Gã môi giới lính đánh thuê tái mét mặt, hơi thở hôi hám của gã dồn dập khi cảm nhận được mũi dao sắc lạnh của Trình Kiêu đang găm nhẹ vào lớp áo sơ mi. Xung quanh, những gã vệ sĩ của sòng bạc bắt đầu bao vây, không khí đặc quánh sát khí.
"Tôi... tôi không biết tên thật của hắn! Hắn chỉ dùng bí danh là 'Bóng ma'. Nhưng hắn có một ký hiệu đặc biệt trên các vali thanh toán tiền mặt," gã lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm. "Đó là hình xăm một bông hồng đen bị xiềng xích."
Gia Hân cảm thấy toàn thân mình cứng đờ. Hình xăm đó... bông hồng đen bị xiềng xích. Cô đã thấy nó một lần. Không phải ở trên người một kẻ thù xa lạ, mà là trên cánh tay của người anh họ xa – Thẩm Quân, kẻ luôn tỏ ra yếu đuối và đứng ngoài mọi cuộc tranh giành quyền lực trong gia tộc.
Trình Kiêu nhận ra sự thay đổi trong nhịp thở của Gia Hân. Anh không nói một lời, dứt khoát thu dao, ném gã môi giới ngã nhào xuống sàn rồi kéo Gia Hân đi thẳng ra cửa. Những gã vệ sĩ định ngăn cản nhưng ánh mắt đỏ ngầu sát khí của Trình Kiêu khiến chúng chùn bước. Anh không giống một tay buôn vũ khí, anh giống một tử thần đang vội vã đi đòi mạng.
Vừa bước ra khỏi "Cung Đàn Bạc", gió đêm lạnh buốt tạt vào mặt khiến Gia Hân tỉnh táo lại. Trình Kiêu đẩy cô vào xe, anh lao vào ghế lái và đạp ga lút sàn.
"Cô biết hình xăm đó đúng không?" Trình Kiêu hỏi, giọng anh khàn đặc, đầy sự cảnh giác.
"Thẩm Quân..." Gia Hân thì thầm, giọng cô run rẩy. "Nếu là anh ta, nghĩa là cha tôi cũng đang gặp nguy hiểm. Thẩm Quân muốn thâu tóm toàn bộ đế chế bằng cách loại bỏ cả tôi và cha."
Trình Kiêu nghiến chặt hàm, vô lăng trong tay anh như muốn vỡ vụn. "Hóa ra con quái vật thực sự không nằm ở ngoài phố, mà nằm ngay trong bàn ăn của nhà cô."
Thay vì về nhà, Trình Kiêu rẽ xe vào một căn hộ chung cư cao cấp bí mật mà anh đã chuẩn bị từ trước. Anh biết lúc này dinh thự họ Thẩm đã không còn an toàn, kẻ phản bội có thể ở khắp nơi.
Bên trong căn hộ, Gia Hân ngồi bần thần trên ghế sofa. Sự phản bội từ người thân là một nhát dao chí mạng vào lòng kiêu hãnh của cô. Trình Kiêu bước lại gần, anh rót một ly rượu mạnh đặt trước mặt cô, rồi quỳ một gối xuống sàn, đối diện với cô.
"Đừng sợ," anh nói, giọng điệu lần đầu tiên có chút dịu dàng phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lẽo. "Tôi sẽ không để bất cứ ai chạm vào cô. Kể cả là người mang họ Thẩm."
Gia Hân nhìn anh, đôi mắt cô nhòe đi vì nước mắt và sự mệt mỏi. "Tại sao anh lại đối tốt với tôi như vậy? Vì tiền? Vì nhiệm vụ? Hay vì anh muốn chiếm đoạt tôi giống như họ?"
Trình Kiêu im lặng một lúc lâu. Anh vươn tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má cô bằng đôi bàn tay vẫn còn vương mùi thuốc súng và máu.
"Vì cô là ánh sáng duy nhất trong thế giới đầy bóng tối của tôi, Gia Hân," anh thú nhận, giọng nói chứa đựng một sự tôn thờ điên cuồng. "Tôi sinh ra để làm quái vật, nhưng từ khi gặp cô, tôi chỉ muốn làm một con quái vật trung thành nhất. Tôi không muốn chiếm đoạt cô... tôi muốn thuộc về cô."
Gia Hân không kìm lòng được nữa, cô nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn đó. Trong căn hộ vắng lặng, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của lòng tin và sự phản bội, họ chỉ còn có nhau.
Đêm hôm đó, sự chiếm hữu không còn là những lời đe dọa đen tối, mà là những cái chạm đầy khát khao và che chở. Trình Kiêu đã phá bỏ mọi quy tắc cuối cùng. Anh hôn lên mái tóc cô, thề nguyện trong bóng tối: "Dù phải thiêu rụi cả thế giới này, tôi cũng sẽ đưa cô lên ngai vàng của Thẩm gia."
Một chương mới trong cuộc đời của tiểu thư hư hỏng và gã vệ sĩ quái vật đã chính thức bắt đầu. Không còn là trò chơi, mà là cuộc chiến giành lấy đế chế.