Tiếng gà gáy vừa dứt, Han-na thấy mình đang đứng giữa sân với một trạng thái mà nếu fan hâm mộ trên Instagram nhìn thấy, họ sẽ đồng loạt nhấn nút hủy theo dõi ngay lập tức. Cô mặc một chiếc áo thun trắng hiệu Celine giá bằng ba tấn lúa, nhưng giờ đây nó đã nhăn nhúm, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực mượn tạm của bà ngoại, tóc búi củ tỏi vội vã với vài sợi vương trên khuôn mặt thiếu ngủ trầm trọng.
Phía trước mặt cô, Nam đang đứng dưới gốc cây xoài cát Hòa Lộc. Anh mặc chiếc áo thun ba lỗ xám khoe bắp tay rắn chắc, tay cầm cái chày gỗ, thong thả giã thính thơm. Dưới ánh nắng sớm rọi qua tán lá, trông anh không giống một kỹ sư cho bằng một gã lực điền vừa bước ra từ truyện cổ tích.
"Sớm quá... Sao mọi người dậy sớm quá vậy?" Han-na ngáp một hơi dài, tay dụi dụi đôi mắt còn cay xè.
Nam dừng tay chày, liếc nhìn cô tiểu thư một cái rồi bật cười khùng khục: "Chào buổi sáng, gấu trúc Gangnam. Cô có biết ở miền Tây, giờ này người ta đã đi chợ về và nấu xong nồi canh chua rồi không? Có mỗi cô là ngủ như thể đang tham gia cuộc thi ngủ xuyên lục địa vậy."
Han-na cố gắng lấy lại chút tự trọng: "Tôi là Influencer, tôi làm việc đêm. Với lại, tôi có 'Beauty sleep' (giấc ngủ làm đẹp) của tôi. Anh không hiểu được đâu đồ nông dân thô lỗ."
Nam đặt cái chày xuống, tiến lại gần cô. Han-na theo bản năng lùi lại một bước, nhưng Nam chỉ dừng lại ở khoảng cách vừa đủ. Anh khoanh tay, hơi cúi đầu xuống nhìn thẳng vào mặt cô. Khoảng cách gần đến mức Han-na có thể thấy rõ những tia nắng nhảy múa trong mắt anh và mùi lá sả thoang thoảng từ người gã kỹ sư này.
"Beauty sleep?" Nam nhướng mày, giọng đầy vẻ châm chọc. "Để tôi xem cái gương mặt 'chuẩn tỷ lệ vàng' mà cô hay khoe trên mạng nó như thế nào sau một đêm bị muỗi cù lao hành hạ nhé."
Han-na hất cằm, cố giữ thần thái sang chảnh dù đang đi dép tổ ong: "Tất nhiên là vẫn đẹp. Tôi có cấu trúc xương mặt hoàn hảo và làn da được chăm sóc bằng tinh chất 24k."
Nam nheo mắt soi xét, rồi anh chép miệng, lắc đầu đầy tiếc nuối: "Xương mặt thì cũng ổn đó, nhưng mà Na này... Cô có biết cái môi trên của cô hơi lệch sang trái 0.5 milimet khi cô bĩu môi không? Còn cái mũi này, cao thì cao thiệt, nhưng mà đứng ở đây nó giống như một cái cột cờ lạc quẻ giữa cánh đồng vậy. Nó không có... 'hồn'."
Han-na đứng hình. Lần đầu tiên trong đời, có một người đàn ông dám chê bai nhan sắc của cô. Ở Seoul, các bác sĩ thẩm mỹ danh tiếng nhất còn phải khen cô là một kiệt tác, vậy mà gã kỹ sư chuyên đi bón phân cho lúa này lại dám bảo mũi cô giống "cột cờ"?
"Anh... anh dám chê tôi?" Han-na lắp bắp vì giận. "Anh có biết bao nhiêu nhãn hàng mỹ phẩm phải xếp hàng để được tôi đại diện không?"
