MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THƯ MIỀN TÂYChương 3: Chiếc vali 30kg và cây cầu khỉ "tử thần"

TIỂU THƯ MIỀN TÂY

Chương 3: Chiếc vali 30kg và cây cầu khỉ "tử thần"

1,774 từ · ~9 phút đọc

Tiếng "rắc" vang lên giữa không gian tĩnh mịch của buổi chiều cù lao giống như tiếng súng phát lệnh cho một cuộc thảm họa. Han-na đứng chết trân, một chân đặt trên thanh tre già của cây cầu khỉ, chân kia vẫn còn kẹt dưới lớp bùn nhão bên bờ. Cô cảm nhận được sự rung rinh truyền từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu. Dưới kia, dòng nước kênh màu trà sữa đang chảy lững lờ, dường như đang há miệng chờ đón bộ váy lụa trắng và cả tấm thân ngọc ngà của cô.

"Đừng có nhúc nhích!" Tiếng Nam quát lên từ phía sân nhà.

Han-na hốt hoảng, đôi mắt mở to hết cỡ: "Cái gì... cái gì rắc vậy? Anh Nam! Cứu tôi! Cây cầu này nó... nó sắp gãy rồi!"

Nam vứt chiếc vali của cô xuống nền xi măng, sải bước dài quay trở lại phía con rạch. Trong khi đó, Tú vẫn đứng khoanh tay, thản nhiên cắn hạt dưa: "Gớm, có cái cầu tre mà làm như sắp sập tòa nhà Lotte. Bước đại đi nhen Ngọc, càng đứng lâu nó càng oằn đó."

"Chị nói hay quá! Bước đi đâu? Nó đang kêu rắc rắc nè!" Han-na gào lên bằng giọng lơ lớ, nước mắt đã bắt đầu trực trào làm nhòe cả đường kẻ mắt eyeliner đắt tiền.

Nam đã đứng ở đầu cầu bên kia, anh thở dài, nhìn cô tiểu thư đang run rẩy như cầy sấy. Anh không vội bước lên vì biết trọng lượng của hai người sẽ làm thanh tre già "quá tải". Anh chìa một cánh tay rám nắng, rắn rỏi ra phía trước: "Bỏ cái kính râm ra, nhìn thẳng vô mắt tôi nè. Đưa tay đây, bước từng bước nhỏ thôi. Đừng có nhìn xuống nước."

Han-na run rẩy tháo chiếc kính Celine, để lộ đôi mắt đỏ hoe. Cô nhìn cánh tay của Nam – nó đầy những vết trầy xước và bám chút dầu máy, hoàn toàn khác xa với những bàn tay trắng trẻo, thơm mùi nước hoa của các "oppa" ở Seoul. Nhưng ngay lúc này, cánh tay ấy là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô.

Cô nhón chân, tiến lên một bước. Cây cầu đung đưa. Han-na hét lên một tiếng nhỏ, theo bản năng chộp lấy tay Nam. Bàn tay cô nhỏ xíu, mềm mại lọt thỏm trong lòng bàn tay to lớn, ấm áp của anh. Một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng Han-na, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác tin cậy kỳ quái. Nam siết chặt tay cô, kéo nhẹ: "Giỏi lắm, bước nữa đi. Một bước nữa thôi là tới bến bờ hạnh phúc rồi."

Khi đôi chân trần của Han-na chạm được vào nền đất cứng phía sân nhà, cô khuỵu xuống, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô thở hổn hển, chẳng buồn quan tâm đến việc chân mình đang đầy sình đất hay mái tóc uốn sóng đã bết lại vì mồ hôi.

Bà ngoại từ trong nhà đi ra, cười móm mém: "Tội nghiệp con nhỏ, chắc ở bển toàn đi đường nhựa nên hổng quen cầu tre. Thôi, vô nhà rửa chân đi con, để ngoại biểu chị Tú lấy nước mưa cho con tắm."

