Gian bếp của bà ngoại là một thế giới hoàn toàn đối lập với những nhà hàng gắn sao Michelin mà Han-na thường lui tới ở Seoul. Không có ánh đèn vàng sang trọng, không có khăn trải bàn trắng muốt, chỉ có ánh lửa bập bùng từ bếp củi tỏa ra hơi nóng hừng hực và mùi khói bếp bám vào từng thớ gỗ. Nhưng tâm điểm của mọi sự kinh hoàng đối với Han-na lúc này chính là cái mùi nồng nặc, đậm đặc đang cuồn cuộn bốc lên từ chiếc nồi đất trên bếp.
Mùi mắm kho.
Nó không giống mùi kim chi lên men chua dịu, cũng chẳng giống mùi phô mai chín của phương Tây. Nó là một sự tấn công tổng lực vào khứu giác: mặn, nồng, cá tính và có chút... "hung hãn". Han-na đứng ở cửa bếp, tay bịt chặt mũi, gương mặt tái mét như vừa nhìn thấy một hiện tượng siêu nhiên nào đó.
"Ngoại ơi... cái mùi này... nó có bị hỏng không ạ?" Han-na thốt lên qua kẽ tay, giọng bóp nghẹt.
Tú đang bưng một rổ rau sống to tướng đi ngang qua, nghe vậy thì dừng khựng lại, liếc xéo Han-na một cái cháy mặt: "Hỏng cái đầu mày! Mắm cá linh, cá sặc thứ thiệt ngoại muối cả năm trời mới đem ra kho đó. Đồ không biết thưởng thức thì đứng sang một bên cho người ta dọn cơm."
"Nhưng mà... nó bốc mùi thật mà!" Han-na yếu ớt phản kháng.
Bữa cơm tối được dọn ra trên một chiếc phản gỗ lớn giữa nhà. Cả gia đình quây quần, tiếng cười nói rôm rả của bố cô và cậu út át cả tiếng tivi cũ đang rè rè. Giữa mâm cơm là nồi mắm kho đen sẫm, đặc sánh với những khúc cá hú béo ngậy, những miếng thịt ba rọi cháy cạnh và đặc biệt là những con mắm nhỏ xíu nằm ẩn mình dưới lớp nước dùng. Xung quanh là đĩa rau sống khổng lồ với đủ loại: bông súng, rau đắng, kèo nèo, chuối chát...
"Ngọc, ngồi xuống ăn cơm con." Mẹ cô dịu dàng gọi, tay đã nhanh nhảu xới một bát cơm trắng ngần, bốc khói nghi ngút đặt trước mặt cô.
Han-na ngồi xuống, nhưng khoảng cách giữa cô và nồi mắm vẫn là một dặm xa xôi. Cô nhìn bát cơm, rồi nhìn nồi mắm, cảm giác bao tử đang biểu tình dữ dội nhưng bộ não thì kiên quyết nói "Không".
"Con... con không đói ạ." Han-na lí nhí.
"Không đói cái gì? Hồi chiều lúc té cầu khỉ thấy la dữ lắm mà, chắc tốn sức dữ lắm chớ?" Nam ngồi đối diện, vừa nói vừa thản nhiên dùng đũa gắp một con mắm linh, kẹp cùng một miếng rau đắng rồi đưa vào miệng nhai ngon lành. Anh ta nhìn cô, khóe môi nhếch lên: "Hay là tiểu thư chê đồ ăn quê mùa, muốn gọi người giao gà rán Seoul tới tận cù lao này?"
Han-na lườm Nam, đôi mắt đỏ hoe vì ức chế: "Tôi không có chê! Chỉ là... tôi đang ăn kiêng."
"Ăn kiêng hả? Ở đây không có khái niệm đó đâu con." Bà ngoại mỉm cười, gắp một miếng cá hú to nhất, mọng nước nhất bỏ vào bát của Han-na. "Ăn đi con, cá sông tươi rói hà, ngoại kho lạt cho con dễ ăn đó."
Nhìn miếng cá đẫm nước mắm nâu sẫm nằm chình ình trên nền cơm trắng, Han-na cảm thấy một sự "xâm lăng" văn hóa thật sự. Cô cầm đôi đũa tre lên, tay run run. Mọi ánh mắt trong mâm cơm đều đổ dồn về phía cô. Bố cô nhìn với vẻ dò xét, mẹ nhìn đầy hy vọng, Tú nhìn khinh khỉnh, còn Nam... anh ta nhìn như thể đang xem một vở kịch hài đỉnh cao.
Han-na nhắm mắt, nín thở, gắp một mẩu cá nhỏ xíu bằng hạt đậu bỏ vào miệng.
Mặn. Cay. Béo. Và một mùi vị nồng đượm len lỏi vào tận cuống họng.
Cô ngay lập tức vớ lấy ly trà đá uống ực một hơi, mặt mày nhăn nhó như vừa uống phải thuốc độc. "Con... con xin lỗi, con thật sự không ăn được!"
Nói rồi, Han-na đứng phắt dậy, chạy thẳng vào buồng trong, để lại một khoảng lặng sượng sùng trên mâm cơm. Cô nghe thấy tiếng Tú nói với theo: "Đúng là phí cơm phí cá của ngoại! Đồ con lai mất gốc!" và tiếng thở dài buồn bã của mẹ.
