MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THƯ MIỀN TÂYChương 10: Thỏa hiệp: 1 tháng làm "con nhà nông" để đổi lấy vé về

TIỂU THƯ MIỀN TÂY

Chương 10: Thỏa hiệp: 1 tháng làm "con nhà nông" để đổi lấy vé về

1,872 từ · ~10 phút đọc

Chuyến xe lôi máy xuyên đêm từ Sài Gòn về lại cù lao dường như dài hơn dự kiến, không phải vì quãng đường, mà vì sức nặng của những suy nghĩ đang đè nặng lên vai Han-na. Khi ánh bình minh đỏ rực bắt đầu nhuộm thắm những rặng bần ven sông, chiếc xe của Nam đỗ xịch trước cổng nhà bà ngoại. Khói xe tan dần, để lộ một Han-na phờ phạc nhưng đôi mắt lại sáng quắc một vẻ quyết tâm chưa từng thấy.

Trong sân nhà, bà ngoại đang quét lá đa, còn Tú thì đang hầm hầm xách đôi thùng thiếc đi tưới rau. Cả hai đều khựng lại khi thấy "đôi trẻ" trở về trên chiếc xe đầy bụi bặm.

"Về rồi đó hả?" Tú hứ một tiếng, môi trễ xuống. "Tưởng đi luôn Sài Gòn rồi chứ. Đúng là cái thứ... làm người ta lo muốn chết xong vác mặt về như không có chuyện gì."

Han-na không đáp trả như mọi khi. Cô bước xuống xe, chân vẫn xỏ đôi dép lào lệch cỡ, đi thẳng đến trước mặt bà ngoại và Tú. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bất ngờ cúi rạp người xuống theo đúng lễ nghi trang trọng nhất của người Hàn Quốc.

"Ngoại... Chị Tú... Cho con xin lỗi vì chuyện hũ mắm. Và... con có một chuyện muốn thưa."

Cái cúi đầu của Han-na làm Tú suýt đánh rơi đôi thùng nước. Bà ngoại dừng chổi, hiền hậu nắm lấy tay cô: "Thôi, biết lỗi là tốt rồi con. Vô nhà tắm rửa rồi ăn cháo, Nam nó cũng mệt rồi."

"Dạ không ngoại, chuyện này quan trọng lắm." Han-na ngẩng lên, nhìn thẳng vào Tú – người vẫn đang giữ vẻ mặt "phòng thủ" cực cao. "Nhãn hàng của con bên Hàn Quốc muốn con quay một chuỗi phim thực tế về cuộc sống ở đây. Nếu con làm tốt, họ sẽ xóa nợ cho con và cho con về Seoul sớm. Nhưng... con cần mọi người giúp đỡ. Nhất là chị Tú."

Tú cười khẩy, giọng chua loét: "Giúp? Giúp để mày quay phim làm màu rồi về bển làm tiểu thư tiếp hả? Tao không rảnh nhen. Tao còn phải nuôi heo, tưới rẫy, không có thời gian đứng trước cái ống thụt của mày đâu."

Nam từ sau bước tới, tựa lưng vào cổng tre, thong thả nói: "Bà Tú này lạ. Em nó đã xuống nước tới mức đó rồi. Với lại, nhãn hàng người ta nói nếu phim thành công, họ sẽ hỗ trợ vốn cho hợp tác xã nông nghiệp của xã mình đó. Bà không nghĩ cho nó thì cũng nghĩ cho mấy tấn sầu riêng sắp thu hoạch của bà con mình chứ?"

Nghe đến "vốn" và "sầu riêng", đôi mắt sắc sảo của Tú khẽ dao động. Chị nhìn Han-na từ đầu đến chân, rồi nhìn sang bà ngoại đang mỉm cười gật đầu. Tú đặt mạnh đôi thùng xuống đất, khoanh tay trước ngực:

"Được! Muốn tao giúp chứ gì? Nhưng không có chuyện làm màu đâu nhen. Muốn quay cái gì thì quay, nhưng mày phải thực hiện đúng một thỏa hiệp. Trong vòng một tháng tới, mày không được là Kim Han-na hay Influencer gì hết. Mày phải là con Ngọc – cháu ngoại bà Năm. Sáng 5 giờ dậy, tối 9 giờ ngủ. Tao làm gì mày làm đó, tao sai gì mày làm nấy. Không than vãn, không đồ hiệu, không kén cá chọn canh. Làm được một tháng, tao ký tên xác nhận cho mày về. Còn không làm được... thì mày tự đi bộ về Seoul đi!"

