MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!Chương 9

Tiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!

Chương 9

924 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn huỳnh quang của thư viện chớp tắt rồi tắt hẳn, để lại một khoảng không gian đặc quánh mùi giấy cũ và mùi thuốc súng cháy khét. Trình Kiêu nhanh chóng xử lý hiện trường, anh kéo Gia Hân ra lối cửa sau, nơi chiếc xe đang nổ máy chờ sẵn.

"Kẻ đó không phải người của Hắc Long," Trình Kiêu nói, giọng anh lạnh đến mức khiến không khí trong xe như đóng băng. "Cách hắn ra đòn, cách hắn giấu thuốc độc... đó là lính đánh thuê được đào tạo bài bản từ nước ngoài. Có kẻ đang muốn hớt tay trên của cha cô."

Gia Hân ngồi ở ghế sau, nhịp tim vẫn chưa trở lại bình thường. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lướt qua như những vệt màu nhòe nhoẹt. "Nếu không phải Hắc Long, thì là ai? Ai đủ gan để động vào nhà họ Thẩm?"

"Đó là lý do tối nay chúng ta không về nhà ngay," Trình Kiêu xoay vô lăng, chiếc xe rẽ vào một khu phố cũ kỹ nhưng sầm uất với những bảng hiệu neon lập lòe. "Chúng ta cần thông tin. Và thông tin chính xác nhất nằm ở 'Cung Đàn Bạc'."

'Cung Đàn Bạc' là một sòng bạc ngầm núp bóng dưới một câu lạc bộ thượng lưu. Nơi đây là trung tâm giao dịch của những tin tức đen tối nhất thành phố. Nhưng để vào được đó mà không bị nghi ngờ, họ không thể xuất hiện với tư cách Tiểu thư nhà họ Thẩm và vệ sĩ riêng.

Trình Kiêu dừng xe trước một khách sạn kín đáo. Anh lấy từ cốp xe ra một chiếc túi da. "Thay bộ này vào. Từ giờ phút này, cô là tình nhân của một tay buôn vũ khí xuyên quốc gia. Còn tôi là hắn."

Gia Hân mở túi, bên trong là một chiếc váy lụa màu vàng champagne xẻ sâu táo bạo, lấp lánh như vảy cá dưới ánh đèn. Cô liếc nhìn Trình Kiêu, anh cũng đã trút bỏ bộ vest vệ sĩ gò bó, thay vào đó là một chiếc áo sơ mi đen mở hai cúc đầu, để lộ sợi dây chuyền bạc và vẻ phong trần, nguy hiểm của một kẻ sống ngoài vòng pháp luật.

Ba mươi phút sau, họ bước vào sòng bạc. Trình Kiêu vòng tay qua eo Gia Hân, kéo cô sát vào người mình. Bàn tay anh đặt trên hông cô đầy chiếm hữu, không còn là sự cung kính của một kẻ hầu hạ, mà là sự tự mãn của một kẻ sở hữu một món bảo vật vô giá.

"Anh diễn đạt đấy," Gia Hân thì thầm, hơi thở cô phả vào cổ anh khi họ lướt qua đám đông đầy mùi tiền và khói thuốc.

"Tôi không diễn," Trình Kiêu đáp thấp, giọng khàn đục. "Lúc này, cô là của tôi. Hãy nhớ lấy điều đó."

Họ tiến về phía bàn Poker dành cho khách VIP. Trình Kiêu ngồi xuống, kéo Gia Hân ngồi lên đùi mình trước sự ngỡ ngàng của những người xung quanh. Cô hơi khựng lại, nhưng rồi nhanh chóng thích nghi, cô tựa đầu vào vai anh, tay vân vê những đồng chíp đắt tiền.

Trong lúc Trình Kiêu tập trung vào những quân bài, đôi mắt anh không ngừng quan sát một gã đàn ông ngồi ở góc phòng — kẻ trung gian môi giới lính đánh thuê.

"Năm tỷ," Trình Kiêu thản nhiên ném xấp chíp ra giữa bàn, ánh mắt anh nhìn thẳng vào gã đó như một lời thách thức.

Gia Hân cảm nhận được cơ bắp của Trình Kiêu đang căng lên dưới lớp áo sơ mi. Mỗi lần anh thắng một ván bài, anh lại cúi xuống hôn lên vai cô, một hành động vừa để che mắt thiên hạ, vừa để đánh dấu quyền sở hữu. Những cái chạm của anh lần này táo bạo hơn, nồng nhiệt hơn, như thể anh đang tận dụng vỏ bọc này để làm những điều mà anh luôn hằng khao khát.

Sau hai giờ đồng hồ, khi Trình Kiêu đã gom sạch số tiền trên bàn, gã môi giới lính đánh thuê cuối cùng cũng không nhịn được mà tiến lại gần.

"Anh bạn có vẻ may mắn nhỉ? Tôi có vài món hàng 'đặc biệt' từ Đông Âu vừa về, anh có muốn xem qua không?"

Trình Kiêu nhếch môi, anh đứng dậy, một tay vẫn ôm chặt eo Gia Hân. "Hàng của ông đã thất bại ở thư viện đại học tối nay rồi. Tôi không quan tâm đến phế thải. Tôi muốn biết ai là kẻ đã đặt hàng."

Không khí lập tức trở nên căng thẳng. Những gã vệ sĩ xung quanh sòng bạc bắt đầu đưa tay vào túi áo. Gia Hân cảm thấy tim mình đập liên hồi, nhưng cái siết tay của Trình Kiêu khiến cô vững tin hơn bao giờ hết.

"Ông có hai lựa chọn," Trình Kiêu hạ thấp giọng, một tay anh lén rút con dao găm nhỏ dưới bàn, kề sát vào hông gã môi giới. "Nói ra cái tên đó, hoặc tôi sẽ biến sòng bạc này thành lò mổ."

Trong ánh đèn mờ ảo của sòng bạc, giữa tiếng nhạc jazz xập xình, trò chơi của họ đã chuyển từ lãng mạn sang một cuộc đấu trí đẫm máu. Và Gia Hân nhận ra, khi đứng bên cạnh con quái vật này, cô không còn sợ hãi bóng tối nữa, bởi chính anh mới là kẻ thống trị nó.