MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THƯ MIỀN TÂYChương 1: Tấm vé "trừng phạt" và giấc mơ Seoul tan vỡ

TIỂU THƯ MIỀN TÂY

Chương 1: Tấm vé "trừng phạt" và giấc mơ Seoul tan vỡ

1,591 từ · ~8 phút đọc

Kim Han-na nhìn chằm chằm vào chiếc gương cầm tay nạm đá Swarovski, khẽ dặm lại lớp phấn nước mỏng như sương. Trong không gian yên tĩnh của căn hộ cao cấp tại Gangnam, tiếng kim đồng hồ tích tắc như đang đếm ngược những giây phút tự do cuối cùng của cô. Trên chiếc bàn trang điểm làm từ gỗ sồi trắng, một tờ vé máy bay điện tử được in ra nằm trơ trọi, trông chẳng khác nào một bản án tù khổ sai.

“Chuyến bay VN423. Incheon đi Cần Thơ. Khởi hành lúc 10:30 sáng.”

Han-na thở hắt ra một hơi, đôi hàng mi giả cong vút khẽ run lên. Cô là ai? Cô là Kim Han-na, hay còn gọi là Ngọc, một Influencer đang lên với hơn 500.000 lượt theo dõi trên mạng xã hội. Cuộc sống của cô là những buổi trà chiều tại khách sạn Shilla, là những chuyến shopping không cần nhìn giá tại Galleria, và là những tấm ảnh check-in lung linh trong bộ sưu tập mới nhất của Chanel. Nhưng tất cả những ánh hào quang đó đã vụt tắt chỉ sau một đêm, chính xác là sau khi bố cô – ông Kim Sang-woo – phát hiện ra hóa đơn thẻ tín dụng dài như sớ táo quân mà cô đã "quẹt" để giải sầu sau một trận cãi vã với người yêu cũ.

"Ngọc, bố đã quá nuông chiều con rồi." Giọng ông Sang-woo trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên trong trí nhớ của cô. "Con sống ở Seoul này quá lâu đến mức quên mất mình mang một nửa dòng máu Việt. Quên luôn cả việc để có được số tiền này, mẹ con đã phải vất vả thế nào những ngày đầu sang đây. Hè này, không có Paris, không có London gì hết. Con sẽ cùng mẹ về quê ngoại một tháng. Để học cách... làm người."

Han-na đã khóc lóc, đã nhịn ăn, thậm chí đã dọa sẽ "unfollow" bố trên mọi mặt trận, nhưng lần này ông Sang-woo sắt đá một cách lạ lùng. Ngay cả mẹ cô, bà Mai – người vốn dĩ luôn đứng về phía cô – lần này cũng chỉ im lặng thu xếp hành lý. Ánh mắt bà nhìn cô vừa xót xa vừa có chút mong đợi thầm kín.

"Seoul là nơi mẹ gây dựng sự nghiệp, nhưng miền Tây mới là nơi giữ linh hồn mẹ, Ngọc à." Bà Mai nói khẽ khi đặt vào tay cô một chiếc nón lá nhỏ xinh được bà giữ gìn cẩn thận trong tủ kính bấy lâu nay. "Về đó đi con, để thấy cuộc đời không chỉ có màn hình điện thoại và những nút Like vô tri."

Han-na nhìn chiếc nón lá như nhìn một vật thể lạ ngoài hành tinh. Trong đầu cô bắt đầu hiện ra những thước phim kinh dị mà cô tự biên tự diễn: Những con đường đất đỏ bụi mù, những đàn muỗi to như hạt đỗ xanh sẵn sàng tấn công làn da trắng sứ, những nhà vệ sinh lộ thiên nằm chênh vênh trên mặt nước, và đặc biệt là sự thiếu vắng của mạng Wi-Fi tốc độ cao. Đối với một người sống bằng "content" như Han-na, không có mạng chẳng khác nào bị cắt đi dưỡng khí.

Cô quay sang nhìn chiếc vali lừng lững giữa phòng. Đó là một chiếc Rimowa phiên bản giới hạn, bên trong nhồi nhét đầy đủ từ kem chống nắng phổ rộng, máy xịt khoáng, quạt cầm tay cho đến mười bộ váy thiết kế chỉ để... đi dạo vườn. Cô không tin mình sẽ chịu đựng được quá ba ngày.

"Một tháng? Bố chắc chắn đang đùa." Cô lẩm bẩm, ngón tay lướt nhanh trên điện thoại để đăng một dòng trạng thái cuối cùng trước khi ra sân bay: "Cần tạm xa Seoul một thời gian để tìm lại bản thân. Sẽ là một chuyến đi đầy bất ngờ!" Kèm theo đó là một tấm ảnh cô đeo kính râm hiệu Celine, gương mặt lạnh lùng nhưng đầy thần thái. Chỉ trong vòng 5 phút, hàng ngàn lượt tim bay lên, những lời bình luận ngưỡng mộ như "Unnie đi đâu thế?", "Chắc là Maldives rồi!", "Ghen tị quá đi!" làm cái tôi của cô vơi bớt chút tổn thương.

Nếu họ biết "Maldives" của cô thực chất là một cù lao giữa sông Tiền, chắc họ sẽ cười đến mức rụng cả răng mất.

