MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THƯ MIỀN TÂYChương 8: Han-na bỏ trốn và màn lạc đường giữa rừng dừa

TIỂU THƯ MIỀN TÂY

Chương 8: Han-na bỏ trốn và màn lạc đường giữa rừng dừa

1,839 từ · ~10 phút đọc

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như đông cứng lại. Mùi của thảm lá dừa mục nát, mùi bùn nồng và cả mùi mồ hôi của sự sợ hãi hòa quyện vào nhau. Han-na không dám thở, mắt cô dán chặt vào sinh vật màu xanh lục đang uốn lượn sát sạt bắp chân mình. Ở Seoul, cô chưa bao giờ thấy con rắn nào ngoài những chiếc túi xách đắt tiền bằng da trăn, nhưng con rắn này đang sống, đang thở và đang tỏa ra một sát khí lạnh lẽo.

"Anh Nam... cứu... cứu tôi..." Han-na thầm thì, giọng cô mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt.

Nam tiến lại gần một bước cực kỳ khẽ khàng. Anh không dùng đòn gánh hay gậy gộc, mà chậm rãi cởi chiếc khăn rằn đang quấn trên cổ ra. Ánh mắt anh sắc lạnh, tập trung cao độ, khác hẳn với vẻ bỗ bã thường ngày. Khi con rắn xanh hơi ngóc đầu lên, định thực hiện một cú đớp vào "vật thể lạ" đang run rẩy, Nam nhanh như một tia chớp tung chiếc khăn rằn ra.

Một tiếng vút xé gió. Chiếc khăn quấn gọn lấy đầu con rắn, Nam dùng tay còn lại tóm chặt lấy phần thân, rồi bằng một động tác dứt khoát, anh quăng mạnh nó ra xa phía bờ rạch.

"Chạy!" Nam quát lớn.

Han-na chẳng đợi anh nói lần thứ hai. Cô bật dậy, nhưng vì ngồi quá lâu và đôi chân đang tê cứng, cô ngã nhào về phía trước. Nam kịp thời vươn tay đỡ lấy, kéo cô sát vào lồng ngực mình. Han-na hoảng loạn bám chặt lấy áo anh, tiếng khóc nức nở bấy giờ mới vỡ òa ra.

"Xong rồi, nó đi rồi. Đừng sợ." Nam vỗ nhẹ vào vai cô, giọng anh dịu lại, có chút gì đó dỗ dành.

"Tôi ghét nơi này... Tôi muốn về nhà... Tôi muốn về Seoul..." Han-na vừa khóc vừa lảm nhảm. Gương mặt chuẩn "tỷ lệ vàng" giờ đây lem luốc nước mắt, bùn đất và vệt đỏ của cái tát ban chiều vẫn còn in hằn trên má.

Nam nhìn vết lằn trên mặt cô, khẽ thở dài: "Chị Tú tát cô đau lắm hả? Bả tính nóng như kem, nhưng cô cũng quá quắt thiệt. Hũ mắm đó là tâm huyết của ngoại cả năm trời đó Na."

Han-na buông anh ra, lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ tủi thân tột cùng: "Ai cũng bênh hũ mắm, ai cũng bênh chị Tú. Không ai quan tâm tôi hết! Tôi bị phản bội, tôi bị ép về đây, tôi bị muỗi cắn, bị rắn đuổi... Giờ đến một hũ mắm cũng quan trọng hơn tôi sao?"

Nam nhìn cô gái nhỏ bé đang đứng run rẩy giữa rừng dừa bắt đầu chìm vào bóng tối. Anh nhận ra đằng sau vẻ ngoài kiêu kỳ, lớp trang điểm dày đặc và những món đồ hiệu xa xỉ kia là một tâm hồn đang vụn vỡ và cô độc đến đáng thương. Cô ấy không phải đang làm mình làm mẩy, cô ấy đang thật sự lạc lối – không chỉ là lạc đường trong rừng dừa, mà là lạc lối trong chính cuộc đời mình.

"Về thôi. Trời tối hẳn là không thấy đường ra đâu." Nam nói, rồi tự nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

"Tôi không về nhà ngoại đâu! Tôi không muốn gặp chị Tú!" Han-na vùng vằng, nhưng đôi tay cô vẫn không rời khỏi sự ấm áp của Nam.

