MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!Chương 11

Tiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!

Chương 11

744 từ · ~4 phút đọc

Bình minh rạng sáng trên tầng cao của căn hộ chung cư, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng. Gia Hân tỉnh dậy trong vòng tay của Trình Kiêu, cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực vững chãi của anh, nhưng ngay khi cô vừa cử động, Trình Kiêu đã mở mắt. Đôi mắt anh không có vẻ gì là vừa thức giấc; chúng luôn ở trạng thái cảnh giác tối đa.

"Chúng ta không thể trốn mãi ở đây," Trình Kiêu nói, giọng anh khàn đục nhưng đanh thép. "Thẩm Quân đã bắt đầu chiến dịch thanh trừng. Cha cô đang bị giam lỏng tại dinh thự dưới danh nghĩa 'nghỉ dưỡng sức khỏe'. Mọi liên lạc đều bị cắt đứt."

Gia Hân ngồi bật dậy, mái tóc rối xõa trên vai. "Chúng ta phải quay về cứu ông ấy!"

Trình Kiêu đứng dậy, anh ném một bộ đồ rằn ri và đôi giày boot quân dụng lên giường. "Cô định về đó bằng cách nào? Với đôi giày cao gót và chiếc váy lụa này sao? Để cứu được cha cô, cô phải sống sót trước đã. Và để sống sót, cô không được phép là một tiểu thư hư hỏng nữa."

Anh dẫn cô ra ban công rộng lớn, nơi anh đã chuẩn bị sẵn một số dụng cụ. Ánh mắt Trình Kiêu lúc này lạnh lùng đến mức Gia Hân cảm thấy run rẩy. Anh không nhìn cô như người tình đêm qua, mà nhìn như một huấn luyện viên đang nhìn một tân binh yếu ớt.

"Từ giờ phút này, tôi không phải vệ sĩ của cô, tôi là chủ nợ mạng sống của cô," Trình Kiêu cầm một khẩu súng ngắn đã tháo đạn, ném mạnh về phía cô. "Cầm lấy. Học cách tháo lắp và lên đạn cho đến khi tay cô rướm máu. Nếu cô không thể bắn xuyên qua tim kẻ thù, chúng sẽ bắn xuyên qua đầu cô."

Cả ngày hôm đó đối với Gia Hân là một cơn ác mộng. Trình Kiêu không hề nương tay. Anh bắt cô tập những bài tập thể lực cường độ cao, ép cô học cách quan sát các điểm mù và cách dùng dao găm chiến đấu trong không gian hẹp. Mỗi khi cô kiệt sức định bỏ cuộc, anh lại tiến sát lại, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt tối tăm của mình.

"Khóc đi," anh thì thầm đầy cay nghiệt. "Nước mắt của cô sẽ không làm kẻ thù mủi lòng, chúng chỉ làm nhòe đường ngắm của cô thôi. Nếu cô muốn trả thù Thẩm Quân, nếu cô muốn chiếm lấy đế chế này, hãy biến mình thành một con quỷ dữ."

Đến tối, đôi bàn tay mịn màng của Gia Hân đã trầy xước và sưng tấy. Cô ngồi bệt dưới sàn, thở hổn hển. Trình Kiêu bước lại gần, anh im lặng quỳ xuống, cầm lấy bàn tay cô và bắt đầu bôi thuốc. Những cử chỉ của anh vô cùng nhẹ nhàng, đối lập hoàn toàn với sự tàn nhẫn lúc huấn luyện.

"Đau không?" anh hỏi, giọng thấp xuống.

"Tôi ghét anh," Gia Hân nghiến răng, nhưng cô không rút tay lại.

Trình Kiêu khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi đầy vẻ u ám. Anh đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay đầy vết chai sần mới của cô. "Tốt. Hãy giữ lấy sự căm ghét đó. Nó sẽ giúp cô tỉnh táo hơn tình yêu. Nhưng hãy nhớ, chỉ được ghét tôi... và giết những kẻ khác."

Anh đột ngột kéo cô đứng dậy, ép sát cô vào tường. Hơi thở nóng hổi của anh vương trên môi cô. "Sẵn sàng chưa? Đêm nay chúng ta sẽ đột nhập vào kho dữ liệu bí mật của Thẩm Quân. Đây là bài kiểm tra thực tế đầu tiên của cô. Nếu thất bại, tôi sẽ không cứu cô. Tôi sẽ để cô thấy cái giá của sự yếu đuối."

Gia Hân nhìn vào đôi mắt đầy vẻ chiếm hữu và điên cuồng của Trình Kiêu. Cô không còn thấy sợ hãi. Sự hư hỏng trong cô đã được thay thế bằng một ý chí sắc lạnh. Cô vươn tay, tự mình lên đạn khẩu súng bên hông, ánh mắt rực lên ngọn lửa phản nghịch.

"Đi thôi, quái vật của tôi. Để tôi cho anh thấy... con gái của Thẩm lão gia khi điên lên sẽ như thế nào."