Sáng hôm sau, dinh thự họ Thẩm trở lại vẻ tĩnh lặng giả tạo. Thẩm lão gia dường như đã hài lòng với màn trình diễn đẫm máu của Trình Kiêu dưới hầm, ông cho phép Gia Hân trở lại trường đại học để tham gia buổi thuyết trình quan trọng. Tuy nhiên, lệnh cấm túc vẫn ngầm hiểu là "nội bất xuất, ngoại bất nhập" nếu không có vệ sĩ đi cùng.
Chiếc xe đen bóng dừng lại trước cổng trường. Gia Hân bước xuống, thu hút mọi ánh nhìn bởi thần thái sang trọng và có chút lạnh lùng hơn mọi ngày. Trình Kiêu bước theo sau cô, giữ một khoảng cách vừa đủ để người ta nghĩ anh là một vệ sĩ tận tụy, nhưng đủ gần để anh có thể cảm nhận được mùi hương hoa hồng quen thuộc.
"Anh không cần vào tận lớp đâu," Gia Hân nói mà không ngoảnh lại. "Ở đây có camera an ninh và bảo vệ."
"Nhiệm vụ của tôi là không để cô rời khỏi tầm mắt quá năm mét," Trình Kiêu trả lời bằng giọng điệu cứng nhắc của một quân nhân.
Cả buổi sáng trôi qua trong sự ngột ngạt. Gia Hân ngồi trong giảng đường, còn Trình Kiêu đứng ngoài hành lang như một pho tượng. Sự hiện diện của anh khiến những sinh viên khác không dám lại gần cô, tạo ra một hố ngăn cách vô hình. Nhưng Trình Kiêu không quan tâm đến điều đó. Bản năng đặc nhiệm mách bảo anh rằng có một ánh mắt khác đang dõi theo Gia Hân — không phải ánh mắt ngưỡng mộ của đám sinh viên, mà là ánh mắt săn đuổi của một kẻ săn mồi chuyên nghiệp.
Đến tối muộn, Gia Hân phải ở lại thư viện trường để hoàn thành nốt tài liệu cho dự án. Thư viện vào giờ này vắng vẻ, chỉ còn lại những ánh đèn lẻ loi giữa các dãy kệ sách cao ngất.
"Tôi cần tìm một cuốn sách ở dãy cuối cùng. Anh đứng đây chờ đi," Gia Hân ra lệnh, cố tình muốn thử thách sự kiên nhẫn của anh.
Trình Kiêu im lặng nhìn bóng lưng cô khuất dần sau những kệ sách gỗ nặng nề. Anh hít một hơi thật sâu, tai thính nhạy nghe ngóng. Đột nhiên, tiếng lạch cạch của hệ thống thông gió và một tiếng bước chân rất khẽ — quá khẽ so với một sinh viên bình thường — vang lên phía bên kia dãy kệ.
"Gia Hân! Nằm xuống!"
Trình Kiêu gầm lên, anh lao đi như một tia chớp đen.
Gia Hân chưa kịp hiểu chuyện gì thì một bóng đen từ trên trần nhà lao xuống, trên tay là một con dao găm sáng loáng. Trình Kiêu tung người đạp mạnh vào kệ sách, khiến những cuốn sách dày cộp đổ ập xuống để cản đường kẻ lạ mặt. Anh dùng chính cơ thể mình chắn trước mặt Gia Hân, một tay ôm lấy eo cô lôi mạnh về phía sau, tay kia rút khẩu súng ngắn nhưng không nổ súng ngay vì lo ngại tiếng động sẽ thu hút cảnh sát.
Kẻ ám sát là một gã gầy gò, di chuyển cực kỳ linh hoạt. Hắn vung dao cắt ngang không trung, rạch một đường dài trên tay áo của Trình Kiêu.
"Đi mau!" Trình Kiêu đẩy Gia Hân vào góc tường.
Trong không gian tối mờ của thư viện, cuộc chiến diễn ra thầm lặng nhưng khốc liệt. Trình Kiêu không dùng súng, anh dùng kỹ năng cận chiến bóp nghẹt đối phương. Những cú đấm của anh mang theo sức nặng của sự phẫn nộ. Anh kẹp cổ kẻ đó, ép mạnh vào kệ sách, giọng nói trầm thấp đầy sát khí: "Ai cử mày đến?"
Kẻ đó không trả lời, hắn định cắn một viên thuốc độc trong miệng nhưng Trình Kiêu đã nhanh hơn, anh bóp nát hàm hắn bằng một lực tay kinh khủng.
Gia Hân đứng trong bóng tối, nhìn người đàn ông của mình đang chiến đấu như một con quỷ dữ để bảo vệ mình. Cô không thấy sợ hãi trước sự bạo lực của anh, ngược lại, cô cảm thấy một sự an tâm đến lạ kỳ.
Khi kẻ ám sát đã ngất lịm và bị khống chế, Trình Kiêu quay lại nhìn cô. Ánh đèn thư viện chớp tắt, chiếu lên gương mặt anh đang lấm tấm mồ hôi và đôi mắt đỏ ngầu vì sát khí.
Anh bước lại gần, áp sát cô vào tường. Lần này, anh không còn giữ khoảng cách chủ - tớ nữa. Bàn tay anh vẫn còn vương chút mùi kim loại của vũ khí, nhưng lại vuốt ve gò má cô một cách run rẩy.
"Đã bảo cô không được rời khỏi tôi nửa bước mà," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì lo sợ. "Cô có biết nếu tôi chậm một giây, cô sẽ thế nào không?"
Gia Hân nhìn thẳng vào mắt anh, cô nhìn thấy sự tổn thương và khao khát chiếm hữu đang giằng xé trong đó. Cô không nói gì, chỉ chủ động nhón chân, đặt một nụ hôn lên vết thương nhỏ trên gò má anh.
"Nhưng anh đã không chậm một giây nào cả, Trình Kiêu," cô thì thầm. "Anh luôn ở đó."
Trong bóng tối giữa những dãy sách cổ, Trình Kiêu siết chặt eo cô, nụ hôn của anh lần này mang theo sự điên cuồng của kẻ vừa giành lại được mạng sống cho người mình yêu. Anh không còn quan tâm đến quy tắc, không quan tâm đến Thẩm lão gia. Lúc này, anh chỉ muốn chiếm hữu cô, biến cô thành một phần của xương máu mình.
"Đừng bao giờ rời xa tầm mắt tôi nữa," anh gầm nhẹ giữa nụ hôn. "Vì tôi sẽ không chỉ giết kẻ thù, tôi sẽ phá hủy cả thế giới này nếu mất cô."