tình nguyện uống vào.