"Ở đây tôi là nhãn hàng duy nhất nè." Nam cười hố hố, nhặt một quả xoài rụng dưới đất lên, lau lau vào vạt áo rồi cắn một miếng ngon lành. "Tỷ lệ vàng của cô chỉ hợp để lên hình thôi. Còn ở cù lao này, tỷ lệ vàng là phải có sức mà bơi xuồng, phải có cái miệng dẻo để trả giá chợ nổi, và phải có làn da chịu được nắng gió phù sa. Chứ cái mặt 'vàng' này của cô, phơi nắng chừng hai tiếng là nó chảy ra như kem ngay."
"Anh... đồ thối tha!" Han-na giơ tay định tát cho gã này một cái, nhưng Nam nhanh như chớp bắt lấy cổ tay cô.
Lòng bàn tay anh chai sần nhưng vô cùng ấm, cái nắm tay không quá chặt nhưng đủ làm Han-na cảm thấy một sự áp chế kỳ lạ. Anh nhìn cô, nụ cười biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm túc hiếm thấy: "Đừng có động tay động chân. Ở đây không ai chiều chuộng cô đâu. Thay vì đứng đây cãi vã về cái nhan sắc phù phiếm đó, cô nên ra sau bếp giúp chị Tú vặt lông vịt đi. Đó mới là cách để cô tồn tại được một tháng ở đây."
Han-na giật tay ra, hậm hực quay lưng đi. Cô ghét anh ta. Cô thực sự ghét gã kỹ sư tên Nam này hơn cả tiếng ếch kêu tối qua. Nhưng sự tò mò lại khiến cô khựng lại: "Vặt lông... lông vịt là làm cái gì?"
Nam đang cầm chày giã tiếp, không ngẩng đầu lên: "Là nắm lấy cái lông con vịt, rồi... xoẹt! Nhổ nó ra. Dễ lắm, giống như cô đi nhổ lông mày thôi, có điều con vịt nó có vài ngàn cái lông mày như vậy."
Han-na tưởng tượng đến cảnh mình phải chạm vào một con vịt đầy lông lá và nhớp nháp, cô rùng mình, da gà nổi lên lớp lớp. Nhưng tiếng la của Tú từ phía gian bếp lại vang lên như lệnh bài của Diêm Vương: "NGỌC! Mày có bò ra đây không thì bảo? Hay để tao vô tao lôi cái đầu mày ra hả?"
Han-na mếu máo bước về phía gian bếp. Ở đó, Tú đang ngồi trên một chiếc ghế đòn thấp chủng, trước mặt là hai con vịt đã được cắt tiết nằm im lìm trong cái chậu nhôm. Một nồi nước sôi sùng sục bên cạnh tỏa hơi nghi ngút.
"Ngồi xuống!" Tú hất hàm chỉ chiếc ghế gỗ nhỏ bên cạnh. "Nè, cầm lấy cánh nó, nhúng vô nước sôi rồi nhổ cho sạch lông cám cho tao. Làm không xong là trưa nay nhịn cơm nhen con."
Han-na nhìn con vịt, rồi nhìn đôi bàn tay mình. Cô cảm thấy một sự sỉ nhục to lớn đối với bộ móng tay đính đá giá 200 nghìn Won của mình. Cô run rẩy chạm vào cái cánh vịt, hơi nóng của nước sôi làm cô rụt tay lại ngay lập tức.
"Omo... dơ quá! Chị Tú ơi, con này nó... nó còn nhìn tôi kìa!" Han-na hét lên khi thấy cái đầu vịt ngoẹo sang một bên.
"Nó chết ngắc rồi nhìn cái gì mà nhìn! Nhổ lẹ đi!" Tú quát.
Trong suốt một tiếng đồng hồ sau đó, gian bếp của bà ngoại chứng kiến một cảnh tượng dở khóc dở cười. Han-na vừa nhổ được một cọng lông vịt thì lại quay đi nôn khan một phát. Cô nhổ lông mà mặt mày nhăn nhó như đang gỡ bom hạt nhân. Tú thì vừa làm vừa chửi, thi thoảng lại hất nước nóng vào tay Han-na làm cô tiểu thư nhảy dựng lên.
