Sàn gạch của sân bay Trà Nóc sáng choang, nhưng vừa bước qua cánh cửa tự động, Han-na có cảm giác mình vừa va phải một bức tường lửa. Cái nóng ở miền Tây không giống cái nóng hanh khô của mùa hè Seoul; nó ẩm ướt, nồng nàn mùi phù sa và đặc quánh như thể bạn có thể dùng tay nắm lấy không khí được.
Han-na điều chỉnh lại chiếc kính râm hiệu Celine, cố gắng giữ vững thần thái của một "Global Influencer" dù mồ hôi bắt đầu rịn ra trên sống mũi cao dọc dừa. Ánh mắt cô quét qua đám đông đón người thân, hy vọng sẽ thấy một chiếc xe hơi sang trọng với máy lạnh bật sẵn ở nấc cao nhất. Nhưng không. Thay vào đó, đập vào mắt cô là một gã thanh niên cao ráo, làn da rám nắng sương gió, đang đứng tựa lưng vào một chiếc xe tải loại nhỏ chở đầy thùng xốp – loại xe mà Han-na thường chỉ thấy trong những bộ phim tài liệu về nông thôn trên đài KBS.
Trên tay gã là một tấm bìa carton xé vội, viết chữ bằng mực đen lem nhem: "Đón tiểu thư Kim Chi".
"Omo... Cái gì đây?" Han-na thốt lên bằng tiếng Hàn, đôi chân đi guốc cao gót khựng lại giữa dòng người.
Bố cô, ông Sang-woo, cười hớn hở lao tới: "A, Nam đó hả con? Trời ơi, mới mấy năm không về mà con lớn quá, suýt bác không nhận ra!"
Gã thanh niên tên Nam đó bỏ tấm biển xuống, nở một nụ cười nồng hậu nhưng đầy vẻ tinh quái. Anh ta lau tay vào chiếc quần jeans bạc màu rồi bắt tay bố cô: "Dạ con chào bác trai, bác gái. Xe con đậu sát cửa, mình lên liền cho mát chứ nắng này người thành phố chịu không thấu đâu."
Rồi, đôi mắt màu nâu trà của Nam chuyển hướng sang Han-na. Anh ta nhìn cô từ đầu đến chân: từ chiếc váy lụa trắng tinh khôi chỉ dành cho những bữa tiệc tối sang trọng, mái tóc nhuộm màu trà sữa uốn sóng cầu kỳ, cho đến chiếc vali Rimowa bóng loáng. Một tia giễu cợt lóe lên trong mắt anh.
"Chào 'tiểu thư Kim Chi'. Để tôi đoán nhé, chiếc vali này đựng toàn máy sấy tóc với mỹ phẩm hả? Ở quê tôi, thứ duy nhất cần chải chuốt là mấy con bò trước khi đi hội thôi." Nam nói, giọng trầm ấm nhưng đầy tính "sát thương".
Han-na tức đến mức quên cả tiếng Việt vừa học lỏm: "Nè! Anh nói ai là bò? Với lại, tên tôi là Han-na, không phải Kim Chi! Đồ... đồ nông dân thô lỗ!"
Nam không hề tự ái, ngược lại còn nhướng mày cười: "Tiếng Việt nói chưa chạy mà mắng người ta lẹ dữ thần. Thôi, lên xe lẹ đi bà cô, héo bây giờ."
Anh ta một tay nhấc bổng chiếc vali nặng 30kg của cô quăng lên thùng xe tải sau một tiếng "rầm" khô khốc làm Han-na muốn rớt tim ra ngoài. Cô nhìn chiếc vali hàng hiệu bị nằm cạnh mấy thùng xốp còn dính vảy cá mà uất ức không nói nên lời. Bố mẹ cô đã nhanh chóng leo lên hàng ghế đầu, chỉ còn dư một chỗ ở giữa. Han-na miễn cưỡng leo lên, cảm giác da mình chạm vào lớp bọc ghế giả da nóng ran khiến cô khẽ rú lên một tiếng.
Chiếc xe tải bắt đầu chuyển bánh, rời khỏi sân bay chạy về hướng cù lao.
