MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THƯ MIỀN TÂYChương 5: Đêm đầu tiên ở cù lao: Tiếng ếch kêu hay là nhạc kinh dị?

TIỂU THƯ MIỀN TÂY

Chương 5: Đêm đầu tiên ở cù lao: Tiếng ếch kêu hay là nhạc kinh dị?

1,654 từ · ~9 phút đọc

Tiếng thét của Han-na vang dội khắp gian nhà ngói, đủ để làm lũ dơi đang trú ngụ trên xà gồ phải giật mình bay tán loạn. Cô ngã ngửa ra sau, hai tay quờ quạng trong không trung như đang cố đẩy lùi một thực thể đáng sợ. Nhưng cái bóng trắng toát kia không hề biến mất, trái lại, nó còn phát ra một âm thanh cực kỳ... đời thường.

"Trời đất ơi! Mày la cái gì mà như bị ai cắt tiết vậy Ngọc? Làm tao đứng tim muốn chết hà!"

Han-na nín bặt, định thần lại dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Cái bóng trắng "kinh dị" kia hóa ra là Tú. Chị họ cô đang đắp một lớp mặt nạ giấy màu trắng bệch – chắc là loại dưỡng da rẻ tiền mua ở chợ xã – và đang mặc chiếc áo ngủ bằng vải lanh rộng thùng thình. Mái tóc dài của Tú vừa gội xong còn ướt nhẹp, xõa rượi xuống vai.

"Chị... Chị Tú?" Han-na thở dốc, tay ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi. "Chị làm cái gì mà đứng sau lưng tôi như ma vậy? Tôi tưởng... tôi tưởng tôi tiêu đời rồi chứ!"

Tú gỡ một góc mặt nạ, liếc nhìn Han-na đầy khinh bỉ: "Tao đi ngủ chứ làm cái gì. Đây là giường của tao, tao không đứng đây thì đứng đâu? Mà mày hay quá hả, ở bển bộ không có đắp mặt nạ hay sao mà nhìn tao mày sợ dữ vậy? Đúng là thần hồn nát thần tính."

Han-na chưa kịp hoàn hồn thì một đợt âm thanh mới lại bùng lên từ phía sau vách gỗ. "Oành! Ếch ộp! Ùm... ộp!". Tiếng kêu đồng thanh của hàng ngàn con ếch, nhái, ương ương ngoài rạch sau mưa dội vào tai cô như một dàn loa kéo công suất lớn đang phát nhạc Rock n' Roll phiên bản lỗi.

"Tiếng gì... tiếng gì mà kinh khủng vậy chị Tú?" Han-na co rúm người lại, hai tay bịt chặt tai. "Có phải quái vật không? Hay là... cá sấu?"

Tú bò lên giường, thản nhiên kéo tấm chăn rách góc: "Quái vật cái đầu mày. Ếch nhái nó kêu đó. Mưa xuống là tụi nó mở hội 'kén rể', kêu tới sáng luôn. Ngủ đi, nghe riết rồi thấy nó giống nhạc giao hưởng thôi."

"Nhạc giao hưởng?" Han-na gào lên giữa mớ âm thanh hỗn độn. "Cái này là nhạc tra tấn thì có! Ở Seoul, ban đêm người ta chỉ nghe tiếng xe chạy thôi, còn cái này... nó giống như đang có hàng triệu con quái vật đang vây quanh giường tôi vậy!"

Han-na nằm xuống chiếu, nhưng tấm chiếu cói thô ráp cọ vào làn da nhạy cảm của cô làm cô ngứa ngáy không chịu nổi. Cô xoay bên trái, gặp con thạch sùng đang chép miệng. Cô xoay bên phải, gặp gương mặt đắp mặt nạ trắng hếu của Tú. Cô nhìn lên trần nhà, bóng tối mênh mông như đang ch chực nuốt chửng cô.