"Nước... nước mưa hả ngoại?" Han-na ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh hoàng. "Ngoại ơi, không có vòi hoa sen hả ngoại? Con muốn tắm nước nóng... có bồn tắm càng tốt ạ."

Tiếng cười của Tú lại vang lên, lần này còn sảng khoái hơn: "Bồn tắm hả? Có đó, cái lu rồng ngoài sau hè đó, nhảy vô đó mà ngâm. Còn muốn nước nóng thì tự đi nhóm bếp củi mà đun. Ở đây không có 'spa' đâu cô nương!"

Han-na nhìn mẹ mình cầu cứu, nhưng bà Mai chỉ đang bận rộn chào hỏi mấy người hàng xóm vừa tò mò ghé sang. Bố cô thì đang say sưa cụng ly trà với cậu út. Cô cảm thấy mình bị cả thế giới bỏ rơi. Cô lết bộ dạng thảm hại của mình đến bên chiếc vali Rimowa đang nằm chơ vơ giữa sân. Chiếc vali bóng loáng giờ đã dính đầy bụi đất và vảy cá từ thùng xe của Nam.

"Để tôi mang vô phòng cho. Phòng của cô là gian buồng phía sau, chung với Tú." Nam vừa nói vừa xách vali lên như xách một túi lông tơ.

"Hả? Chung phòng với chị ấy?" Han-na nhìn Tú, Tú cũng đang lườm lại cô đầy thách thức. "Không! Con muốn một phòng riêng! Con không thể ngủ chung với người... người thô lỗ như vậy!"

"Ơ cái con nhỏ này!" Tú chống nạnh, bước tới gần. "Mày nói ai thô lỗ? Nhà này có nhiêu đó phòng, mày không ngủ với tao thì ra chuồng gà mà ngủ nhé! Bày đặt tiểu thư, về tới đây rồi thì cất cái giọng Seoul đó đi."

Nam đứng giữa hai người, đưa tay lên gãi đầu: "Thôi thôi, hai bà tướng. Na, cô vô coi phòng đi. Ở đây ai cũng như ai, không có chế độ ưu tiên cho Influencer đâu."

Han-na ấm ức đi theo Nam vào gian buồng. Gọi là phòng, nhưng nó chỉ là một không gian nhỏ được ngăn cách bằng vách gỗ và một tấm rèm vải hoa đã phai màu. Bên trong có một chiếc giường gỗ lớn, một chiếc chiếu cói và một cái quạt máy cũ kỹ đang quay "cạch cạch" như sắp rời ra từng mảnh. Trên trần nhà, một con thạch sùng đang tặc lưỡi nhìn cô.

Han-na nhìn chiếc giường, rồi nhìn chiếc vali của mình, bỗng dưng cô thấy tủi thân kinh khủng. Cô ngồi sụp xuống sàn gỗ, hai tay ôm lấy mặt và bắt đầu khóc nức nở. Những giọt nước mắt nóng hổi chảy qua kẽ tay, cuốn trôi lớp phấn nền cao cấp. Cô nhớ căn phòng thơm mùi tinh dầu oải hương ở Gangnam, nhớ chiếc nệm êm ái mà cô có thể lặn ngụp cả ngày, nhớ cả tiếng ồn ào náo nhiệt của phố xá Seoul. Ở đây, mọi thứ quá tĩnh lặng, đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đang vỡ vụn.

Nam đứng ở cửa, định quay lưng đi nhưng tiếng khóc của Han-na làm chân anh khựng lại. Anh chưa bao giờ giỏi đối phó với phụ nữ khóc, nhất là kiểu khóc "vỡ đê" như thế này. Anh bước vào, lúng túng rút trong túi quần ra một chiếc khăn tay xanh thẫm, đưa cho cô.

"Nè... lau đi. Khóc chi mà như bị bỏ đói vậy. Ở đây cực chút thôi chứ không có chết ai đâu."

Han-na không thèm lấy khăn, cô ngước khuôn mặt lấm lem nhìn anh: "Anh thì biết cái gì? Anh có bao giờ phải bỏ hết mọi thứ mình yêu thích để đến một nơi... nơi không có gì như thế này không? Tôi ghét nơi này! Tôi ghét anh! Tôi ghét tất cả mọi người!"

