MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư Lạc LốiChương 3: Lễ hội văn nghệ và ánh mắt đầu tiên

Tiểu Thư Lạc Lối

Chương 3: Lễ hội văn nghệ và ánh mắt đầu tiên

722 từ · ~4 phút đọc

Ngày lễ hội văn nghệ của trường cuối cùng cũng đến, không khí náo nhiệt khiến toàn bộ học sinh háo hức. Màu sắc rực rỡ của băng rôn, hoa giấy và âm nhạc lan tỏa khắp sân trường. Thiên Di đứng từ cửa lớp nhìn ra, hít một hơi thật sâu. Lễ hội văn nghệ lần này là cơ hội để nhóm cô – Duy Anh và các bạn – trình diễn tiết mục văn nghệ.

Cô cầm micro, chỉnh lại váy, cố gắng giữ phong thái “công chúa” như thường lệ. Nhưng ngay khi vừa bước ra sân khấu thử âm thanh, dây micro vướng vào gót giày khiến cô suýt ngã.

“Cẩn thận!” – một giọng nói quen thuộc vang lên.

Duy Anh lao tới, nhanh chóng nắm tay cô, kéo cô đứng vững. Thiên Di đỏ mặt, vừa giật mình vừa thấy tim đập nhanh. Anh chỉ mỉm cười nhẹ: “Ổn chứ?”

“Ờ… ờ… ổn.” Cô lí nhí trả lời, cảm giác bối rối lan tỏa khắp người.

Buổi lễ chính thức bắt đầu, nhóm của Thiên Di lên sân khấu trình diễn. Cô đảm nhận vai trò dẫn chương trình, còn Duy Anh chơi đàn guitar. Trong khi cô lo lắng từng lời giới thiệu, Duy Anh thỉnh thoảng liếc mắt, nháy mắt trấn an cô. Cô cảm thấy như được “che chắn” giữa biển người hò reo.

Khi tới phần song ca, Thiên Di hít một hơi, nhìn Duy Anh và hát. Giọng cô ban đầu run run, nhưng anh nhẹ nhàng nắm tay cô, truyền một hơi ấm, khiến cô tự tin hơn hẳn.

Sau tiết mục, cả nhóm xuống sân khấu, nhưng Thiên Di lại gặp một rắc rối nhỏ: một bạn học trong lớp vô tình đẩy cô, khiến cô suýt ngã vào đống đạo cụ. Duy Anh kịp thời ôm lấy eo cô, đứng chắn phía trước, vừa che cô vừa giữ thăng bằng cho cả hai.

Thiên Di đỏ mặt, không biết phải nói gì, chỉ thấy tim mình nhói nhẹ. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được một cảm giác vừa lạ lẫm vừa ấm áp: có người bên cạnh, không chỉ để bảo vệ, mà còn khiến cô thấy bình yên.

Buổi chiều, sau khi mọi người ra về, Thiên Di và Duy Anh được giáo viên yêu cầu ở lại để dọn dẹp sân khấu. Hai người cùng nhau thu dọn đạo cụ, treo lại băng rôn, lau bụi…

Thiên Di vụng về làm đổ một chồng giấy trang trí. Cô định cúi xuống nhặt, nhưng Duy Anh đã nhanh tay đỡ lấy, vừa nhấc cô lên một chút để tránh rách áo váy.

“Cám ơn…” – cô thốt lên, không dám nhìn thẳng.

Anh chỉ cười nhẹ: “Không sao đâu, tôi quen rồi mà.”

Cả hai cùng nhau làm xong, đứng nhìn sân khấu trống trải. Thiên Di cảm thấy có chút hụt hẫng, nhưng nhìn sang Duy Anh, cô mỉm cười.

“Ngày hôm nay… vui thật đấy.” Cô thầm nghĩ.

Anh liếc cô, nụ cười trên môi dịu dàng: “Với tôi cũng vậy. Và tôi… rất vui vì được ở bên em.”

Thiên Di bỗng dưng cảm thấy tim mình nhói lên, ánh mắt dường như không rời khỏi anh được. Khoảnh khắc ấy – tay họ chạm nhẹ khi đặt đạo cụ xuống, ánh mắt gặp nhau – chính là khoảnh khắc ngọt ngào đầu tiên, một sự rung động âm thầm mà cô chưa từng cảm nhận trước đây.

Khi tan học, trên hành lang vắng, Thiên Di lại gặp một tình huống dở khóc dở cười khác: cô muốn lấy sách trong cặp nhưng cặp quá nặng khiến cô ngã nhào. Duy Anh lao tới, nắm lấy tay cô lần nữa, giữ cô đứng vững.

“Công chúa, lần này chắc chắn tôi sẽ không để em té đâu.” Anh thì thầm, ánh mắt đầy ấm áp.

Thiên Di chỉ biết đỏ mặt, tim đập thình thịch. Cô tự nhủ: “Hình như… mình đã hoàn toàn lạc lối rồi. Nhưng lạc lối bên anh… cũng thật… dễ chịu.”

Và từ lễ hội hôm đó, mối quan hệ giữa công chúa Thiên Di và nam sinh hiền lành Duy Anh bắt đầu trở nên gần gũi, ngọt ngào, và tràn đầy những khoảnh khắc dở khóc dở cười – một hành trình lạc lối nhưng đầy màu sắc và ấm áp đang chờ phía trước.