MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THƯ MIỀN TÂYChương 11: Buổi sáng 5 giờ: Đi chợ nổi bằng ghe hay bằng niềm tin?

TIỂU THƯ MIỀN TÂY

Chương 11: Buổi sáng 5 giờ: Đi chợ nổi bằng ghe hay bằng niềm tin?

1,625 từ · ~9 phút đọc

Nếu có ai đó nói với Han-na của một tuần trước rằng cô sẽ tự nguyện rời khỏi chiếc giường êm ái vào lúc 4 giờ 30 sáng, khi sương mù còn đặc quánh như sữa và hơi lạnh từ mặt sông thổi vào đến tận xương tủy, cô chắc chắn sẽ dành cho họ một cái nhìn khinh bỉ nhất có thể. Nhưng giờ đây, cô đang đứng giữa sân, mắt nhắm mắt mở, tay run run cầm chiếc điện thoại chỉ còn vài phần trăm pin để soi đường.

"Lẹ lên Ngọc! Đàn bà con gái gì mà lề mề, đợi mày xong chắc người ta bán hết cả cái chợ nổi rồi!" Tiếng Tú vang lên đanh thép từ phía bến sông.

Han-na hít một hơi thật sâu, cố nén cơn buồn ngủ đang biểu tình dữ dội. Cô liếc nhìn bộ đồ bộ vải lanh in hình hoa hướng dương vàng rực mà Tú vừa "phát" cho tối qua. Nó rộng thùng thình, sặc sỡ và hoàn toàn không có một chút khái niệm nào về thời trang cao cấp. Thế nhưng, trong cái lạnh se sắt của buổi sớm miền Tây, chất vải mềm mại này lại mang đến một cảm giác an tâm lạ kỳ.

Ra đến bến sông, chiếc ghe tam bản của Nam đã đợi sẵn, dập dềnh theo từng con sóng nhỏ. Nam đứng ở lái, hôm nay anh mặc một chiếc áo bà ba đen, quấn khăn rằn, trông hệt như một gã công tử miệt vườn thực thụ. Ánh đèn dầu lờ mờ trên ghe hắt lên khuôn mặt góc cạnh, khiến nụ cười trêu chọc thường ngày của anh có chút gì đó ấm áp dưới màn sương.

"Chào buổi sáng, 'đại sứ hoa hướng dương'. Sao, đêm qua ngủ ngon không hay lại mơ thấy rắn xanh?" Nam đưa tay ra phía trước, ý muốn đỡ Han-na xuống ghe.

Han-na hất cằm, phớt lờ bàn tay anh và tự mình bước xuống. "Tôi ngủ rất ngon, cảm ơn. Và đừng gọi tôi là hoa hướng dương, tên tôi là Han-na."

"Ở đây chỉ có con Ngọc thôi con ơi, Han với chả Na cái gì!" Tú ngồi ở giữa ghe, tay cầm sẵn hai chiếc dầm, hối thúc: "Nam, nổ máy đi anh. Trễ lắm rồi."

Tiếng máy đuôi tôm nổ giòn giã "tạch tạch tạch" xé toạc sự yên tĩnh của buổi sớm. Chiếc ghe lướt đi trên mặt nước đen thẫm. Han-na ngồi thu hình ở mũi ghe, hai tay ôm lấy vai. Gió sông thổi tạt vào mặt, mang theo mùi sình lầy, mùi lá mục và cả vị ngọt thanh của phù sa. Ban đầu, cô thấy sợ hãi trước sự mênh mông tăm tối của dòng sông, nhưng dần dần, khi đôi mắt đã quen với ánh sáng mờ ảo, cô bắt đầu thấy một vẻ đẹp mà những ánh đèn neon ở Seoul không bao giờ có được.

Đó là những ngôi nhà sàn bắt đầu đỏ lửa bếp, khói bay vương vít qua những rặng bần. Đó là tiếng mái chèo khua nước nhịp nhàng của những chiếc xuồng nhỏ đi ngược chiều. Và phía chân trời, một vệt hồng nhạt bắt đầu loang ra, báo hiệu mặt trời sắp thức giấc.

"Đẹp quá..." Han-na thốt lên, tay vô thức đưa điện thoại lên định chụp ảnh, nhưng rồi cô nhớ ra điện thoại đã cạn pin. Một thoáng hụt hẫng hiện lên, nhưng Nam đã kịp nhận ra.

"Đừng nhìn qua cái màn hình đó nữa, Na. Nhìn bằng mắt, giữ bằng tim đi. Máy ảnh nào chụp được cái mùi vị của buổi sáng này đâu." Nam nói, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, tay lái điệu nghệ lách qua một đám lục bình lớn.

Khi họ đến gần chợ nổi Cái Răng, không gian bỗng chốc bùng nổ âm thanh và màu sắc. Hàng trăm chiếc ghe lớn nhỏ tụ họp, san sát nhau. Trên mỗi đầu cây sào (gọi là cây bẹo), người ta treo lủng lẳng những thứ họ bán: một trái khóm, vài củ khoai, một nải chuối hay vài trái xoài.

"Nè, nhìn cây bẹo mà tìm hàng nghe chưa Ngọc! Đừng có ngáo ngơ để người ta lừa đó." Tú dặn dò, mắt lanh lẹ đảo quanh để tìm mối khóm quen thuộc.

Chiếc ghe của họ len lỏi giữa "mê hồn trận" những âm thanh mời chào. Tiếng máy nổ, tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng người ta trả giá vang động cả một khúc sông. Han-na choáng ngợp. Cô thấy những chiếc ghe bán đồ ăn sáng, bốc khói nghi ngút với mùi nước lèo thơm nức mũi. Cô thấy những người phụ nữ miền Tây tung hứng những trái dừa, trái cam nhanh thoăn thoắt từ ghe này sang ghe khác như những nghệ sĩ xiếc.