"Ai nói đưa cô về nhà ngoại?" Nam nhếch môi cười, cái vẻ tinh quái lại quay trở lại. "Tôi đưa cô ra lộ lớn. Nhưng cô nhìn lại mình đi: một chiếc dép tổ ong, tóc tai như ổ quạ, mặt mũi thì như mèo hen. Cô định đi bộ ra tới Cần Thơ bằng bộ dạng này hả?"

Han-na nhìn xuống chân mình, rồi nhìn lại bộ váy lụa trắng đã rách một đường dài bên hông. Cô im lặng, sự bướng bỉnh bắt đầu nhường chỗ cho thực tế phũ phàng. Cô nhận ra mình không có tiền, không có điện thoại, và quan trọng nhất là không biết mình đang ở đâu trên bản đồ thế giới.

Nam dẫn cô đi xuyên qua những lạch nước nhỏ. Lần này, anh đi chậm hơn để cô kịp bước theo. Bóng tối phủ xuống cù lao nhanh chóng, tiếng côn trùng bắt đầu trỗi dậy. Han-na đi sát sau lưng Nam, cái bóng cao lớn của anh che chắn cho cô khỏi những cành lá xòa xuống.

"Nè... Sao anh tìm thấy tôi?" Han-na hỏi khẽ sau một hồi im lặng.

"Thì dấu vết tiểu thư để lại đầy rẫy ra đó." Nam vừa đi vừa nói, giọng tưng tửng. "Nào là vải lụa dính trên gai dừa, nào là mùi nước hoa nồng nặc át cả mùi bùn, rồi cả chiếc dép tổ ong nằm chơ vơ giữa đường. Cô bỏ trốn mà cứ như đang rải thính mời tôi tới tìm vậy."

Han-na đỏ mặt, may mà trời tối nên anh không thấy. "Tôi không có rải thính! Tại... tại đất ở đây nó dính quá thôi."

Họ đi thêm một đoạn thì ra đến một con đường bê tông nhỏ xíu, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe máy chạy. Ở đó có một phương tiện trông vô cùng kỳ dị đang đỗ sẵn. Nó có đầu là một chiếc xe máy cũ kỹ, phía sau gắn một cái thùng xe bằng gỗ có mái che, trông vừa giống xe ba gác, vừa giống xe lôi.

"Lên xe đi. 'Limousine' của cô đó." Nam hất hàm về phía chiếc xe lôi máy.

Han-na nhìn chiếc xe đầy nghi ngại: "Cái này... có an toàn không? Nó trông như sắp rã ra từng mảnh vậy."

"An toàn hơn cái chân không dép của cô nhiều. Lẹ đi, không là muỗi nó khiêng cô đi thiệt đó."

Han-na miễn cưỡng leo lên thùng xe phía sau. Nam nhảy lên yên trước, đạp máy một phát nổ giòn giã. Khói xe khét lẹt bốc ra khiến Han-na ho sặc sụa, nhưng khi chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, gió sông thổi lồng lộng vào thùng xe làm cô thấy dễ chịu hơn hẳn.

Chiếc xe lôi máy lọc cọc chạy trên con đường làng vắng vẻ. Dưới ánh đèn pha lờ mờ, Han-na thấy những ngôi nhà sàn ven kênh đã bắt đầu lên đèn. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi hoa sứ ban đêm thơm dịu nhẹ. Cô ngồi bó gối trong thùng xe, nhìn bóng lưng Nam vững chãi phía trước. Anh đang huýt sáo một bản nhạc mà cô không biết tên, nhưng giai điệu của nó bình yên đến lạ.

Bỗng nhiên, chiếc xe lôi vấp phải một cái ổ gà lớn. Rầm! Han-na bị hất tung lên rồi rơi xuống sàn gỗ.

"Anh chạy kiểu gì vậy hả?" Cô gào lên.

Nam dừng xe lại, tắt máy. Không gian bỗng chốc trở nên yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có tiếng nước vỗ vào mạn kênh. Nam xoay người lại, nhìn cô, ánh mắt anh dưới ánh trăng trở nên sâu thẳm.

"Na nè, cô có bao giờ tự hỏi tại sao mình lại thấy khổ sở như vậy không?"

