Một buổi chiều cuối tuần, lớp học vắng vẻ hơn bình thường. Những chiếc bàn xếp thành hàng thẳng tắp, sàn nhà phủ một lớp bụi mỏng sau một tuần học căng thẳng. Giáo viên nhờ các nhóm học sinh dọn dẹp lớp học, và tất nhiên, Thiên Di cùng Duy Anh không thể trốn tránh nhiệm vụ này.
Thiên Di thở dài, nhìn quanh lớp: “Sao lớp học bừa bộn thế này…?” Cô lẩm bẩm. Cô vốn quen sống trong sự ngăn nắp, mọi thứ đều được sắp xếp hoàn hảo, vậy mà giờ đây cô phải… tự tay dọn dẹp.
Duy Anh mỉm cười, đưa cho cô chiếc chổi:
“Không sao đâu, chúng ta làm cùng nhau là xong thôi.”
Thiên Di cầm chổi, bước đi trong lớp, nhưng ngay lập tức… vấp phải mép bàn. Chổi bay ra, bụi bay lên mù mịt. Cô hoảng hốt, hắt xì liên tục, nước mắt cay xè vì bụi bay vào mắt.
Duy Anh nhanh chóng chạy tới, đưa cho cô chiếc khăn tay:
“Cẩn thận nhé, em sẽ không sao chứ?”
Thiên Di vừa lau mắt vừa cười ngượng: “Ơ… ờ… tôi… không sao đâu.”
Nhưng Duy Anh không để cô làm việc một mình. Anh chủ động quét bụi, nhặt giấy rơi và vừa làm vừa trêu cô nhẹ nhàng:
“Công chúa thì dọn dẹp thế này sao… lạc lối quá nhỉ?”
Thiên Di đỏ mặt, định phản bác nhưng lại chẳng biết nói gì. Cô không ngờ, những lời trêu chọc nhẹ nhàng ấy lại khiến tim cô đập nhanh đến lạ thường.
Tiếp theo, họ phải sắp xếp lại sách vở trên kệ. Thiên Di vụng về, đặt sách chênh vênh, suýt làm chúng rơi. Duy Anh nhanh tay đỡ lấy, đồng thời chỉnh lại kệ cho thẳng:
“Được rồi, không sao đâu, tôi đã giúp em.”
Cô nhìn anh, cảm thấy ấm áp. “Có vẻ… lạc lối nhưng cũng… dễ chịu,” cô tự nhủ.
Trong lúc sắp xếp, một số bạn học trong lớp đi qua, trêu chọc:
“Công chúa xuống tay dọn dẹp rồi à?”
“Có cần tôi ra bảo vệ không?”
Duy Anh quay sang cười, giơ tay ra hiệu: “Yên tâm, tôi ở đây rồi.”
Thiên Di đỏ mặt, không nói được lời nào. Cô nhận ra rằng, dù có vẻ kiêu căng, lạnh lùng, nhưng bên cạnh Duy Anh, cô cảm thấy an toàn, và đôi khi… thật sự hạnh phúc khi được giúp đỡ.
Trong quá trình dọn dẹp, họ còn gặp phải một tình huống dở khóc dở cười khác: một lọ nước màu từ trên bàn rơi xuống, tràn ra sàn. Thiên Di hoảng hốt định nhảy ra, nhưng Duy Anh lập tức đỡ lấy tay cô, cúi người lấy khăn:
“Đừng lo, tôi sẽ lau. Em chỉ cần đứng yên thôi.”
Ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng, nụ cười nhẹ, và bàn tay anh còn ấm áp khi vô tình chạm vào cô. Thiên Di không biết phải phản ứng ra sao, chỉ thấy tim nhói nhẹ, cả người run run.
Sau khi dọn xong, cả hai đứng giữa lớp học ngập nắng, nhìn lại thành quả lao động. Thiên Di mỉm cười, ánh mắt tràn ngập niềm vui nhỏ bé:
“Ngày hôm nay… cũng không tệ.”
Duy Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng:
“Với tôi, được làm việc cùng em, dẫu bừa bộn, cũng rất vui.”
Thiên Di đỏ mặt, nhìn xuống, tim bỗng nhói lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng mỉm cười, cảm nhận sự gần gũi mà bình thường cô chưa từng trải qua.
Trên đường về nhà, cô tự nhủ: “Hình như… mình đã thật sự lạc lối. Nhưng lạc lối bên anh… sao lại thấy vui đến thế.”
Buổi chiều hôm đó, công chúa lạc lối bắt đầu nhận ra rằng, không phải lúc nào cũng cần hoàn hảo. Đôi khi, lạc lối trong những tình huống ngớ ngẩn, vụng về, nhưng có người âm thầm bảo vệ bên cạnh… lại là khoảnh khắc ngọt ngào nhất trong đời.
Và từ đó, những ngày học cùng nhau, những tình huống hài hước và những cử chỉ âm thầm bảo vệ, dần dần khiến công chúa Thiên Di nhận ra: mình không cô đơn, và trái tim dường như đã bắt đầu rung động…