Han-na nằm vật xuống chiếc chiếu cói, nước mắt trào ra. Cô đói. Cái đói cồn cào sau một ngày dài di chuyển và "vật lộn" với cây cầu khỉ đang cắn xé ruột gan cô. Cô mở vali, lục tìm túi kẹo dẻo và thanh năng lượng thường mang theo khi đi chụp ảnh, nhưng hỡi ôi, cô đã ăn hết sạch trên máy bay vì lo lắng. Giờ đây, trong căn buồng tối tăm, thứ duy nhất bầu bạn với cô là tiếng muỗi vo ve và mùi mắm kho vẫn còn thoang thoảng từ bếp bay lên.
"Tuyệt thực. Mình sẽ tuyệt thực để bố mẹ phải đưa mình về!" Han-na hạ quyết tâm, cuộn tròn người lại dưới tấm chăn mỏng có mùi nắng.
Một tiếng. Hai tiếng trôi qua. Bóng tối bao trùm cù lao, chỉ còn tiếng côn trùng kêu râm ran như một bản giao hưởng kinh dị. Cái bụng của Han-na bắt đầu phát ra những âm thanh "biểu tình" to đến mức cô sợ lũ thạch sùng trên trần nhà cũng nghe thấy. Cô bắt đầu ảo giác. Trong đầu cô hiện ra những đùi gà rán vàng ươm, những tô mì lạnh cay xè ở phố Myeongdong, và rồi... lạ lùng thay, cả hình ảnh miếng cá hú béo ngậy của bà ngoại cũng len lỏi vào.
Hình như... nó cũng không đến nỗi hôi lắm? Cô tự hỏi trong cơn mê sảng vì đói.
Đúng lúc đó, có tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài cửa buồng. Tấm rèm vải hoa vén lên, một bóng người cao lớn bước vào, tay cầm một thứ gì đó bốc khói. Là Nam.
"Nè, 'chiến thần tuyệt thực'." Anh ta đặt một cái tô lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường. "Ngoại biểu tôi đem lên cho cô. Không phải mắm đâu, là cháo trắng với khoai lang thôi. Không ăn thì sáng mai đừng có hòng có sức mà đi ra tới đầu ngõ."
Han-na ngồi dậy, nhìn tô cháo trắng ngần, điểm xuyết vài miếng khoai lang vàng ươm. Mùi thơm của gạo mới và vị ngọt thanh của khoai khiến tuyến nước bọt của cô hoạt động dữ dội. Cô định giữ giá, nhưng cái bao tử đã phản bội cô bằng một tiếng "ục" rõ to.
Nam phì cười, đẩy tô cháo về phía cô: "Ăn đi. Tôi không mách với Tú đâu mà sợ quê. Ở đây không ai ép cô phải thành người miền Tây trong một ngày cả. Nhưng mà Na nè..." Giọng anh bỗng trầm lại, chân thành hơn. "Đừng có làm ngoại buồn. Bà đã đứng bếp cả buổi chiều chỉ để đợi đứa cháu ngoại từ xa về đó."
Han-na nhìn tô cháo, rồi nhìn Nam. Dưới ánh đèn dầu lờ mờ, gương mặt góc cạnh của anh trông bớt "đáng ghét" hơn thường ngày. Cô lặng lẽ cầm thìa lên, múc một miếng cháo cho vào miệng. Vị ngọt dịu dàng của gạo lan tỏa, sưởi ấm cái bụng rỗng tuếch và cả trái tim đang tổn thương của cô.
"Cảm ơn..." Cô nói nhỏ xíu, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
Nam không nói gì, chỉ đứng dậy đi ra cửa. Nhưng trước khi đi, anh quay lại, nháy mắt một cái đầy ẩn ý: "Mà tôi nói nghe, cái miếng cá hồi nãy cô nếm ấy... đó là tinh túy của cả vùng này đó. Sáng mai tôi đi tát mương, có giỏi thì ra xem tôi bắt 'tinh túy' cho mà ăn."
Han-na húp trọn tô cháo, cảm giác sức sống đang quay trở lại. Cô nằm xuống giường, lần đầu tiên nhìn lên trần nhà mà không thấy sợ lũ thạch sùng nữa. Cô bắt đầu suy nghĩ về lời Nam nói. Có lẽ, cô đã quá khắt khe với nơi này.
Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài lâu. Ngay khi Han-na vừa chìm vào giấc ngủ chập chờn, một âm thanh dữ dội, vang rền và đầy kịch tính bỗng dưng bùng nổ ngay bên tai cô.
“Oành! Oành! Ếch... ộp! Ếch... ộp!”
Hàng trăm, hàng ngàn tiếng kêu đồng loạt vang lên từ phía con rạch sau nhà, tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn như thể một đội quân quái vật đang bao vây căn nhà. Han-na bật dậy, tóc tai bù xù, đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi. Cô chưa bao giờ nghe thấy tiếng động nào khủng khiếp như thế này trong đời.
Nó không phải tiếng nhạc, nó là tiếng kêu của tử thần gọi tên cô từ dưới bùn lầy. Cô run rẩy quờ quạng tìm điện thoại, nhưng pin đã cạn sạch từ lâu. Giữa bóng tối mênh mông, tiếng ếch kêu càng lúc càng to, cảm giác như chúng đang nhảy vào tận gầm giường của cô.
Han-na ôm chặt lấy gối, miệng lẩm bẩm: "Trời ơi, cứu con... Seoul ơi, cứu con với!"
Đúng lúc đó, một bàn tay lạnh ngắt bỗng nhiên chạm vào vai cô từ phía sau. Han-na hét lên một tiếng xé toạc màn đêm, tiếng hét còn át cả tiếng ếch đồng. Cô quay lại, thấy một bóng người trắng toát đang đứng ngay sát cạnh mình, mái tóc dài xõa xuống tận thắt lưng.
Đó là ai? Ma hay là... một cái bẫy kinh dị khác của cái cù lao này?