"Dừng lại đó Nam! Ghe khóm của ông Bảy kìa!" Tú reo lên.

Chiếc ghe áp sát vào một ghe khóm lớn đầy ắp những trái chín vàng. Tú bắt đầu nhảy sang ghe bên kia để kiểm tra hàng, bỏ mặc Han-na đứng ngơ ngác trên chiếc ghe đang tròng trành mạnh do sóng từ những con tàu lớn đi ngang qua.

"Á!" Han-na mất thăng bằng, cả người đổ nghiêng về phía dòng nước đục ngầu.

Nhưng một lần nữa, bàn tay rắn chắc của Nam đã kịp thời vòng qua eo cô, kéo mạnh vào lòng anh. Lồng ngực Nam vững chãi và ấm nóng, át đi cái lạnh của sương sớm. Han-na đứng hình, hơi thở của anh phả nhẹ lên tóc cô, mang theo mùi của nắng và cỏ dại. Trong một giây, thế giới ồn ào xung quanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của chính cô.

"Cô định làm 'mỹ nhân ngư' cho cá lòng tong nó ngắm hả?" Nam cười khì, khéo léo buông cô ra khi thấy Tú đang nhìn sang.

Han-na đỏ mặt, quay đi chỗ khác: "Tại... tại sóng mạnh quá chứ bộ!"

"Nè Ngọc! Sang đây bưng khóm phụ tao!" Tú đứng trên ghe bên kia, tay đã vác lên vai một sọt khóm nặng trĩu.

Thử thách thực sự bắt đầu. Han-na nhìn những sọt khóm đầy mắt sắc nhọn, rồi nhìn đôi bàn tay trắng trẻo của mình. Cô hít một hơi thật sâu, bước qua mạn ghe (lần này cô đã biết bám vào mạn thuyền để giữ thăng bằng). Cô cầm lấy sọt khóm đầu tiên. Nặng. Rất nặng. Những cái mắt khóm đâm vào da thịt đau nhói.

Nhưng ngay khi định buông tay, cô chợt thấy từ phía xa, một chiếc ghe nhỏ có dán nhãn hiệu của một kênh YouTube nổi tiếng đang quay phim cảnh chợ nổi. Ý nghĩ về việc gã người yêu cũ đang cười nhạo mình một lần nữa bùng lên.

"Tôi làm được!"

Han-na nghiến răng, bưng sọt khóm đi qua cầu ván bắc giữa hai ghe. Một sọt, hai sọt, rồi mười sọt. Mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng trên trán, thấm đẫm chiếc áo hoa hướng dương. Tú nhìn em họ, trong mắt thoáng hiện một tia ngạc nhiên xen lẫn nể phục, nhưng miệng vẫn không ngừng thúc giục.

Đến khi mặt trời đã lên cao, rát cả da mặt, chiếc ghe của họ mới đầy ắp hàng. Nam mua cho mỗi người một tô bún riêu ngay trên một chiếc ghe bán đồ ăn dạo. Han-na ngồi bệt xuống sàn gỗ, không còn quan tâm đến việc bộ đồ lanh đã lấm lem bùn đất và nước khóm. Cô cầm đôi đũa tre, húp sùm sụp tô nước lèo mặn mòi, cay xè vị ớt hiểm.

"Ngon không?" Nam hỏi, mắt nhìn cô đầy ý vị.

"Ngon hơn bất kỳ bữa sáng nào ở Seoul." Han-na trả lời chân thật, mắt hơi nhòe đi vì khói bốc lên từ tô bún và vì một cảm giác hạnh phúc giản đơn đang len lỏi trong lòng.

Tú chợt lên tiếng, giọng bớt gắt gỏng hơn mọi khi: "Hôm nay làm tốt đó. Coi như đạt 1% của cái thỏa hiệp rồi. Về nhà còn phải gọt chỗ khóm này để làm mứt cho ngoại nữa đó, đừng có tưởng đi chơi là xong."

Chiếc ghe xuôi dòng trở về cù lao. Han-na nằm ngửa ra mũi ghe, nhìn bầu trời xanh ngắt và những rặng dừa lướt qua. Cô chợt nhận ra, niềm tin của cô không còn đặt vào chiếc vé máy bay hay những con số "Like" trên mạng xã hội nữa. Niềm tin của cô đang bắt đầu đặt vào đôi bàn tay đang dần chai sần này, và vào những con người bình dị đang che chở cô giữa dòng đời sóng gió.

Thế nhưng, khi chiếc ghe vừa cập bến nhà ngoại, Han-na thấy một nhóm người mặc vest đen sang trọng, cầm theo máy quay và những vali thiết bị đắt tiền đang đứng đợi sẵn ở sân. Người đứng đầu nhóm đó, không ai khác chính là thư ký riêng của gã người yêu cũ.

Hắn mỉm cười nham hiểm, nhìn bộ đồ bộ hoa hướng dương và gương mặt nhem nhuốc của Han-na: "Chào cô Kim. Chúng tôi đến để thực hiện buổi quay phim 'nạn nhân' như đã thỏa thuận. Cô sẵn sàng cho màn kịch này chứ?"

Bàn tay Han-na siết chặt lấy mạn thuyền. Nam bước lên chắn trước mặt cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người lạ mặt. Cuộc chiến ở chợ nổi vừa dứt, nhưng cuộc chiến với những bóng ma từ quá khứ chỉ mới thực sự bắt đầu.

Liệu Han-na có chấp nhận đóng vai kẻ thất bại để cứu lấy sự nghiệp, hay cô sẽ dùng chính những sọt khóm này để "quật" lại những kẻ đang xem thường mình?