MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THƯ MIỀN TÂYChương 9: Anh kỹ sư cứu mỹ nhân (nhưng bằng xe lôi máy)

TIỂU THƯ MIỀN TÂY

Chương 9: Anh kỹ sư cứu mỹ nhân (nhưng bằng xe lôi máy)

1,865 từ · ~10 phút đọc

Bản tin nhắn từ công ty quản lý như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Han-na, khiến cô run rẩy hơn cả lúc đối mặt với con rắn lục ban nãy. Nội dung rất rõ ràng: Do Han-na tự ý bỏ dở lịch trình quay quảng cáo tại Seoul để về Việt Nam, nhãn hàng mỹ phẩm cao cấp đã quyết định đơn phương chấm dứt hợp đồng và yêu cầu bồi thường khoản tiền vi phạm lên đến hàng tỷ Won.

Đối với một Influencer sống dựa vào danh tiếng và hình ảnh như cô, đây chẳng khác nào bản án tử hình cho sự nghiệp. Đôi chân Han-na quỵ xuống ngay trước hiên nhà bà ngoại. Cô nhìn vào màn hình điện thoại lấp loáng những dòng chữ tiếng Hàn lạnh lùng, rồi nhìn lại bộ dạng tơi tả của chính mình. Những giọt nước mắt ấm ức, sợ hãi và hối hận bắt đầu tuôn rơi không kiểm soát.

"Mẹ ơi... con mất hết rồi... con tiêu đời rồi..." Han-na nấc nghẹn, chiếc điện thoại rơi khỏi tay, trượt dài trên nền gạch tàu.

Bà Mai (mẹ Han-na) hốt hoảng ôm lấy con gái, nhưng bà cũng bất lực vì vốn dĩ chuyện kinh doanh của con ở Hàn Quốc bà chưa bao giờ được can thiệp sâu. Tú từ trong bếp chạy ra, thấy Han-na khóc như chưa từng được khóc, định mở miệng mắng tiếp nhưng nhìn thấy vết xước dài trên đôi chân trắng trẻo và gương mặt thất thần của cô em họ, chị bỗng im bặt, lúng túng giấu cây chổi lông gà ra sau lưng.

"Có chuyện gì mà rần rần vậy?"

Tiếng động cơ xe lôi máy quen thuộc vang lên ở cổng. Nam vừa chạy xe đi được một đoạn thì nghe tiếng hét của Han-na nên vội quay lại. Anh nhảy xuống xe, bước nhanh vào sân. Nhìn thấy khung cảnh hỗn loạn, Nam không hỏi nhiều, anh nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên, nhìn lướt qua màn hình rồi nhìn Han-na.

"Hợp đồng? Bồi thường?" Nam hỏi ngắn gọn.

Han-na ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe: "Tôi phải về Seoul ngay bây giờ... Tôi phải giải thích với họ. Nếu không, tôi sẽ nợ cả đời không trả hết."

"Vé máy bay con mua là một tháng sau mới được về, giờ đổi vé gấp cũng không có chuyến đâu con ơi, tối mịt rồi!" Bà Mai lo lắng.

Nam nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang Han-na. Anh vắt chiếc khăn rằn lên vai, ánh mắt hiện lên một vẻ quyết đoán: "Có một cách. Gã giám đốc công ty cô là người Hàn, nhưng nhãn hàng mỹ phẩm đó đang có văn phòng đại diện tại Quận 1, Sài Gòn đúng không? Tôi thấy cô đại diện cho dòng sản phẩm chiết xuất từ thiên nhiên mà."

Han-na gật đầu trong vô vọng: "Thì sao chứ? Giờ này làm gì còn xe khách đi Sài Gòn? Mà tôi đi bằng cái bộ dạng này sao?"

Nam không nói không rằng, tiến tới xốc nách Han-na đứng dậy. Anh quay sang bảo Tú: "Bà Tú! Vô buồng lấy cho nó cái áo khoác với đôi dép lào của bà đi. Nhanh lên!" Rồi anh quay lại nhìn Han-na: "Nín ngay. Khóc không giải quyết được số nợ tỷ Won đó đâu. Lên xe, tôi đưa cô đi tìm lại công bằng."

Han-na ngơ ngác: "Đi bằng cái gì? Đi bằng cái xe... lôi đó hả?"

"Chứ cô muốn đi bằng thảm bay chắc? Xe lôi của tôi chấp hết mấy cái ổ gà miền Tây. Lẹ!"

