Sau cuộc tấn công, dinh thự họ Thẩm không còn là nơi an toàn tuyệt đối. Mùi thuốc súng vẫn phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi dung dịch tẩy rửa mà đám đàn em dùng để lau sạch dấu vết của cuộc thanh trừng. Thẩm lão gia ngồi ở đầu bàn dài trong phòng làm việc, bóng tối bao trùm lấy gương mặt già nua nhưng đầy uy quyền.
Gia Hân đứng bên cửa sổ, khoanh tay trước ngực. Cô cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng đôi mắt không tự chủ được mà liếc về phía Trình Kiêu — người đang đứng sừng sững ở góc phòng như một cái bóng không hồn.
"Trình Kiêu," Thẩm lão gia lên tiếng, giọng ông trầm đặc và chứa đầy sự dò xét. "Lần này cậu lập công lớn. Cứu mạng Gia Hân, xử lý kẻ phản bội... Ta nên thưởng cho cậu cái gì đây?"
Trình Kiêu cúi đầu, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ: "Đó là nhiệm vụ của tôi, thưa ngài."
"Nhiệm vụ?" Thẩm lão gia nhếch môi, ánh mắt ông sắc lẹm như dao cạo xoáy sâu vào Trình Kiêu. "Cậu bảo vệ con bé rất tốt. Thậm chí là... hơi quá mức cần thiết. Có người nói với ta, trong căn hầm hôm qua, hai người có vẻ rất gần gũi."
Tim Gia Hân đập hụt một nhịp. Cô siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay để giữ mình không run rẩy. Cô biết cha mình — ông ta là một con cáo già, không có gì qua nổi mắt ông ta.
Trình Kiêu vẫn không biến sắc, anh trả lời chậm rãi: "Tiểu thư bị hoảng loạn do tiếng nổ. Tôi chỉ làm những gì cần thiết để giữ cô ấy bình tĩnh và an toàn."
"Tốt. Rất tốt." Thẩm lão gia đứng dậy, bước lại gần Trình Kiêu. Ông lấy từ trong ngăn kéo ra một khẩu súng mạ bạc, đặt lên bàn. "Để chứng minh sự trung thành tuyệt đối của cậu, ta có một bài kiểm tra nhỏ. Hắc Long có một tên đàn em bị chúng ta bắt sống đêm qua. Hắn đang ở dưới tầng hầm. Ta muốn cậu xuống đó, xử lý hắn... bằng tay không. Và Gia Hân sẽ đi cùng để quan sát."
Gia Hân tái mặt: "Cha! Con không muốn thấy cảnh đó!"
"Con phải thấy, Gia Hân," Thẩm lão gia quay sang nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo. "Con sinh ra trong dòng máu này. Con phải biết cách quái vật của chúng ta làm việc. Và con phải biết... vị trí của Trình Kiêu là ở đâu."
Dưới tầng hầm ẩm thấp và nồng nặc mùi rỉ sét, gã đàn ông tội nghiệp bị xích vào cột gỗ, gương mặt biến dạng vì đòn roi. Trình Kiêu chậm rãi cởi bỏ chiếc áo vest đen, tháo cà vạt và xắn tay áo sơ mi trắng lên, để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn và những vết sẹo dài chằng chịt — những chiến tích của cái chết.
Gia Hân đứng ở góc phòng, hơi thở cô dồn dập. Cô nhìn thấy một Trình Kiêu hoàn toàn khác. Không còn là người đàn ông dịu dàng ôm cô trong bóng tối, mà là một cỗ máy giết người thực thụ.
"Bắt đầu đi," giọng Thẩm lão gia vang lên qua loa phóng thanh.
Trình Kiêu tiến lại gần gã đàn ông kia. Từng cú đấm của anh phát ra âm thanh khô khốc, tàn nhẫn và chuẩn xác. Anh không hề biến sắc khi máu bắn lên gương mặt góc cạnh hay làm bẩn chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi. Mỗi đòn đánh như một lời khẳng định với Thẩm lão gia: Anh vẫn là con chó săn trung thành, là vũ khí sắc bén nhất của ông ta.
Nhưng khi Trình Kiêu quay đầu lại nhìn Gia Hân trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô nhìn thấy một tia đau đớn và ghê tởm chính bản thân mình ẩn sâu trong đôi mắt tối tăm đó. Anh đang cố tình diễn một vở kịch tàn bạo nhất để cha cô tin rằng giữa họ chẳng có gì ngoài quan hệ chủ - tớ.
Khi mọi chuyện kết thúc, Trình Kiêu bước lại gần Gia Hân. Tay anh đầy máu, hơi thở hơi nặng nề. Anh đứng khựng lại trước mặt cô, không chạm vào cô, nhưng khoảng cách giữa họ lại mang theo sự nghẹt thở của một nỗi ám ảnh.
"Cô thấy chưa, tiểu thư?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy cay đắng. "Đây là con người thật của tôi. Một con quái vật không có trái tim. Đừng bao giờ lầm tưởng những gì xảy ra trong bóng tối là sự thật."
Gia Hân nhìn chằm chằm vào những vết máu trên tay anh, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Cô không lùi bước, trái lại, cô tiến lên một bước, đối diện với sự tàn bạo của anh.
"Anh nghĩ chút máu này làm tôi sợ sao, Trình Kiêu?" Cô hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe. "Tôi sinh ra trong máu. Và tôi nhận ra... con quái vật này chỉ đang cố đẩy tôi ra xa để bảo vệ tôi khỏi cha tôi mà thôi."
Bàn tay Trình Kiêu siết chặt thành nắm đấm. Anh muốn chạm vào cô, muốn xóa tan vẻ kiêu hãnh đó, nhưng anh biết Thẩm lão gia đang quan sát qua camera. Bài kiểm tra này chỉ mới là bắt đầu cho một chuỗi những kịch bản điên rồ mà họ phải cùng nhau vượt qua.