MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!Chương 15

Tiểu Thư, Em Thuộc Về Tôi!

Chương 15

870 từ · ~5 phút đọc

Tiếng súng kết liễu Thẩm Quân vẫn còn vang vọng trong không gian, nhưng sự im lặng bao trùm sau đó mới là thứ đáng sợ nhất. Trên chiếc du thuyền Black Pearl sang trọng, những vị khách thượng lưu — những kẻ vừa mới đây thôi còn nịnh nọt Thẩm Quân — giờ đây đứng chôn chân, mặt không còn giọt máu.

Gia Hân đứng giữa sảnh, chiếc váy dạ hội đen của cô giờ đã lấm tấm những vệt máu đỏ tươi của kẻ phản bội. Cô không run rẩy. Cô chậm rãi buông khẩu súng xuống sàn, âm thanh kim loại va chạm với mặt gỗ vang lên lanh lảnh.

"Có ai... có ý kiến gì về người thừa kế mới không?" Gia Hân cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối mà cha cô từng có, thậm chí còn sắc sảo hơn.

Không một ai dám lên tiếng. Ánh mắt họ đều đổ dồn về phía người đàn ông đứng ngay sau lưng cô. Trình Kiêu vẫn đứng đó như một bóng ma bảo hộ, bàn tay anh đặt nhẹ lên bờ vai trần của cô, máu từ vết thương trên cánh tay anh vẫn nhỏ xuống thảm, nhưng đôi mắt anh quét qua đám đông với một sự đe dọa tột cùng. Lúc này, anh không còn là một vệ sĩ. Anh là kẻ thực thi công lý của cô.

Trình Kiêu bước tới trước mặt Thẩm lão gia, anh dùng con dao găm cắt đứt dây trói cho ông. Thẩm lão gia đứng dậy, nhìn con gái mình, rồi nhìn sang Trình Kiêu. Ông hiểu rằng mình đã già, và thế giới này giờ đây thuộc về những con quái vật trẻ tuổi và liều lĩnh hơn.

"Từ hôm nay," Thẩm lão gia dõng dạc, giọng ông hơi run nhưng vẫn đủ uy nghiêm, "Mọi mệnh lệnh của Gia Hân chính là mệnh lệnh của tôi. Và Trình Kiêu... cậu không còn là vệ sĩ nữa. Cậu là cánh tay phải của con bé."

Trình Kiêu không cúi đầu cảm ơn. Anh chỉ nhìn thẳng vào Gia Hân, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ chiếm hữu hiện lên.

Ba ngày sau cuộc thanh trừng, dinh thự họ Thẩm trở lại vẻ huy hoàng vốn có, nhưng không khí đã hoàn toàn thay đổi. Gia Hân chính thức ngồi vào chiếc ghế chủ tịch tập đoàn. Cô không còn mặc những bộ váy áo hàng hiệu chỉ để làm đẹp, mà khoác lên mình những bộ suit cắt may sắc sảo, phong thái của một nữ vương thực thụ.

Đêm muộn, trong phòng làm việc của Thẩm gia, Gia Hân đang lật xem những tập hồ sơ về các dự án ngầm. Cánh cửa phòng mở ra, Trình Kiêu bước vào. Anh đã thay bộ đồ tác chiến bằng một chiếc áo sơ mi đen, nút cổ mở rộng để lộ những vết sẹo chưa kịp lành.

"Nữ hoàng của tôi vẫn chưa ngủ sao?" Trình Kiêu tiến lại gần, đặt một ly rượu mạnh lên bàn.

Gia Hân ngước lên, đôi mắt cô hiện lên sự mệt mỏi nhưng cũng đầy khát khao khi thấy anh. Cô đứng dậy, bước vòng qua bàn làm việc, tự tay rót rượu vào miệng mình rồi vòng tay qua cổ anh, ép anh phải nhận lấy vị rượu cay nồng từ môi cô.

Trình Kiêu siết chặt eo cô, đẩy cô lùi sát vào chiếc ghế da lớn của cha cô. Anh cúi xuống, giọng nói khàn đặc: "Cô biết ngoài kia người ta đang gọi chúng ta là gì không? Một tiểu thư điên rồ và một gã sát thủ bệnh hoạn. Họ sợ cô, nhưng họ còn sợ tôi hơn vì họ biết tôi sẽ giết bất cứ ai nhìn cô quá ba giây."

"Vậy sao?" Gia Hân cười khẽ, cô đưa ngón tay vuốt ve lồng ngực anh. "Vậy anh có sợ tôi không, Trình Kiêu? Bây giờ tôi là chủ nhân của anh, theo đúng nghĩa đen."

Trình Kiêu bất ngờ nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn làm việc, giữa những giấy tờ quyền lực của đế chế họ Thẩm. Anh chen vào giữa hai chân cô, ánh mắt tối sầm lại đầy sự chiếm hữu.

"Chủ nhân?" Anh thì thầm, nụ hôn của anh bắt đầu di chuyển từ cổ xuống xương quai xanh của cô. "Gia Hân, cô có thể thống trị cả thành phố này, cô có thể nắm giữ mạng sống của hàng ngàn người... nhưng dưới bóng tối này, cô chỉ là người phụ nữ của tôi thôi."

Anh cắn nhẹ vào vai cô, một lời hứa hẹn đầy ám ảnh: "Tôi đã giúp cô lên ngai vàng. Bây giờ, tôi sẽ dạy cô cách để một con quái vật quỳ dưới chân mình mà vẫn khiến cô phải cầu xin sự chiếm hữu của nó."

Giữa căn phòng làm việc vốn là biểu tượng của quyền lực khô khan, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau, đánh dấu một khởi đầu mới. Họ không chỉ nắm giữ đế chế, họ nắm giữ linh hồn của nhau. Một sự kết hợp đẫm máu, tàn nhẫn và không bao giờ có thể tách rời.