Sáu năm. Sáu năm, An Dao đã tự tay đóng băng trái tim mình, xây nên một bức tường thép vững chắc quanh cuộc đời cô. Cô trở về Việt Nam, không phải để tìm kiếm bất cứ điều gì liên quan đến quá khứ, mà là để giành chiến thắng trong dự án Hải Đăng, một dự án kiến trúc tham vọng nhất trong sự nghiệp của cô.
Bước chân An Dao dứt khoát và mạnh mẽ trên nền đá cẩm thạch của Tập đoàn Lăng Thị. Áo vest trắng ngà được cắt may tinh xảo ôm lấy dáng người mảnh dẻ nhưng đầy quyền lực của cô. Khuôn mặt cô, vốn dĩ đã xinh đẹp, giờ càng thêm sắc lạnh, ánh mắt không hề dao động dù chỉ một chút. Cô tự nhủ, cô đến đây là vì công việc. Chỉ vì công việc.
Phòng họp VIP rộng lớn, với chiếc bàn gỗ óc chó đen bóng phản chiếu ánh đèn trần, tạo nên một không gian áp lực. An Dao bước vào cùng với đội của mình. Giữa phòng, người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa đã ngẩng đầu lên.
Và thế giới của An Dao như ngừng lại.
Đó là Lăng Tiêu. Người đàn ông mà cô đã thề sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt lần nữa.
Sáu năm, thời gian đã tạc nên một phiên bản Lăng Tiêu còn đáng sợ và quyến rũ hơn. Anh mặc bộ vest xám đen lịch lãm, vai rộng, lưng thẳng tắp, toát ra khí chất áp bức của một người đứng trên vạn người. Đôi mắt phượng đen thăm thẳm của anh lướt qua cô, chậm rãi, như một con mãnh thú đang đánh giá con mồi. Không một chút ngạc nhiên, không một nếp nhăn biểu cảm. Sự lạnh lùng đó còn đáng sợ hơn cả sự phẫn nộ.
An Dao buộc mình phải hít sâu, kéo khóe môi nở một nụ cười chuyên nghiệp. "Chào Tổng giám đốc Lăng. Tôi là An Dao, đại diện của Archia Design."
Giọng cô phát ra, bình tĩnh đến đáng kinh ngạc.
Lăng Tiêu không đáp lại lời chào của cô ngay lập tức. Anh chống khuỷu tay lên bàn, đan các ngón tay vào nhau, đôi mắt khóa chặt lấy cô. Ánh nhìn của anh không hề tập trung vào bản thiết kế hay công việc, mà hoàn toàn xoáy sâu vào cô – vào đôi môi kiên định, vào xương quai xanh thấp thoáng dưới cổ áo sơ mi, vào từng thớ cơ đang căng cứng vì cố gắng giữ bình tĩnh của cô.
Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Các đối tác và trợ lý của cả hai bên đều cảm nhận được luồng điện từ trường nguy hiểm đang phóng ra giữa hai người họ.
Cuối cùng, Lăng Tiêu nhếch môi, một nụ cười gần như không tồn tại, nhưng đủ sức khiến An Dao nhớ lại sự tàn nhẫn và sức hấp dẫn chết người của anh ngày xưa.
"Cô An Dao." Giọng anh trầm thấp, mang theo hơi lạnh của băng tuyết, nhưng lại ấm áp một cách khó chịu, "Thời gian đã làm cô thay đổi nhiều. Nhưng có vẻ như, cô vẫn thích mạo hiểm như trước."
An Dao biết anh đang ám chỉ sự kiện sáu năm trước, và cả việc cô dám quay lại đối diện với anh hôm nay.
"Tôi chỉ mạo hiểm với những dự án có lợi nhuận cao, Tổng giám đốc Lăng," cô đáp trả, giọng điệu sắc bén như lưỡi kiếm. "Không liên quan đến chuyện riêng tư."
"Thật sao?" Lăng Tiêu nghiêng đầu, khóe mắt anh ánh lên một tia hứng thú nguy hiểm. Anh bất ngờ đứng dậy, dáng người cao lớn lập tức bao trùm cả không gian. Anh bước chậm rãi về phía cô.
Mọi người trong phòng họp đều nín thở.
Anh dừng lại ngay trước mặt cô. Khoảng cách gần đến mức An Dao có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà quen thuộc từ bộ vest của anh – một mùi hương từng khiến cô mê muội. Cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể tăng vọt, và dù cố gắng hết sức, một luồng run rẩy tinh tế vẫn truyền đến đầu ngón tay cô.
"Vậy thì..." Lăng Tiêu hạ giọng, thấp đến mức chỉ mình cô nghe thấy. Anh đưa tay lên, ngón trỏ đeo chiếc nhẫn bạch kim lạnh lẽo chạm vào phần vai trần qua lớp áo mỏng của cô. "Tôi sẽ đảm bảo rằng dự án này sẽ là một thỏa thuận mạo hiểm nhất mà cô từng thực hiện."
Cái chạm đó chỉ kéo dài một giây, nhưng đủ sức đánh thức mọi dây thần kinh đã ngủ quên của An Dao. Cơ thể cô bỗng nhiên căng cứng, một cơn khát khao bị cấm đoán trỗi dậy. Cô nhớ lại cái cảm giác bị anh áp đảo, bị anh chiếm hữu trong bóng tối.
"Tôi không hiểu ý anh," cô nói, cố gắng giữ giọng điệu lạnh lùng.
"Cô sẽ hiểu thôi," anh thì thầm, nụ cười trên môi anh trở nên rõ ràng hơn, như một lời đe dọa. "Bắt đầu từ hôm nay, dự án Hải Đăng cần sự hợp tác toàn diện và thân mật của cả hai bên. Chào mừng trở lại, An Dao."
Lăng Tiêu không đợi cô phản ứng. Anh quay người, bước trở lại bàn họp, nhưng trước khi ngồi xuống, anh còn đưa mắt nhìn đội ngũ của cô, rồi ánh mắt lại dừng lại ở cô một lần nữa.
"Chúng ta bắt đầu làm việc. Và tôi muốn cô An Dao, hãy ở lại làm thêm giờ với tôi tối nay. Để thảo luận về điều khoản riêng."
Lời tuyên bố công khai, ngang ngược nhưng đầy hàm ý đó khiến mặt An Dao nóng bừng. Cô biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ diễn ra trên bàn họp. Nó sẽ là một cuộc chiến của thân xác và dục vọng, một cuộc chiến mà cô không chắc mình có đủ sức để chống lại người đàn ông mà cô vừa hận vừa khao khát này hay không.
Cô ngước nhìn Lăng Tiêu, người đang mỉm cười như một kẻ chiến thắng. Đôi mắt anh rực lên ngọn lửa, ngọn lửa của một ham muốn chiếm hữu không hề bị dập tắt suốt sáu năm qua.