Trên đường ra sân bay Incheon, Han-na nhìn qua cửa kính xe bus, thấy những tòa nhà chọc trời của Seoul dần lùi xa. Thành phố này, nơi cô thuộc về từng milimet vỉa hè, nơi cô biết rõ quán cafe nào có ánh sáng chụp ảnh đẹp nhất, giờ đây đang bỏ rơi cô. Cảm giác tủi thân dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Cô nhớ lại những lời mỉa mai của đám bạn sành điệu trong nhóm chat tối qua khi cô nói mình về Việt Nam du lịch "trải nghiệm": "Về đó nhớ cẩn thận sình lầy dính vô túi Hermes nha bồ!", "Nghe nói ở quê người ta vẫn dùng nước giếng, da cậu chắc sẽ nổi mụn hết cho coi."

Bố ngồi ghế trên, thi thoảng ngoái lại nhìn con gái rồi khẽ thở dài. Ông biết mình đang dùng biện pháp mạnh, nhưng nhìn con gái ngày càng lún sâu vào thế giới ảo, vào những giá trị vật chất phù phiếm, ông không còn cách nào khác. Ông hy vọng dòng nước phù sa nồng hậu của quê vợ sẽ gột rửa bớt vẻ kiêu kỳ giả tạo đang bao bọc lấy đứa con gái độc nhất của mình.

Đến quầy làm thủ tục, Han-na kéo chiếc vali nặng trĩu của mình với vẻ mặt như đi đưa tang. Nhân viên mặt đất nhìn hộ chiếu của cô rồi tươi cười chào bằng tiếng Việt: "Chào mừng em về thăm quê!"

Han-na chỉ miễn cưỡng nở một nụ cười công nghiệp, trong đầu thầm nghĩ: "Quê hương là chùm khế ngọt, nhưng nếu khế chua quá thì em xin phép quay xe."

Khi bước chân vào ống lồng để lên máy bay, một luồng gió lạnh từ máy điều hòa thổi qua làm cô rùng mình. Han-na ngoái đầu nhìn lại một lần cuối về phía chân trời Seoul đang mờ ảo trong sương sớm. Trái tim cô thắt lại một nhịp. Cô không biết rằng, khi cô đặt chân lên chuyến bay này, cuộc đời của Kim Han-na "sang chảnh" đã chính thức rẽ sang một hướng mà cô nằm mơ cũng không thấy được.

Chuyến bay cất cánh. Qua ô cửa sổ nhỏ, những đám mây trắng muốt bồng bềnh như kẹo bông gòn chẳng thể làm tâm trạng Han-na khá hơn. Cô đeo tai nghe chống ồn, bật một bản nhạc ballad buồn thối ruột và thiếp đi trong sự mệt mỏi của những trận cãi vã kéo dài.

Mấy tiếng đồng hồ sau, tiếng loa của tiếp viên hàng không vang lên đánh thức cô khỏi giấc ngủ chập chờn: "Máy bay của chúng ta đang bắt đầu hạ cánh xuống sân bay quốc tế Trà Nóc, Cần Thơ. Nhiệt độ bên ngoài lúc này là 36 độ C..."

36 độ? Han-na giật mình mở to mắt. Cô nhìn xuống dưới. Không còn là những khối bê tông xám xịt của Incheon, hiện ra trước mắt cô là một màu xanh ngắt trải dài vô tận, bị chia cắt bởi những con sông uốn lượn như những dải lụa nâu sẫm. Đó là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cô chưa từng sẵn sàng để bước vào.

Cánh cửa máy bay vừa mở ra, một luồng không khí nóng hầm hập mang theo mùi hơi nước và cả mùi nắng nồng nàn tràn vào khoang khách. Han-na bước ra, mồ hôi ngay lập tức lấm tấm trên trán. Cô vội vàng rút chai xịt khoáng ra xịt lấy xịt để, nhưng dường như nó chẳng thấm tháp gì so với cái nắng miền Tây rực rỡ.

Bố mẹ cô đi phía trước, gương mặt họ rạng rỡ hẳn lên. Mẹ cô hít một hơi thật sâu như thể đang nạp lại năng lượng sau hàng chục năm xa cách. Còn Han-na, cô đứng giữa sảnh chờ đông đúc, nhìn những dòng người tay xách nách mang, tiếng cười nói oang oang bằng chất giọng địa phương đặc sệt mà cô chỉ hiểu được khoảng 30%.

"Ngọc! Đi thôi con, cậu út đợi ngoài kia kìa!" Mẹ cô giục.

Han-na hít một hơi thật sâu, đeo kính râm che đi đôi mắt đang trực trào nước mắt, tay kéo vali đi những bước xiêu vẹo trên mặt đất nóng bỏng. Cô không hề biết rằng, ngoài cánh cửa sân bay kia, không có chiếc xe limousine nào chờ đón cô cả. Thay vào đó là một chiếc xe tải nhỏ chở trái cây của cậu út, và một hành trình "sang chấn tâm lý" sắp sửa bắt đầu với sự xuất hiện của một người mà sau này sẽ khiến cô ghét cay ghét đắng nhưng cũng không thể nào rời xa.

Một chàng trai mặc áo thun bạc màu, quần jeans dính đầy bùn khô đang tựa lưng vào cửa xe, tay cầm một tấm biển viết nguệch ngoạc: "Đón tiểu thư Kim Chi". Anh ta liếc nhìn cô từ đầu đến chân, rồi khẽ nhếch môi cười đầy vẻ mỉa mai.

Han-na khựng lại. Đây là cái quái gì vậy?