Hơi lạnh của nước mưa thấm vào da thịt, nhưng sự nóng bỏng từ nụ hôn của Trình Kiêu còn khiến Gia Hân choáng váng hơn cả tiếng súng vừa rồi. Anh buông cô ra, ánh mắt nhanh chóng quét qua con hẻm tối để đảm bảo không còn tai mắt nào, rồi thô bạo lôi cô vào chiếc xe ẩn nấp gần đó.
Ngay khi cánh cửa xe đóng lại, chiếc máy tính bảng trong xe sáng lên. Một cuộc gọi video được kết nối tự động. Trên màn hình, gương mặt của Thẩm Quân hiện ra với vẻ điềm tĩnh đến ghê tởm. Hắn đang ngồi trong phòng làm việc của cha cô, tay xoay xoay ly rượu cognac đắt tiền.
"Em họ, em làm anh bất ngờ đấy," Thẩm Quân mỉm cười, đôi mắt híp lại đầy toan tính. "Và cả cậu nữa, Trình Kiêu. Một con chó săn giỏi, nhưng tiếc là lại chọn sai chủ."
Gia Hân chộp lấy máy tính bảng, giọng cô khàn đi vì giận dữ: "Mày đã làm gì cha tao?"
Thẩm Quân xoay màn hình máy tính về phía góc phòng. Thẩm lão gia đang ngồi trên ghế bành, trông ông già sụp hẳn đi, miệng bị dán băng keo, nhưng ánh mắt vẫn quắc thước đầy căm phẫn. Quanh ông là bốn gã sát thủ với súng ống sẵn sàng.
"Ngày mai là kỷ niệm 30 năm thành lập tập đoàn Thẩm gia. Một bữa tiệc lớn tại du thuyền Black Pearl. Cha em muốn em có mặt để công bố người thừa kế chính thức," Thẩm Quân nhấp một ngụm rượu. "Nếu em và gã vệ sĩ của em không xuất hiện... anh không dám chắc cha em có thể sống để thấy bình minh ngày kia đâu."
Màn hình vụt tắt. Không gian trong xe rơi vào một sự tĩnh lặng chết chóc.
"Đó là một cái bẫy," Trình Kiêu nói, giọng anh trầm thấp và đầy uy hiếp. "Hắn muốn tiêu diệt cả hai chúng ta cùng một lúc trước mặt toàn bộ giới thượng lưu để hợp thức hóa việc cướp ngôi."
Gia Hân siết chặt nắm tay đến mức những vết thương cũ rướm máu. "Tôi không quan tâm đó là bẫy hay là địa ngục. Tôi phải cứu cha."
Trình Kiêu quay sang nhìn cô. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, anh thấy một tiểu thư Gia Hân đã hoàn toàn lột xác. Không còn vẻ hư hỏng, đỏng đảnh, mà chỉ còn lại sự sắc lạnh của một người đàn bà đang đứng bên bờ vực thẳm. Anh vươn tay, vuốt ve mái tóc ướt đẫm của cô, đôi mắt anh tối sầm lại với một lời hứa chiếm hữu đen tối.
"Được. Chúng ta sẽ đi," Trình Kiêu thầm thì, giọng anh rung lên một sự phấn khích tàn bạo. "Nhưng không phải với tư cách kẻ bị săn. Chúng ta sẽ đến đó để lấy đầu của hắn."
Đêm đó, họ không nghỉ ngơi. Trong căn hộ bí mật, Trình Kiêu bắt đầu chuẩn bị vũ khí. Anh tháo rời từng bộ phận của những khẩu súng bắn tỉa tầm xa, kiểm tra những lọ thuốc độc thần kinh không màu không mùi. Gia Hân ngồi bên cạnh, lặng lẽ học cách giấu những lưỡi dao mỏng như lá lúa vào trong nếp gấp của chiếc váy dạ hội lộng lẫy nhất mà cô có.
"Ngày mai, khi bước lên chiếc du thuyền đó, cô sẽ không có vệ sĩ bên cạnh," Trình Kiêu đột ngột dừng tay, anh tiến lại gần, ép cô vào bàn làm việc đầy súng đạn. "Cô phải tự mình đối mặt với Thẩm Quân. Tôi sẽ lẻn vào từ đường nước. Nếu tôi không xuất hiện đúng lúc..."
Gia Hân vòng tay qua cổ anh, kéo anh vào một nụ hôn nồng cháy nhưng mang vị của sự tuyệt vọng. "Anh sẽ xuất hiện. Vì anh không nỡ để quái vật khác chạm vào tôi đâu."
Trình Kiêu siết chặt eo cô, hơi thở anh dồn dập. Anh biết, ngày mai có thể là chương cuối cùng của đế chế họ Thẩm, hoặc là khởi đầu của một triều đại mới đẫm máu mà anh và cô là những kẻ đứng đầu.
"Đêm nay, hãy để tôi dạy cô bài học cuối cùng," Trình Kiêu thầm thì vào tai cô, bàn tay thô ráp luồn vào sau gáy. "Cách để quyến rũ một con quỷ... và kết liễu nó."