Han-na nuốt nước bọt. Một tháng? Đối với cô, một ngày ở đây đã dài bằng một thế kỷ. Nhìn đôi bàn tay lam lũ của Tú và bãi sình lầy sau trận mưa đêm qua, cô cảm thấy rùng mình. Nhưng rồi, gương mặt hả hê của gã người yêu cũ trên màn hình điện thoại hiện ra. Cô nghiến răng, chìa bàn tay nhỏ bé ra trước mặt Tú.

"Được! Tôi chấp nhận. Một tháng làm nông dân thứ thiệt để đổi lấy tự do. Chị cứ đợi đấy!"

Tú nắm lấy tay Han-na, cái nắm tay siết chặt đến mức Han-na muốn la lên vì đau. "Nhớ lấy lời mày nói. Nam! Anh làm chứng nhen. Từ mai, con công chúa này thuộc quyền quản lý của Lê Tú tôi!"

Ngày đầu tiên của "bản giao kèo" bắt đầu khi sương mù còn chưa tan trên mặt sông. 5 giờ sáng, Han-na đang mơ về một buổi trà chiều ở phố Gangnam thì một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào chân giường.

"DẬY! Đi ra chợ nổi lấy hàng!" Tiếng Tú vang lên như sấm bên tai.

Han-na lồm cồm bò dậy, đầu tóc rối bù. Cô định với lấy chiếc váy lụa thì Tú ném thẳng một bộ đồ bộ bằng vải lanh, in hình hoa hướng dương to tướng vào mặt cô: "Mặc cái này vô! Đi chợ nổi mà mặc váy đó để cho cá nó ăn thịt mày hả?"

Mười lăm phút sau, Han-na thấy mình đang ngồi trên một chiếc ghe nhỏ, chông chênh giữa dòng sông Hậu mênh mông. Nam là người cầm lái, anh nhìn bộ đồ bộ màu mè trên người Han-na mà cố nhịn cười đến mức mặt đỏ gay.

"Cười cái gì mà cười?" Han-na gắt, tay giữ chặt mạn thuyền vì sợ ngã.

"Không có gì... Tôi thấy bộ hoa hướng dương này hợp với cô hơn đồ Dior đó Na. Nhìn rất là... tỏa nắng." Nam nháy mắt.

Chợ nổi Cái Răng hiện ra trước mắt Han-na như một bức tranh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Hàng trăm chiếc ghe xuôi ngược, tiếng mời chào, tiếng máy nổ, mùi trái cây chín lẫn với mùi xăng dầu. Tú đứng trên mũi ghe, dõng dạc chỉ huy: "Ngọc! Bước qua ghe bên kia lấy cho tao hai sọt khóm (thơm). Nhớ lựa trái nào mắt to, da vàng đều nghe chưa!"

"Bước qua... bên kia?" Han-na nhìn khoảng cách giữa hai chiếc ghe đang dập dềnh trên sóng nước. "Chị giỡn hả? Tôi sẽ rơi xuống nước mất!"

"Không bước thì nhịn ăn sáng! Nam, anh đừng có giúp nó!" Tú khoanh tay ra lệnh.

Han-na nhìn những người phụ nữ miền Tây khác, họ bước qua lại giữa các mạn thuyền nhẹ tênh như đi trên sàn catwalk. Cô nhìn sang Nam, anh chỉ ra hiệu bằng ánh mắt: Cố lên, nhìn vào mắt tôi này.

Han-na nhắm mắt, đánh cược một lần. Cô bước chân trái qua, chiếc ghe hơi chao nghiêng. Một tiếng hét nhỏ thoát ra từ cổ họng, nhưng thay vì rơi xuống nước, cô cảm thấy một bàn tay rắn chắc đỡ lấy thắt lưng mình từ phía sau. Nam đã kịp thời vươn tay giữ cho cô thăng bằng.

"Bước tiếp đi, có tôi đây." Nam thì thầm bên tai cô.

Trong giây phút ấy, giữa tiếng ồn ào của chợ nổi, Han-na bỗng thấy tim mình đập lệch một nhịp. Cô bước chân còn lại qua ghe khóm thành công. Cảm giác chiến thắng đầu đời ở miền Tây khiến cô quên cả sợ hãi. Cô bắt đầu học cách cầm trái khóm, học cách trả giá theo sự chỉ bảo (có phần gắt gỏng) của Tú.

