MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thư Lạc LốiChương 5: Tranh cãi nhỏ và hiểu lầm đáng yêu

Tiểu Thư Lạc Lối

Chương 5: Tranh cãi nhỏ và hiểu lầm đáng yêu

722 từ · ~4 phút đọc

Ngày hôm sau, lớp học tràn đầy tiếng cười, nhưng không khí yên bình ấy sớm bị phá vỡ bởi một tình huống bất ngờ. Giáo viên giao một bài tập nhóm mới, và Thiên Di lại tiếp tục làm việc cùng Duy Anh.

Nhưng hôm nay, Thiên Di vốn đang trong tâm trạng tự tin sau lễ hội văn nghệ, lại gặp phải “đối thủ” nho nhỏ: một bạn học trong nhóm, tên là Hạ My, nổi tiếng nhanh miệng, hay trêu chọc Thiên Di.

“Công chúa hôm qua trình diễn hay lắm nhỉ?” Hạ My cười, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch.

Thiên Di nhíu mày, cố giữ vẻ nghiêm túc:

“Chúng ta đang tập trung làm bài, không phải để nói chuyện linh tinh.”

Duy Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, như một hành động âm thầm bảo vệ:

“Không sao, cứ làm bài tập thôi.”

Nhưng Hạ My không dừng lại, liên tục hỏi ý kiến Thiên Di một cách tinh nghịch, khiến cô bối rối. Cô cố gắng giải thích, nhưng những lời nói của cô trở nên vụng về và lắp bắp.

“Công chúa… hì… không cần lo quá đâu…” Thiên Di cố nói, nhưng lời chưa ra hẳn đã bị ngắt quãng bởi tiếng cười nhỏ của Hạ My.

Duy Anh nghiêng người, nhỏ giọng:

“Em không cần để ý đến những lời trêu chọc ấy, cứ tập trung làm việc thôi.”

Thiên Di cảm thấy lòng ấm áp, nhưng lòng tự ái vẫn còn: cô vốn không thích ai chọc cười mình trước mặt người khác. Để chứng minh mình cũng có khả năng, cô cố gắng mạnh mẽ hơn, chỉ đạo nhóm phân công công việc một cách nghiêm túc.

Tuy nhiên, khi cả nhóm chuẩn bị trình bày, một hiểu lầm nhỏ xảy ra. Thiên Di thấy Duy Anh trao đổi với Hạ My, cười đùa vui vẻ. Tim cô bỗng nhói lên: “Sao anh… cười với cô ấy nhiều thế?”

Cô cố gắng không tỏ ra ghen, nhưng lời nói vô tình trở nên hờn dỗi:

“Ủa… sao hôm nay anh lại cười nhiều với Hạ My thế?”

Duy Anh giật mình, ngạc nhiên:

“Ơ… tôi… tôi chỉ đang nói về bài tập thôi mà?”

Nhưng Thiên Di hờn dỗi, quay đi, bỏ lại ánh mắt hơi cay: “À, vậy à… tôi hiểu rồi.”

Duy Anh cảm thấy khó xử, bước theo:

“Thiên Di, tôi không… không có ý gì đâu. Chỉ là… tập trung làm bài thôi.”

Cô quay lại, đôi mắt đỏ ửng, vừa bối rối vừa khó chịu:

“Vậy à… thì… tôi cũng… không sao.”

Khoảnh khắc ấy, cả hai đứng im, lòng đều thấy bối rối. Duy Anh không muốn làm cô buồn, còn Thiên Di thì vừa hờn vừa tự nhận ra tình cảm của mình dường như đang bắt đầu xuất hiện.

Để làm dịu không khí, Duy Anh lấy sách vở ra, cười nhẹ:

“Được rồi, hãy cùng hoàn thành bài tập nhóm nhé. Chúng ta làm tốt mà.”

Thiên Di nhìn anh, tim bỗng nhói nhẹ, cảm giác vừa bực vừa ấm áp cùng lúc. Cô gật đầu, bắt đầu hăng hái làm việc cùng anh.

Trong khi làm bài, những tình huống ngượng ngùng vẫn tiếp tục xảy ra: Thiên Di lỡ tay làm mực đổ, Duy Anh nhanh chóng dùng tay áo lau giúp cô; khi Thiên Di muốn đứng lên lấy giấy, cô vấp chân, và anh lập tức đỡ lấy. Mỗi hành động nhỏ đều khiến trái tim cô loạn nhịp.

Khi bài tập hoàn thành, cả hai cùng nhìn thành quả. Thiên Di mỉm cười, nhẹ nhàng:

“Cảm ơn anh đã giúp tôi… hôm nay.”

Duy Anh cũng cười, ánh mắt dịu dàng:

“Không có gì đâu, làm cùng em rất vui mà.”

Cả hai cùng nhau rời lớp, bước xuống hành lang, không khí nhẹ nhàng nhưng đầy ấm áp. Thiên Di tự nhủ: “Hóa ra, tranh cãi nhỏ cũng có thể trở thành khoảnh khắc đáng nhớ… nếu bên cạnh là anh.”

Và từ ngày hôm đó, Thiên Di bắt đầu học cách kiềm chế hờn dỗi, nhận ra rằng những hiểu lầm nhỏ không làm giảm đi sự quan tâm âm thầm mà Duy Anh dành cho cô. Mỗi khoảnh khắc bên nhau đều trở nên quý giá, ngọt ngào và hài hước theo cách riêng, khiến công chúa lạc lối cảm nhận được niềm vui thật sự khi được che chở và đồng hành.