Sáng hôm sau, Thiên Di bước vào lớp với tâm trạng vừa háo hức vừa… căng thẳng. Cô đã sẵn sàng để thể hiện phong thái “công chúa” của mình, nhưng lại không thể ngờ rằng, thử thách thật sự lại đến từ bài tập nhóm.
Giáo viên đã xếp các nhóm và tất nhiên, Thiên Di và Duy Anh một lần nữa bị đặt chung. Ngồi xuống, cô hít một hơi dài, tự nhủ: “Mình phải giữ hình tượng… không được để lộ vẻ vụng về.”
Duy Anh nở nụ cười ấm áp, mở sách:
“Em đã đọc trước bài tập chưa? Nếu em muốn, tôi có thể giải thích một chút.”
Thiên Di hơi bối rối, nhưng vẫn gật đầu:
“Ờ… cám ơn.”
Ngay khi hai người bắt đầu phân công, Thiên Di nhanh chóng nhận ra rằng làm việc nhóm không hề đơn giản như cô tưởng. Cô muốn ra lệnh, nhưng Duy Anh nhẹ nhàng ngăn lại:
“Chúng ta nên chia đều công việc, em không cần lo hết đâu.”
Thiên Di đỏ mặt, cố tỏ ra kiêu hãnh:
“Em… có thể tự làm mà.”
Nhưng vừa dứt lời, bút của cô rơi xuống sàn, lăn đến chân Duy Anh. Cậu cúi xuống nhặt, nắm tay cô một cách tinh tế:
“Đây, em cầm lại đi.”
Cô khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng không khỏi xao xuyến. “Công chúa mà cũng phải nhờ người khác… thật… kì quặc.”
Buổi học trôi qua, nhưng thử thách chưa dừng lại. Tại tiết Toán, nhóm phải làm bài tập dạng trắc nghiệm nhanh. Thiên Di vụng về, luôn viết sai số hoặc nhầm đáp án. Duy Anh kiên nhẫn nhắc nhở:
“Không sao, em đọc lại một lần nữa, chúng ta làm cùng nhau.”
Cả lớp nhìn hai người, không khỏi mỉm cười trước hình ảnh “công chúa và nam sinh bình thường”: cô xinh đẹp, nghiêm túc, nhưng luôn bối rối; anh hiền lành, tỉ mỉ, nhưng đôi khi hơi vụng về trong việc dạy cô.
Giữa buổi, Thiên Di vô tình làm đổ nước uống lên sách vở. Cô đứng dậy, muốn chạy đi tìm khăn, nhưng Duy Anh nhanh chóng giơ tay:
“Đợi tôi, tôi có khăn.”
Anh lau sách, lau bàn, vừa làm vừa cười:
“Thấy chưa, không sao đâu, chúng ta cùng nhau xử lý là xong.”
Thiên Di cúi đầu, tim bỗng nhói nhẹ. Cô không ngờ rằng, một hành động nhỏ nhưng chu đáo như vậy lại khiến cô cảm động đến vậy.
Buổi học kết thúc, nhóm phải nộp bản thảo bài tập. Thiên Di hối hả đi ra cửa lớp, nhưng chiếc cặp quá nặng làm cô vấp phải mép ghế, suýt ngã. Duy Anh ngay lập tức lao tới, đỡ cô:
“Cẩn thận!”
Thiên Di đỏ mặt, giật mình: “Mình… mình ổn mà.”
Anh chỉ cười, đôi mắt ấm áp: “Nhưng tôi sẽ không để em té đâu.”
Buổi chiều, Thiên Di đi dọc hành lang, vẫn còn cảm giác bồi hồi. Cô nghĩ về những khoảnh khắc vừa qua: Duy Anh luôn âm thầm bảo vệ, giúp đỡ, nhưng chưa bao giờ làm cô cảm thấy xấu hổ hay bị hạ thấp. Ngược lại, anh khiến cô thấy bình yên, dễ chịu.
Chợt một tiếng la hét vang lên từ cuối hành lang. Một nhóm học sinh đang trêu chọc cô, nhắm vào danh tiếng “kiêu căng, khó gần” mà cô vốn mang.
Thiên Di khẽ rùng mình, muốn chạy đi, nhưng Duy Anh đã đứng trước mặt, chắn cô lại:
“Đừng sợ, tôi ở đây.”
Cô nhìn anh, tim đập nhanh. Anh không cần nói gì thêm, chỉ đơn giản là đứng đó, nụ cười nhẹ, ánh mắt kiên định. Và cô nhận ra rằng… dẫu cho mình là công chúa, nhưng không phải lúc nào cũng phải tự mình chống lại mọi chuyện. Có một người âm thầm bên cạnh, đủ để cô cảm thấy mạnh mẽ.
Buổi tối về nhà, Thiên Di nằm trên giường, tay ôm cặp sách. Cô nhẩm nghĩ: “Hình như… mình đã lạc lối trong chính lớp học này. Nhưng mà… lạc lối thế này… cũng không tệ chút nào.”
Và từ đó, những ngày học cùng nhau, những tình huống “dở khóc dở cười” trong lớp học, bắt đầu mở ra. Công chúa tưởng chừng hoàn hảo, giờ đây dần học cách trở nên gần gũi, và nam sinh hiền lành trở thành bản đồ dẫn đường, dẫn cô qua mọi thử thách của đời học sinh…