MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!Chương 14

Tiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!

Chương 14

927 từ · ~5 phút đọc

Chiếc du thuyền Black Pearl rực rỡ ánh đèn, lướt đi trên mặt biển đen thẫm như một lâu đài di động giữa đại dương. Tiếng nhạc cổ điển du dương hòa lẫn với tiếng va chạm của những ly pha lê đắt tiền, nhưng đằng sau sự hào nhoáng đó là hơi thở của cái chết đang cận kề.

Gia Hân bước xuống từ chiếc xe limousine, khoác lên mình bộ váy dạ hội màu đen huyền bí, xẻ sâu đến tận hông, đính hàng ngàn viên kim cương đen lấp lánh như những vì sao chết. Cô không còn là tiểu thư nổi loạn của ngày xưa, mà là một nữ hoàng chuẩn bị bước vào cuộc thanh trừng. Dưới lớp vải lụa mềm mại ở đùi trong, một con dao găm mỏng dính được băng chặt vào da thịt cô.

"Tiểu thư, mời vào. Ngài Thẩm Quân đang đợi," một gã vệ sĩ lạ mặt cúi đầu, nhưng ánh mắt hắn không giấu nổi sự thèm khát khi nhìn vào cơ thể cô.

Gia Hân không thèm liếc mắt, cô hiên ngang bước qua thảm đỏ. Cô biết, ở một nơi nào đó dưới mạn tàu, giữa làn nước lạnh buốt và những khoang máy ồn ào, Trình Kiêu đang chiến đấu.

Dưới khoang máy, không khí đặc quánh mùi dầu mỡ và hơi nóng của động cơ. Trình Kiêu vừa vặn gãy cổ tên lính gác cuối cùng bằng một cú kẹp chân tàn khốc. Anh đang ướt sũng, bộ đồ lặn ôm sát lấy những khối cơ bắp cuồn cuộn. Trên tay anh là khẩu súng giảm thanh, đôi mắt đỏ ngầu sát khí quét qua sơ đồ điện tử của con tàu.

"Gia Hân, tôi đã vào vị trí. 5 phút nữa tôi sẽ ngắt điện toàn bộ tàu. Lúc đó cô phải hành động," giọng Trình Kiêu khàn đặc vang lên trong tai nghe siêu nhỏ.

"Đã rõ," Gia Hân thầm thì, cô vừa bước vào sảnh chính của buổi tiệc.

Thẩm Quân đứng giữa sảnh, vây quanh bởi những lão già quyền lực của giới ngầm. Khi nhìn thấy Gia Hân, hắn buông ly rượu, tiến lại gần với vẻ đắc thắng.

"Em đẹp lắm, Gia Hân. Đẹp đến mức anh thấy tiếc vì phải tiễn em đi sớm thế này," Thẩm Quân thì thầm vào tai cô khi hắn ôm hôn xã giao. Hắn cố ý siết chặt eo cô, bàn tay thô bạo mơn trớn trên lớp lụa.

Gia Hân mỉm cười, một nụ cười sắc lạnh như dao: "Anh chưa đủ tư cách để tiễn tôi đâu, anh họ."

Hắn cười lớn, rồi kéo cô về phía chiếc ghế bành nơi cha cô đang ngồi bị khống chế. Thẩm lão gia nhìn thấy con gái, đôi mắt ông hiện lên sự đau đớn và hối hận.

"Thưa quý vị," Thẩm Quân dõng dạc nói, "Hôm nay, thay mặt Thẩm lão gia, tôi xin công bố một tin quan trọng về quyền thừa kế..."

Đúng lúc đó, toàn bộ ánh đèn trên du thuyền vụt tắt. Tiếng la hét hỗn loạn vang lên trong bóng tối.

"Chết tiệt! Bảo vệ đâu?" Thẩm Quân gào lên.

Trong bóng tối đen đặc, Gia Hân cảm nhận được bản năng mà Trình Kiêu đã huấn luyện cho cô suốt những ngày qua. Cô không hề sợ hãi. Cô rút con dao găm từ đùi ra, nhanh như chớp lao về phía bóng người vừa nãy là Thẩm Quân.

Xoẹt!

Tiếng lưỡi dao cắt qua da thịt vang lên khô khốc. Thẩm Quân rú lên đau đớn khi cánh tay đang cầm súng của hắn bị Gia Hân rạch một đường sâu hoắm.

Cùng lúc đó, một bóng đen cao lớn lao ra từ phía cửa hậu. Tiếng súng giảm thanh vang lên đều đặn: Phập! Phập! Phập! Những tên sát thủ xung quanh Thẩm lão gia đổ gục xuống sàn mà không kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Ánh đèn dự phòng màu đỏ le lói bật sáng, tạo nên một khung cảnh rùng rợn. Trình Kiêu đứng đó, toàn thân đầy máu – cả máu của kẻ thù và vết thương cũ của anh đang rách ra. Anh cầm súng hướng thẳng vào đầu Thẩm Quân, nhưng đôi mắt anh lại chỉ nhìn về phía Gia Hân.

"Lại gần đây, Gia Hân," Trình Kiêu ra lệnh, giọng nói mang theo sự chiếm hữu đến điên cuồng.

Gia Hân bước qua những xác chết, váy cô nhuốm máu đỏ thẫm nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi. Cô đứng bên cạnh Trình Kiêu, nhìn Thẩm Quân đang quỳ dưới đất, ôm lấy cánh tay đứt lìa gân.

"Anh nói đúng, Trình Kiêu," Gia Hân cầm lấy khẩu súng từ tay anh, chĩa thẳng vào trán Thẩm Quân. "Quái vật không nằm ở ngoài phố. Quái vật là kẻ đứng cuối cùng trong căn phòng này."

Trình Kiêu vòng tay qua vai cô từ phía sau, bàn tay anh bao phủ lấy bàn tay cô trên cò súng. Hơi thở nóng hổi của anh áp sát tai cô: "Bóp cò đi, Nữ hoàng của tôi. Kết liễu đế chế cũ, để bắt đầu triều đại của chúng ta."

Đoàng!

Tiếng súng vang dội cả mặt biển. Thẩm Quân đổ gục.

Giữa đống đổ nát của buổi tiệc thượng lưu, Trình Kiêu xoay người Gia Hân lại, ép cô vào ngực mình trong một nụ hôn nồng nặc vị máu và chiến thắng. Cha cô nhìn hai người, ông hiểu rằng từ nay về sau, Thẩm gia không còn thuộc về ông, mà thuộc về cặp đôi điên rồ và tàn nhẫn nhất thành phố này.