MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!Chương 12

Tiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!

Chương 12

902 từ · ~5 phút đọc

Mưa đêm tầm tã trút xuống những tòa nhà chọc trời, biến thành phố thành một ma trận của ánh đèn neon nhòe nhoẹt. Trình Kiêu và Gia Hân đứng trên sân thượng của tòa cao ốc đối diện với "Trụ sở X" – nơi Thẩm Quân dùng làm bình phong cho các giao dịch ngầm.

Gia Hân mặc bộ đồ tác chiến đen ôm sát, mái tóc dài được buộc gọn phía sau. Trình Kiêu kiểm tra lại dây cáp treo, rồi quay sang nhìn cô. Gương mặt anh dưới ánh sáng lờ mờ trông như một bức tượng tạc từ đá đen, cứng rắn và không chút cảm xúc.

"Nghe này, nhiệm vụ của cô là xâm nhập vào phòng máy chủ và cắm chiếc USB này vào. Tôi sẽ thu hút hỏa lực ở sảnh ngoài. Cô có đúng 5 phút trước khi hệ thống báo động dự phòng kích hoạt," Trình Kiêu siết chặt báng súng, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô lâu hơn một chút. "Nếu thấy nguy hiểm không thể kiểm soát... hãy chạy đi. Đừng đợi tôi."

Gia Hân nắm lấy cổ áo anh, kéo anh lại gần, hơi thở cô gấp gáp: "Anh đừng có nói gở. Tôi chưa cho phép anh chết."

Trình Kiêu không đáp, anh chỉ ấn nhẹ một nụ hôn chớp nhoáng lên trán cô rồi lao mình vào khoảng không.

Cuộc đột nhập diễn ra nhanh chóng như một cuộc giải phẫu. Trình Kiêu như một bóng ma, dọn dẹp các chốt canh bằng những cú ra đòn tàn khốc. Gia Hân men theo đường ống thông gió, tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bò trong một đường ống tối tăm như thế này, nhưng mỗi khi định chùn bước, giọng nói khàn đặc của Trình Kiêu lại vang lên bên tai cô như một lời ám ảnh: "Đừng là một con búp bê, hãy là một thợ săn."

Khi Gia Hân vừa cắm được USB vào máy chủ, một tiếng còi báo động chói tai vang lên. Đèn đỏ nhấp nháy khắp nơi.

"Trình Kiêu! Xong rồi! Rút thôi!" cô hét vào bộ đàm.

"Chạy đi! Cửa thoát hiểm số 4! Tôi bị vây rồi!" Tiếng súng nổ rầm rộ vọng qua thiết bị liên lạc khiến máu trong người Gia Hân đông cứng lại.

Cô không chạy ra cửa số 4. Bản năng nổi loạn và sự chiếm hữu kỳ lạ đối với người đàn ông kia khiến cô quay ngược lại phía sảnh chính. Qua khe hở của tầng lửng, cô thấy Trình Kiêu đang bị ép vào góc hành lang. Vai anh đã thấm máu, và trước mặt anh là ba gã lính đánh thuê đang lăm lăm họng súng. Một trong số đó là tay sát thủ có hình xăm bông hồng đen – người của Thẩm Quân.

"Vĩnh biệt, con chó săn của Thẩm gia," gã sát thủ nhếch môi, ngón tay hắn bắt đầu siết cò.

Gia Hân run rẩy rút khẩu súng bên hông ra. Đôi tay cô, vốn chỉ dùng để cầm những ly vang đắt tiền, giờ đây đẫm mồ hôi lạnh. Khoảng cách quá xa, và cô chưa bao giờ bắn một sinh vật sống nào.

“Bóp cò không phải là để giết chóc, mà là để giành lại thứ thuộc về mình,” lời dạy của Trình Kiêu vang lên.

Đoàng!

Viên đạn xé toạc không khí, găm thẳng vào vai gã sát thủ khiến hắn chao đảo, phát đạn của hắn đi chệch hướng, găm vào tường ngay sát tai Trình Kiêu.

Tận dụng một giây ngắn ngủi đó, Trình Kiêu tung người lao lên, con dao trong tay anh lướt qua cổ họng hai tên còn lại nhanh như một tia chớp. Anh quay lại, nhìn lên phía tầng lửng, nơi Gia Hân đang đứng với khẩu súng vẫn còn bốc khói, gương mặt cô tái mét nhưng ánh mắt lại rực lên một sự kiên định đến đáng sợ.

Trình Kiêu lao lên cầu thang, tóm lấy cô và kéo chạy đi giữa làn mưa đạn đang đuổi theo từ phía sau. Họ thoát ra ngoài bằng đường hầm chứa rác và lăn ra một con hẻm tối.

Mưa vẫn rơi, gột rửa đi vết máu trên mặt họ. Trình Kiêu ép Gia Hân vào tường, hơi thở anh nặng nề, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây tràn ngập sự kinh ngạc và một thứ tình cảm điên rồ mà anh không còn muốn giấu giếm.

"Tôi đã bảo cô chạy đi cơ mà?" anh gầm lên, nhưng vòng tay lại siết chặt lấy eo cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

"Anh nợ tôi một mạng đấy, vệ sĩ," Gia Hân hổn hển, cô buông khẩu súng rơi xuống đất, đôi tay run rẩy ôm lấy cổ anh. "Giờ thì anh là của tôi. Hoàn toàn là của tôi."

Trình Kiêu không nói thêm lời nào, anh cúi xuống chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn mang vị đắng của thuốc súng và vị mặn của nước mưa. Đêm nay, tiểu thư nhà họ Thẩm đã mất đi sự ngây thơ cuối cùng, và quái vật của cô đã nhận ra rằng, anh không còn bảo vệ cô vì nhiệm vụ nữa.

Anh bảo vệ cô vì cô là hơi thở duy nhất của anh.