Cái nóng của miền Tây về đêm không hề dịu đi bao nhiêu, nó hầm hập và đặc quánh. Chiếc quạt máy cũ kỹ quay "vù vù" nhưng chỉ tổ thổi ra những luồng gió nóng và cái mùi ẩm mốc của gỗ lâu ngày. Han-na lấy tay gãi khắp người. Cô cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò trên da mình.

"Chị Tú... sao tôi thấy ngứa quá?"

"Thì muỗi cắn chứ sao. Da mày mỏng quá, muỗi nó tưởng mày là dĩa buffet thượng hạng nên nó rủ cả họ tới ăn đó." Tú nói bằng giọng ngái ngủ. "Nè, xức cái dầu xanh này vô. Với lại chui vô mùng lẹ đi, đứng đó hồi là thành cái tổ ong luôn đó con."

Han-na nhìn cái mùng (màn) màu hồng phấn đã ngả sang vàng đục, bên trên có vài chỗ được vá bằng chỉ khác màu. Cô nhăn mặt, nhưng nỗi sợ muỗi đã chiến thắng sự sạch sẽ. Cô lóng ngóng chui vào mùng, cảm giác ngột ngạt càng tăng lên gấp bội.

Tiếng ếch vẫn không ngừng nghỉ. Mỗi lần một con ếch lớn phát ra tiếng "Oành!" thật to, Han-na lại giật bắn mình. Cô trằn trọc, mồ hôi chảy ròng ròng trên cổ. Cô nhớ cái điều hòa trung tâm ở chung cư cao cấp, nhớ cảm giác chăn êm nệm ấm, nhớ sự yên tĩnh tuyệt đối của căn phòng được cách âm hoàn hảo.

Bỗng nhiên, một âm thanh khác len vào. Tiếng sột soạt ngay dưới gầm giường.

"Chị Tú! Có cái gì dưới giường!" Han-na bật dậy, giọng run rẩy.

"Ngủ đi Ngọc... mệt mày quá..." Tú lầm bầm.

"Không! Có cái gì thật mà! Nó kêu sột soạt!"

Han-na run rẩy thò đầu ra khỏi mùng, dùng đèn flash điện thoại (may mà cô vừa sạc ké được một chút từ sạc dự phòng của bố) soi xuống gầm giường. Một đôi mắt sáng rực xanh lè phản chiếu ánh đèn khiến Han-na suýt ngất xỉu.

"ÁAAAAA! CÁP XÀ! CÓ RẮN! CHỊ TÚ ƠI CÓ RẮN!"

Cả nhà thức giấc. Tiếng bước chân thình thịch chạy vào buồng. Bố Han-na cầm cái đèn pin, Nam thì tay lăm lăm cái đòn gánh, mẹ cô hớt hải chạy theo sau.

"Đâu? Rắn đâu?" Nam quát lớn, gương mặt vẫn còn ngái ngủ nhưng ánh mắt thì cực kỳ cảnh giác.

Han-na chỉ tay xuống gầm giường, toàn thân run như cầy sấy, bám chặt lấy cánh tay bố. Nam cúi xuống, soi đèn vào góc tối. Sau một giây im lặng, anh ta đứng thẳng người dậy, thở dài một hơi đầy ngao ngán.

Anh thò tay xuống gầm giường, lôi ra một... chú mèo mướp đang ngơ ngác nhìn mọi người, miệng còn ngậm một con thằn lằn vừa bắt được.

"Rắn của cô đây tiểu thư." Nam đưa con mèo về phía Han-na. "Nó là con Mướp nhà ngoại. Đêm nay nó đi tuần tra thôi, làm gì mà cô la làng như cháy nhà vậy?"

Tú lúc này đã gỡ mặt nạ, mặt mày hầm hố: "Cái con nhỏ này! Đêm nay mày định cho cả cù lao này thức trắng luôn hả? Có con mèo mà cũng la rắn! Mày có cho tao ngủ không thì bảo?"

Han-na xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất. Cô nhìn con mèo mướp đang kêu "meo meo" rồi nhìn vẻ mặt ngán ngẩm của mọi người. Bố cô khẽ lắc đầu: "Ngọc à, con nhạy cảm quá rồi. Thôi, cả nhà đi ngủ đi, mai còn nhiều việc lắm."