Buổi trưa hôm đó, lần đầu tiên Han-na ngồi bệt trên sàn ghe, ăn tô bún riêu đậm đà mùi mắm tôm được mua từ một chiếc ghe nhỏ đi ngang qua. Mồ hôi nhễ nhại, bộ đồ hoa hướng dương dính đầy bụi khóm, nhưng cô thấy tô bún này ngon hơn bất kỳ bữa tiệc cao cấp nào.

Chiều về, Tú dẫn cô ra sau rẫy, đưa cho cô một cái cuốc nhỏ: "Giờ tới tiết mục làm cỏ lúa. Làm không xong rẫy này thì tối nay khỏi tắm nước mưa, cho mày ngủ chung với mùi bùn luôn."

Han-na cầm cái cuốc, nhìn cánh đồng bát ngát mà muốn xỉu ngang. Nhưng mỗi khi cô định buông xuôi, Nam lại xuất hiện từ đâu đó, mang cho cô trái dừa xiêm ngọt lịm hoặc chỉ cho cô cách cuốc sao cho ít tốn sức nhất. Sự có mặt của anh giống như một liều thuốc giảm đau cho cái thực tại khắc nghiệt này.

Tối hôm đó, Han-na nằm trên chiếc chiếu cói, toàn thân đau nhức như bị xe tải cán qua. Cô đưa bàn tay đầy những vết chai nhỏ và vết xước lên nhìn. Những móng tay đính đá lộng lẫy đã gãy sạch, đôi bàn tay trắng trẻo giờ sạm đi vì nắng. Nhưng lạ lùng thay, cô không thấy ghê tởm nó nữa.

"Nè... xức thuốc đi đồ lì lợm." Tú bước vào, ném cho cô một hũ cao sao vàng. Chị ngồi xuống cạnh giường, giọng bớt gay gắt hơn: "Hôm nay... mày làm cũng được. Không đến nỗi phế vật lắm."

Han-na nhìn chị họ, lần đầu tiên cô thấy Tú không còn là một "khắc tinh" nữa. "Cảm ơn chị Tú. Mà... sao chị lại ghét tôi đến vậy?"

Tú im lặng một hồi, nhìn ra phía cửa sổ đầy trăng: "Tao không ghét mày. Tao chỉ ghét cái cách mày nhìn ngoại và quê mình như nhìn một đống rác thôi. Ngoại thương mày lắm, mẹ mày gửi tiền về ngoại không dám xài đồng nào, cứ để dành để sau này cho mày lấy chồng. Vậy mà mày về đây, mày chỉ biết có cái điện thoại..."

Han-na lặng đi. Cô chợt hiểu ra, sự bỗ bã của Tú, sự nghiêm khắc của Nam hay sự im lặng của ngoại, tất cả đều là một cách yêu thương mà cô chưa bao giờ học được ở Seoul – nơi người ta chỉ yêu nhau qua những lượt "Like" ảo.

"Chị Tú này... mai mình làm gì tiếp?"

"Mai hả? Mai đi tát mương bắt cá lóc. Nhớ mặc đồ cũ nghe chưa, bùn ngập tới nách đó con!"

Han-na bật cười, một nụ cười thật sự thoải mái. Cô nhắm mắt lại, tiếng ếch kêu ngoài kia giờ đây nghe như một bản nhạc ru êm đềm. Một tháng này, có lẽ sẽ không chỉ là một cuộc trao đổi để lấy vé máy bay, mà là một cuộc trao đổi để cô tìm lại chính mình.

Thế nhưng, ngay khi Han-na vừa chìm vào giấc ngủ, tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Một số lạ từ Hàn Quốc gọi tới. Han-na bắt máy, đầu dây bên kia là giọng nói lạnh lùng của gã người yêu cũ:

"Han-na à, nghe nói cô đang đi cày ruộng ở Việt Nam hả? Đáng thương thật đấy. Tôi có một đề nghị: Nếu cô đồng ý đóng vai 'nạn nhân' trong scandal sắp tới của tôi, tôi sẽ tác động để nhãn hàng rút đơn kiện. Cô thấy sao? Tiểu thư miền Tây?"

Han-na siết chặt điện thoại, đôi mắt lóe lên sự giận dữ. Cô nhìn sang Tú đang ngủ say, nhìn ra cánh đồng dừa bạt ngàn dưới ánh trăng, rồi chậm rãi trả lời bằng tiếng Hàn:

"Anh cứ đợi đấy. Tôi sẽ cho anh thấy sức mạnh của một 'nông dân' thứ thiệt là như thế nào!"