Mười phút sau, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu diễn ra trên con đường đất đỏ rực lửa hoàng hôn của cù lao. Một cô nàng siêu mẫu quốc tế, mặc váy lụa Dior rách mướp, bên ngoài khoác chiếc áo khoác nắng hoa hòe của chị họ, chân xỏ đôi dép lào màu xanh, ngồi thu hình trong thùng xe lôi gỗ. Phía trước, gã kỹ sư nông nghiệp Trần Văn Nam đang vặn ga hết cỡ, chiếc xe lôi máy nổ vang trời "bạch bạch bạch", khói phun mịt mù, lao vút đi trong sự ngỡ ngàng của hàng xóm.

"Anh điên rồi Nam! Từ đây lên Sài Gòn mất mấy tiếng đồng hồ, cái xe này chịu nổi không?" Han-na gào lên giữa tiếng gió tạt ù ù vào tai.

"Yên tâm đi! Xe này tôi độ máy để chở sầu riêng, chở thêm một 'quả sầu đời' như cô thì thấm tháp gì!" Nam hét trả lời, tay lái vẫn vững vàng lạng lách qua những khúc quanh đầy sình lầy.

Suốt chuyến hành trình dài dằng dặc ấy, Han-na không còn thấy mùi mắm hôi hay tiếng ếch sợ hãi nữa. Cô chỉ thấy cái lưng rộng của Nam chắn hết gió bụi phía trước. Chiếc xe lôi đi qua phà, băng qua những cánh đồng lúa xanh mướt dưới ánh trăng, rồi ra đến quốc lộ 1A đầy xe tải lớn. Mỗi khi có chiếc container lao sượt qua, Han-na lại rú rú sát vào thành xe, nhưng Nam luôn khéo léo điều khiển chiếc xe nhỏ bé lọt thỏm giữa những gã khổng lồ một cách điệu nghệ.

"Nè, uống nước đi." Nam đưa cho cô chai nước suối khi xe dừng lại đổ xăng. "Gương mặt tỷ lệ vàng của cô đâu rồi? Nhìn vô gương xe đi, giống con mèo hen bị bỏ rơi lắm rồi đó."

Han-na nhận lấy chai nước, nhìn vào chiếc gương chiếu hậu cũ kỹ. Cô thấy mình tơi tả, tóc bết lại vì bụi đường, nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự kiên định lạ lùng. Cô chợt nhận ra, những lần cô được đưa đón bằng xe limousine sang trọng ở Seoul, cô chưa bao giờ cảm thấy mình thực sự "đi" đâu cả, cô chỉ di chuyển từ cái lồng kính này sang cái lồng kính khác. Còn bây giờ, trên chiếc xe lôi rách nát này, cô đang thực sự chiến đấu cho cuộc sống của mình.

Gần nửa đêm, chiếc xe lôi máy cũ kỹ, lấm lem bùn đất hiên ngang lăn bánh vào trung tâm Sài Gòn rực rỡ ánh đèn. Nó trông thật lạc quẻ giữa những chiếc Mercedes và BMW hào nhoáng. Nam dừng xe ngay trước tòa nhà văn phòng cao cấp nơi nhãn hàng của Han-na đặt trụ sở.

"Tới rồi. Xuống đi 'công chúa'." Nam tắt máy, quệt mồ hôi trên trán, nhìn cô mỉm cười.

Han-na nhìn lại mình, rồi nhìn tòa nhà sang trọng: "Tôi... tôi không vào được. Họ sẽ cười nhạo tôi. Nhìn tôi như một kẻ ăn mày vậy."

Nam bước xuống, tiến lại gần cô. Anh dùng chiếc khăn rằn sạch hơn ở trên cổ, nhẹ nhàng lau đi vệt bùn trên má cô. "Nghe nè Na. Ở Seoul người ta nhìn quần áo của cô. Nhưng ở đây, và ngay lúc này, người ta sẽ nhìn vào sự nỗ lực của cô. Cô đã vượt 200 cây số bằng xe lôi để đến đây giải thích, đó là giá trị của cô. Vào đi, tôi đợi ở đây. Đứa nào dám đuổi cô, tôi cho nó biết thế nào là sức mạnh nông dân."