Han-na ngẩn người: "Vì... vì mọi thứ ở đây đều tệ hại."

"Không. Vì cô đang cố mang cả cái Seoul nhồi nhét vào cái cù lao này." Nam chống tay lên thành xe. "Ở đây không có gương để cô soi, không có App để cô chỉnh sửa nhan sắc. Ở đây chỉ có sự thật thôi. Sự thật là cô đang đói, cô đang đau, và cô đang rất cần một gia đình. Chị Tú tát cô vì bả coi cô là người nhà, bả mới giận. Người dưng nước lã, người ta chỉ cười khẩy rồi mặc kệ cô thôi."

Han-na im lặng. Những lời của Nam không sắc sảo như Tú, nó thấm từ từ như nước phù sa ngấm vào đất. Cô cúi đầu, bàn tay khẽ chạm vào vết tát trên má, giờ đây nó không còn đau rát nữa mà chỉ còn một cảm giác tê tái.

"Tôi... tôi lỡ làm vỡ hũ mắm của ngoại rồi." Cô nói, giọng nghẹn ngào. "Ngoại sẽ không tha thứ cho tôi đâu."

Nam bật cười, tiếng cười tan vào gió đêm: "Ngoại hả? Ngoại chỉ sợ cô bỏ đi rồi chết đói dọc đường thôi chứ mắm thì năm sau làm lại. Cô nghĩ ngoại là ai? Ngoại là người đã sống qua hai cuộc chiến tranh, mấy cái hũ mắm đó bà coi nhẹ hều hà."

Nam khởi động máy xe, lần này anh chạy chậm hơn, êm hơn. Chiếc xe lôi đưa họ đi về phía ánh sáng le lói của nhà ngoại phía xa. Han-na nhìn ra mặt nước sông lấp loáng ánh trăng, lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô vẫn ghét nơi này, vẫn muốn về Seoul, nhưng dường như có một sợi dây vô hình nào đó đang bắt đầu quấn lấy chân cô, giữ cô lại với mảnh đất đầy mùi mắm và tiếng ếch này.

Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà. Tú đang đứng đó, tay cầm cây chổi lông gà, mặt hằm hằm. Nhưng khi nhìn thấy Han-na bước xuống từ xe của Nam với bộ dạng tơi tả, chiếc váy rách tả tơi và đôi chân rướm máu, cây chổi trên tay Tú khẽ hạ xuống.

"Vô nhà rửa chân đi đồ lì lợm! Ngoại chừa cơm trong lồng bàn đó!" Tú gắt gỏng rồi quay ngoắt đi vào trong, nhưng Han-na thấy rõ ràng mắt chị họ cũng đang đỏ hoe.

Han-na nhìn Nam, anh chỉ nháy mắt một cái rồi lái chiếc xe lôi biến mất vào bóng tối. Cô hít một hơi thật sâu, bước qua cây cầu khỉ - lần này không còn rắc rắc nữa - và đi thẳng vào gian bếp. Ở đó, bà ngoại đang ngồi bỏm bẻm nhai trầu, bên cạnh là một bát nước muối pha loãng và một cuộn băng gạc.

Nhưng ngay khi Han-na định cất tiếng xin lỗi, mẹ cô từ trong nhà chính chạy ra, gương mặt tái mét, tay cầm chiếc điện thoại của Han-na đã được sạc đầy:

"Ngọc! Bố con... bố con ở Seoul vừa gọi điện về. Có chuyện lớn rồi con ơi!"

Han-na cảm thấy tim mình rơi rụng. Chuyện lớn ở Seoul? Có phải sự nghiệp của cô đã tiêu tan? Hay là gã người yêu cũ lại giở trò gì nữa? Cô cầm lấy điện thoại, nhìn vào hàng chục cuộc gọi lỡ và những dòng tin nhắn đang nhảy lên liên tục trên màn hình.

Đó không phải là tin nhắn từ fan, mà là một thông báo từ công ty quản lý tại Hàn Quốc có tiêu đề: "Chấm dứt hợp đồng đại diện và yêu cầu bồi thường thiệt hại nhãn hàng".

Thế giới của Kim Han-na một lần nữa nổ tung, ngay giữa cái cù lao yên bình này.