"Trời ơi, cái gì đây? Sao không có điều hòa?" Han-na quạt lia lịa bằng chiếc quạt cầm tay, gương mặt chuẩn tỷ lệ vàng của cô giờ đây đỏ bừng vì nhiệt độ.
"Máy lạnh chạy bằng cơm đây tiểu thư." Nam vừa nói vừa dùng tay quay mạnh cái cần gạt cửa sổ xe xuống hết cỡ. "Gió sông đó, hít đi cho nó nở phổi. Ở Seoul toàn bụi mịn, về đây cho lọc lại bộ lọc."
Gió ùa vào cabin, mang theo mùi của cỏ dại, mùi sình lầy và cả mùi xăng xe. Han-na nhắm nghiền mắt lại, cố gắng không nhìn ra ngoài. Cô thấy mình như một con cá nhiệt đới bị ném vào chậu nước mặn. Những con đường nhựa dần thay bằng đường bê tông nhỏ hẹp, hai bên là những rặng dừa nước che khuất tầm nhìn. Chiếc xe sóc lên sóc xuống mỗi khi qua ổ gà khiến đầu Han-na va vào thành xe liên tục.
"Chừng nào mới tới vậy mẹ?" Cô rên rỉ bằng tiếng Việt.
"Sắp rồi con, qua phà này rồi chạy vô chút nữa là tới nhà ngoại." Bà Mai quay lại nhìn con gái, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Nhìn kìa Ngọc, mấy cây bần ven sông đó, ngày xưa mẹ hay hái trái ăn sống với mắm..."
"Mẹ ơi, con không muốn ăn trái cây dại hay mắm gì hết. Con muốn một ly Iced Americano!"
Nam bật cười hố hố, tiếng cười sảng khoái át cả tiếng động cơ xe: "Americano hả? Ở đây chỉ có cà phê 'vợt', uống vô một hớp là thức tới tuần sau luôn. Mà tôi nói thiệt nha tiểu thư, cô nên dẹp bớt mấy cái mong đợi sang chảnh đó đi, vì cái cù lao này nó không biết 'luxury' là cái giống gì đâu."
Han-na lườm Nam một cái cháy mặt. Cô ghét cái cách anh ta gọi cô là tiểu thư với giọng điệu mỉa mai đó. Cô ghét cái nắng này. Cô ghét chiếc xe này. Và cô ghét cả cái cảm giác rằng mình hoàn toàn lạc lõng trên chính mảnh đất quê hương của mẹ.
Xe dừng lại ở một bến phà nhỏ. Nước sông Tiền đục ngầu phù sa vỗ oàm oạp vào mạn phà. Han-na nhìn thấy những người dân lao động mặc đồ bộ hoa hòe, đội nón lá, tay xách giỏ nhựa đựng đầy tôm cá. Họ tò mò nhìn cô – một cô gái trông như vừa bước ra từ một video ca nhạc K-Pop. Sự chú ý đó không làm cô thấy hãnh diện như khi đứng trên phố Seoul, nó làm cô thấy mình như một sinh vật lạ bị đem ra triển lãm.
Phà cập bến bên kia, chiếc xe tải tiếp tục len lỏi vào con đường làng. Cây cối hai bên đường đan xen vào nhau tạo thành một vòm xanh rì. Càng đi sâu vào trong, tiếng còi xe càng thưa dần, thay vào đó là tiếng chim kêu và tiếng xào xạc của lá dừa.
Cuối cùng, xe dừng lại trước một ngôi nhà ngói ba gian truyền thống với khoảng sân rộng chứa đầy những lu nước lớn. Một người phụ nữ trẻ, dáng người khỏe khoắn, mặc bộ đồ bộ màu xanh lá, đang đứng đợi sẵn với đôi tay chống nạnh. Đó là Tú, chị họ của cô.
"Tới rồi đó hả? Sao chậm rì vậy Nam?" Tú hét lớn, giọng lanh lảnh.
Nam tắt máy xe, nhảy xuống đất một cách gọn gàng rồi hất hàm về phía Han-na: "Chậm là do phải đợi 'ngọc ngà châu báu' này trang điểm ở sân bay đó."
Tú bước tới, nhìn Han-na vẫn còn đang loay hoay tìm cách bước xuống xe mà không làm bẩn váy. Ánh mắt Tú không có vẻ gì là chào đón, trái lại còn đầy sự dè chừng và thách thức.