Tiếp thêm sức mạnh từ ánh mắt tin tưởng của Nam, Han-na hít một hơi thật sâu. Cô cởi chiếc áo khoác hoa của Tú ra, để lộ chiếc váy Dior dù rách nhưng vẫn mang đẳng cấp của một ngôi sao. Cô xỏ đôi dép lào, ngẩng cao đầu, bước vào sảnh tòa nhà với phong thái của một nữ hoàng, mặc cho những ánh nhìn tò mò của bảo vệ và nhân viên ca đêm.

Cuộc gặp gỡ với đại diện nhãn hàng kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Han-na đã dùng tất cả sự chân thành, dùng cả những bức ảnh cô vừa nhổ lông vịt, vừa hái ớt, và cả vết tát trên má để chứng minh rằng: Cô không hề đi chơi, cô đang thực hiện một hành trình "tìm về cội nguồn" để thấu hiểu giá trị của những sản phẩm từ thiên nhiên mà cô đang đại diện. Cô thuyết phục họ rằng, một đại sứ thương hiệu hiểu được giá trị của đất mẹ sẽ tốt hơn gấp vạn lần một con búp bê chỉ biết đứng trong studio.

Khi Han-na bước ra khỏi tòa nhà, trời đã gần sáng. Nam đang ngồi bệt trên vỉa hè, dựa lưng vào bánh xe lôi, ngủ gật.

"Nam..." Han-na gọi khẽ.

Nam giật mình tỉnh dậy, vội vàng đứng lên: "Sao rồi? Họ có làm khó cô không?"

Han-na không nói gì, cô chỉ nhìn anh rồi bất ngờ lao tới, ôm chầm lấy anh. "Họ đồng ý rồi... Họ không những không phạt, mà còn muốn quay một series thực tế về cuộc sống của tôi ở cù lao nữa. Nam ơi, tôi làm được rồi!"

Nam đứng ngây người, đôi tay định đưa lên ôm lại nhưng rồi lại ngại ngần buông xuống. Anh cười hiền, giọng bỗ bã trở lại: "Thấy chưa? Tôi đã nói rồi, 'tỷ lệ vàng' của cô phải dính chút bùn nó mới có giá. Mà nè, buông ra đi, người tôi toàn mùi xăng với mùi sầu riêng không hà, hư hết váy hiệu bây giờ."

Han-na buông anh ra, cô nhìn anh, đôi mắt lấp lánh sự cảm kích mà trước đây chưa từng có. Trong ánh bình minh đang hé rạng trên bầu trời Sài Gòn, gã kỹ sư nông nghiệp với chiếc xe lôi cũ kỹ bỗng trở nên lộng lẫy hơn bất cứ chàng hoàng tử nào cô từng gặp.

"Về thôi Nam. Tôi đói quá rồi."

"Về thì về. Nhưng lần này về là phải học cách nấu cơm mắm cho đàng hoàng đó nha. Đừng có mà làm vỡ hũ mắm nữa, không là tôi không cứu nổi lần hai đâu!"

Chiếc xe lôi lại nổ máy, lạch cạch rời khỏi phố thị hoa lệ để quay về với vùng cù lao xanh ngắt. Han-na ngồi phía sau, mỉm cười nhìn bóng lưng Nam. Cô biết, sóng gió vẫn còn phía trước, nhưng ít nhất giờ đây cô đã có một "đồng đội" cực kỳ đặc biệt.

Tuy nhiên, niềm vui vừa nhen nhóm thì Han-na chợt nhớ ra một điều kinh khủng. Nếu nhãn hàng muốn quay series thực tế tại nhà ngoại, điều đó có nghĩa là... cô phải đối mặt với Tú và bà ngoại trong một "thỏa hiệp" không tưởng.

"Nam nè... nếu nhãn hàng về quay phim, tôi phải làm việc với chị Tú. Anh nghĩ... chị ấy có chịu đóng phim với tôi không?"

Nam im lặng một giây, rồi phá lên cười: "Bà Tú hả? Bả mà thấy máy quay là bả cầm chổi bả đuổi cả đoàn phim ra tới bến phà luôn ấy chứ. Cô chuẩn bị tinh thần đi tiểu thư, cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu nè!"

Han-na nhìn về phía chân trời, nơi cù lao đang chờ đợi cô với nồi mắm kho và những trận hỗn chiến mới, lòng thầm nghĩ: Lê Tú, chị cứ đợi đấy, tôi nhất định sẽ khiến chị phải 'hợp tác'!