Nam im lặng một chút, rồi anh ngồi xổm xuống đối diện với cô. Ánh mắt anh lúc này không còn sự giễu cợt, mà chỉ còn sự điềm tĩnh lạ thường: "Tôi biết chứ. Tôi cũng từng sống ở Sài Gòn 5 năm, cũng từng quen với đèn điện, máy lạnh và những thứ hào nhoáng. Nhưng Na à, cô biết tại sao mẹ cô lại muốn cô về đây không?"

Han-na nức nở: "Vì... vì bố mẹ muốn trừng phạt tôi."

"Sai rồi." Nam lắc đầu. "Vì mẹ cô muốn cô thấy bà ấy đã lớn lên từ cái gì. Để cô biết rằng đằng sau đống đồ hiệu của cô là mồ hôi của mẹ, là những mùa lúa thất bát của ngoại, là cả một sự lam lũ để cô được sống như một công chúa. Cô chê nơi này nghèo, nhưng nơi này đã nuôi dưỡng người đàn bà vĩ đại nhất đời cô đó."

Han-na lặng đi. Tiếng khóc nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng nấc cụt. Những lời của Nam như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ích kỷ của cô bấy lâu nay. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay chưa bao giờ phải làm việc nặng, chỉ biết cầm điện thoại và quẹt thẻ.

"Tắm rửa đi, lát nữa bà ngoại nấu cơm. Tin tôi đi, ăn một bữa cơm của ngoại xong, cô sẽ thấy cái cù lao này cũng không đến nỗi tệ đâu." Nam đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai cô rồi bước ra ngoài.

Han-na ngồi thẫn thờ một hồi lâu. Cô mở vali, lấy ra một bộ váy ngủ lụa tơ tằm, nhưng rồi nhìn lại chiếc chiếu cói, cô lại thở dài. Cô bước ra sau hè, tìm đến chỗ cái lu nước mưa mà Tú đã nói.

Dưới ánh hoàng hôn vàng rực của miền sông nước, Han-na lần đầu tiên tự mình múc một gáo nước dội lên người. Nước mưa mát lạnh, trong vắt như gột rửa bớt cái nóng bức và cả sự kiêu ngạo trong cô. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, ngay khi cô vừa tắm xong và định bước vào nhà, một mùi hương cực kỳ nồng nặc, cay nồng và có chút... "đáng sợ" từ gian bếp xộc thẳng vào mũi cô.

Cô đi về phía bếp, thấy bà ngoại đang bận rộn bên bếp lửa, trên tay là một hũ sành đen bóng.

"Ngoại ơi, ngoại đang nấu gì mà mùi... lạ quá vậy ạ?" Han-na bịt mũi hỏi.

Bà ngoại cười hiền hậu, múc một muỗng thứ nước sền sệt màu nâu sẫm giơ lên: "Mắm kho đó con! Đặc sản miền Tây mình nè. Nay ngoại làm nồi mắm kho linh hồn để đón cháu ngoại về nhà. Ăn cái này là ghiền tới già luôn nha con!"

Han-na nhìn nồi mắm đang sôi sùng sục, nhìn những con mắm nhỏ xíu nằm lẫn lộn trong nước dùng đen thẫm, cảm giác bao tử cô lộn nhào. Cô chưa kịp phản ứng thì Tú đã đi ngang qua, cố tình hít một hơi thật sâu rồi đắc ý nhìn cô:

"Chuẩn bị tinh thần đi công chúa. Tối nay không ăn hết ba bát cơm mắm của ngoại thì đừng hòng bước chân ra khỏi cái bếp này!"

Han-na nhìn nồi mắm, rồi nhìn xuống cái bụng đang cồn cào vì đói của mình. Một cuộc chiến mới – cuộc chiến với khứu giác và vị giác – chính thức bắt đầu, và cô có linh cảm rằng mình sẽ thua trắng tay ngay trong hiệp đầu tiên.