Trong khi đó, Nam thỉnh thoảng lại đi ngang qua cửa bếp, trên tay cầm cái rổ đựng đầy ốc lác vừa bắt được dưới mương. Anh dừng lại nhìn Han-na đang khổ sở với đống lông vịt bết dính trên tay, rồi cố tình nói lớn:
"Chị Tú ơi, nhổ lông kiểu đó thì tới giỗ năm sau cũng chưa có thịt vịt ăn đâu. Coi bộ 'tỷ lệ vàng' đang thua con vịt cỏ rồi kìa!"
Han-na tức đến mức quên cả sợ, cô vơ một nắm lông vịt vừa nhổ được, ném thẳng về phía Nam: "ANH CÚT ĐI CHO TÔI!"
Nam né được, cười ha hả rồi đi thẳng ra phía bờ ao. Han-na ngồi phịch xuống đất, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi chảy dài trên má. Cô thấy mình thảm hại chưa từng có. Nhưng lạ thay, trong cơn giận dữ và mệt mỏi đó, cô bỗng nhận ra mùi khói bếp dường như không còn khó chịu như lúc đầu, và cái vị mặn mòi của không khí cù lao đang bắt đầu thấm vào từng hơi thở của cô.
Đúng lúc Han-na đang định buông xuôi, bà ngoại bước vào, trên tay cầm một ly nước cam vắt mát lạnh: "Uống miếng đi con cho đỡ mệt. Ngọc của ngoại giỏi lắm, hồi đó mẹ con cũng phải làm y chang vậy mới được gả về bển đó."
Han-na đón lấy ly nước từ tay bà, nhìn vào đôi mắt chân thành của bà ngoại, cô bỗng thấy mũi mình cay cay. Hóa ra, đằng sau sự sang chảnh mà cô luôn tự hào, là cả một dòng chảy lam lũ của những người phụ nữ trong gia đình này.
Nhưng sự xúc động ấy chưa kịp kéo dài thì một âm thanh lạ vang lên từ phía túi áo của Han-na. Chiếc điện thoại sắp hết pin của cô rung lên bần bật. Một thông báo từ Instagram hiện lên: "Người yêu cũ của bạn vừa đăng một tấm ảnh mới".
Han-na mở ra xem, và ngay lập tức, tim cô như ngừng đập. Gã người yêu cũ vừa phản bội cô đang check-in tại một resort 5 sao ở Jeju cùng với một cô nàng Influencer đối thủ của Han-na. Dòng caption ngắn ngủn: "Tận hưởng kỳ nghỉ với người thực sự biết giá trị của cuộc sống hiện đại".
Cơn giận bùng lên làm Han-na quên cả đống lông vịt. Cô đứng phắt dậy, đôi mắt bùng cháy một ngọn lửa quyết tâm mà Nam hay Tú đều chưa từng thấy.
"Chị Tú! Tiếp tục đi! Tôi sẽ nhổ sạch con vịt này trong vòng 10 phút!"
Tú trợn tròn mắt nhìn cô em họ: "Mày bị ma nhập hả Ngọc?"
"Không! Tôi phải chứng minh cho cái đám đó thấy, Kim Han-na này không chỉ biết cầm ly vang đỏ, mà còn biết cầm cả... đầu vịt!"
Nam đứng ngoài sân, nhìn qua khe cửa bếp, thấy Han-na đang nghiến răng nhổ lông vịt như một chiến thần. Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh một vẻ thích thú: "Coi bộ con ngựa bất kham này bắt đầu biết chạy rồi đó."
Nhưng Han-na không ngờ rằng, việc nhổ lông vịt mới chỉ là bài kiểm tra cấp độ mầm non. Bởi vì ngay sau khi "xử lý" xong con vịt, Tú đã quăng cho cô một cái rổ rách và một câu nói xanh rờn: "Đi theo tao ra vườn hái ớt. Nhớ đeo bao tay vô, không là lát nữa mày biết thế nào là 'lệ cay bờ mi' đấy!"
Trận chiến với những trái ớt hiểm cay xé lòng đang đợi Han-na ở phía trước, và dường như gã kỹ sư Nam cũng đang chuẩn bị một món quà "bất ngờ" khác dành cho cô tiểu thư Seoul tại bờ rào rừng dừa phía sau nhà.