"Trời đất ơi, đi về quê hay đi trình diễn thời trang vậy trời?" Tú bĩu môi, quay sang nói với mẹ Han-na: "Cô Hai, con nhỏ này là em Ngọc thiệt hả? Sao nhìn nó giống búp bê nhựa quá vậy?"
Han-na bước xuống, đôi gót nhọn của cô ngay lập tức lún sâu vào lớp đất mềm sau cơn mưa bóng mây. Cô loạng choạng, suýt nữa là ngã nhào nếu không có bàn tay thô ráp của Nam kịp thời đỡ lấy khuỷu tay cô.
"Cẩn thận, tiểu thư." Nam thì thầm vào tai cô, hơi thở mang theo mùi bạc hà mát lạnh nhưng lời nói thì đầy châm chọc. "Đất ở đây nó không có nịnh chân người đẹp đâu."
Han-na hất tay anh ta ra, cố gắng rút chân lên nhưng chiếc guốc hiệu Valentino của cô đã bị kẹt cứng trong bùn. Cô đứng một chân, mặt đỏ tía tai nhìn mọi người đang vây quanh mình. Bà ngoại từ trong nhà chống gậy đi ra, móm mém cười: "Ngọc đó hả con? Lại đây ngoại coi... Sao mà ốm nhom ốm nhách vậy nè."
Nhìn nụ cười hiền hậu của bà ngoại, Han-na bỗng cảm thấy một luồng điện xót xa chạy dọc sống lưng. Nhưng nỗi sợ về môi trường sống mới nhanh chóng lấn át tất cả. Cô nhìn lên phía trước, một cây cầu gỗ nhỏ xíu, chông chênh bắc qua con rạch nhỏ dẫn vào cửa nhà. Đó là lối đi duy nhất.
Han-na nhìn cây cầu, rồi nhìn xuống đôi chân lấm lem bùn đất, rồi nhìn sang gương mặt đang nhịn cười của Nam và ánh mắt xem thường của Tú. Một suy nghĩ duy nhất chạy qua đầu cô lúc này: Mình muốn chết ngay lập tức.
Nhưng đó chưa phải là điều kinh khủng nhất. Ngay lúc Han-na đang định mở miệng phàn nàn, cô nghe thấy tiếng "ù... ù..." quen thuộc. Một con muỗi vằn to bằng hạt đậu đen từ đâu bay tới, hiên ngang hạ cánh xuống cánh tay trắng muốt của cô.
Han-na hét lên một tiếng thất thanh, phá tan sự yên bình của buổi chiều cù lao. Cô bắt đầu nhảy múa một cách loạn xạ để xua đuổi con muỗi, trong khi Tú đứng khoanh tay, lắc đầu ngán ngẩm:
"Mới có một con muỗi mà làm như gặp cướp. Chút nữa vô nhà, muỗi nó bay ra chào mừng như đi hội thì chắc nó xỉu tại chỗ luôn quá."
Nam lẳng lặng vác cái vali Rimowa lên vai, điềm nhiên bước qua cây cầu gỗ mà không cần nhìn đường. Khi đi ngang qua Han-na, anh dừng lại, nhìn xoáy vào đôi mắt đang hoảng loạn của cô rồi nói một câu xanh rờn:
"Chào mừng cô đến với thế giới thực, tiểu thư Kim Chi. Đêm nay, tôi hy vọng cô sẽ không bị lũ ếch dưới mương hù cho mất ngủ."
Han-na nhìn theo bóng lưng vững chãi của Nam, rồi nhìn cây cầu gỗ đang đung đưa theo từng bước chân của anh. Một cảm giác bất an cực độ dâng trào. Đây mới chỉ là khởi đầu, và cô biết chắc rằng, một tháng này sẽ là một tháng dài nhất trong cuộc đời 22 năm của mình.
Cô hít một hơi thật sâu, tháo nốt chiếc guốc còn lại, đi chân trần trên nền đất mát lạnh, chuẩn bị bước vào trận chiến cam go nhất: Trận chiến thích nghi.
Nhưng khi vừa đặt chân lên thanh gỗ đầu tiên của cây cầu khỉ, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên dưới chân cô.