Khi mọi người đã đi hết, Nam vẫn đứng lại ở cửa buồng một chút. Anh nhìn Han-na đang ngồi thu hình một góc trên giường, đôi mắt to tròn đầy vẻ tội nghiệp và mái tóc rối bù. Sự bướng bỉnh thường ngày của cô dường như biến mất, chỉ còn lại một cô gái nhỏ bé đang thực sự sợ hãi trước thế giới xa lạ này.

Anh khẽ bước tới, đặt một hộp nhang muỗi đã đốt sẵn ở góc giường: "Đốt cái này cho muỗi nó đi chỗ khác. Còn tiếng ếch... cô cứ tưởng tượng nó là tiếng người ta đang vỗ tay cổ vũ cho buổi biểu diễn của cô ở Seoul đi. Nghĩ vậy cho nó dễ ngủ."

Nam xoay người định đi, Han-na bỗng gọi khẽ: "Anh Nam..."

"Gì nữa?"

"Ở đây... có thật là không có rắn không?"

Nam nhìn cô, một tia trêu chọc lóe lên trong mắt: "Có chứ. Nhưng rắn ở đây nó chê người thành phố vì thịt... toàn mùi nước hoa đắt tiền, nó không thích đâu. Nó chỉ cắn những đứa nào hay than vãn thôi."

Nói xong, anh biến mất sau tấm rèm, để lại Han-na với hộp nhang muỗi tỏa khói nghi ngút.

Đêm đó, Han-na không ngủ được bao nhiêu. Cô nằm nghe tiếng ếch, nghe tiếng hơi thở đều đều của Tú, và hít mùi nhang muỗi nồng nồng. Lần đầu tiên trong đời, cô thấy đêm dài đến thế. Cô đếm từng phút, từng giây cho đến khi ánh sáng mờ mờ của buổi sớm len qua khe liếp.

Nhưng khi mặt trời còn chưa kịp ló rạng, khi Han-na vừa mới thiếp đi được khoảng 15 phút, một âm thanh mới, còn "kinh hoàng" hơn cả tiếng ếch tối qua, bỗng vang lên ngay sát vách buồng.

"Ò... ó... o... o...! Ò... ó... o... o...!"

Con gà trống của ngoại đang đứng ngay cửa sổ, dõng dạc thông báo ngày mới bắt đầu bằng một âm lượng có thể đánh thức cả người chết. Han-na bật dậy, gương mặt phờ phạc, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy Nam đã đứng ngoài sân, đang vác một cái chài trên vai, miệng huýt sáo vang trời.

Anh ta nhìn thấy cô qua khe cửa, bèn dừng lại, cười toe toét: "Dậy đi tiểu thư! Nay tôi dẫn cô đi xem 'chuẩn tỷ lệ vàng' của miền Tây nè!"

Han-na nghiến răng, lẩm bẩm một câu tiếng Hàn mà chắc chắn là không có nghĩa gì tốt đẹp. Cô biết, cơn ác mộng của đêm qua chỉ là màn dạo đầu cho một ngày dài "hành xác" sắp tới. Nhưng ngay lúc cô định nằm xuống ngủ tiếp, một giọng nói "thép" của Tú vang lên:

"Dậy lẹ con Ngọc! Ra sau bếp phụ tao vặt lông vịt làm đám giỗ ông ngoại! Đừng có mà nằm đó làm công chúa ngủ trong mùng!"

Han-na nhìn đôi bàn tay được làm Nails đắt tiền của mình, rồi hình ảnh con vịt và những chiếc lông... cô cảm thấy cái tiền đình của mình đang rung chuyển dữ dội.

Liệu cô có thể sống sót qua buổi sáng này với cái bụng rỗng và tâm hồn đang tan vỡ? Và cái "tỷ lệ vàng" mà Nam nói, rốt cuộc là cái gì giữa cái chốn toàn sình lầy này?