MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTìm Lại Khoái Cảm Từ Người CũChương 2

Tìm Lại Khoái Cảm Từ Người Cũ

Chương 2

1,226 từ · ~7 phút đọc

Cuộc họp kết thúc trong không khí nặng nề, nhưng các điều khoản hợp tác cơ bản đã được thông qua. Đội ngũ của An Dao vội vã rời đi, mang theo sự tò mò và lo lắng khó tả về thái độ kỳ lạ của Tổng giám đốc Lăng Tiêu dành cho sếp của họ.

An Dao vẫn ngồi yên tại chỗ, cố gắng thu dọn tài liệu với tốc độ chậm rãi nhất có thể. Cô muốn kéo dài thời gian, muốn chứng minh rằng lời đe dọa của Lăng Tiêu không hề ảnh hưởng đến cô. Nhưng sâu bên trong, tim cô đang đập những nhịp đập cuồng loạn.

Đèn trong phòng họp đã được giảm bớt, chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ kính nhìn ra thành phố. Lăng Tiêu dựa lưng vào bàn, tay tháo lỏng cà vạt, động tác đơn giản nhưng lại toát ra vẻ hoang dã và quyến rũ nguy hiểm.

"Không cần phải cố gắng trì hoãn," Lăng Tiêu phá vỡ sự im lặng. "Cô biết tôi không phải là người kiên nhẫn. Đến đây, An Dao."

Giọng nói của anh không còn là giọng điệu công việc lạnh nhạt nữa, mà là mệnh lệnh, một lời kêu gọi chiếm hữu đầy ẩn ý.

An Dao siết chặt tập hồ sơ, đứng dậy và bước về phía anh. Cô giữ khoảng cách an toàn, nhưng anh đã tiến một bước, xóa bỏ ngay lập tức sự đề phòng của cô.

"Tôi đã nói rõ trong cuộc họp," An Dao nói, cô ngẩng đầu đối diện với anh, đôi mắt cô rực lên ngọn lửa giận hờn. "Tôi sẽ không thỏa hiệp bất cứ điều khoản nào ngoài hợp đồng dự án. Sáu năm trước, anh đã bỏ rơi tôi vì quyền lực. Đừng nghĩ bây giờ tôi sẽ lại là con rối của anh."

Lăng Tiêu cười khẩy. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát tước lấy tập tài liệu khỏi tay cô và quăng nó xuống bàn. Tiếng phịch khô khốc đó là dấu hiệu cho biết cuộc chiến của họ đã chính thức chuyển từ thương trường sang chiến trường cảm xúc.

"Bỏ rơi?" Anh lặp lại từ đó, giọng nói đầy mỉa mai, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi đau không thể gọi tên. "An Dao, nếu tôi muốn bỏ rơi, tôi đã không ngồi đây nhìn cô bằng ánh mắt này. Cô là người đã chạy trốn. Cô là người đã đánh cắp sáu năm của cả hai chúng ta."

Anh bất ngờ dùng hai tay ôm lấy gương mặt cô, giữ chặt. Cô muốn kháng cự, nhưng lực tay anh mạnh mẽ đến mức cô không thể nhúc nhích. Anh nghiêng đầu, ánh mắt đen sâu của anh bao phủ lấy cô, như thể muốn xé toạc lớp phòng vệ của cô.

"Giận tôi? Tốt," anh gằn giọng. "Thậm chí hận tôi cũng được. Nhưng cô không được phép giả vờ quên đi những gì giữa chúng ta."

Chưa kịp để An Dao phản ứng, môi anh đã đặt lên môi cô, một nụ hôn mãnh liệt và cưỡng ép. Đó không phải là sự dịu dàng của tình yêu, mà là sự trừng phạt của sự chiếm hữu.

Anh cắn nhẹ vào môi cô, một hành động đầy tức giận và khát khao, buộc cô phải mở miệng. Lưỡi anh xâm nhập vào khoang miệng cô, tìm kiếm và quấn lấy, như muốn xâm chiếm và đánh dấu lãnh thổ một lần nữa. Mùi hương gỗ đàn hương giờ đây trở nên nồng nàn hơn, bao bọc lấy cô, khiến cô choáng váng và hồi tưởng.

An Dao vùng vẫy. Cô đấm vào vai anh, cố gắng đẩy anh ra. "Buông ra! Lăng Tiêu!" cô chỉ có thể phát ra âm thanh nén lại, yếu ớt.

Nhưng sự kháng cự của cô chỉ càng kích thích bản năng mãnh liệt trong anh. Anh thả tay khỏi mặt cô, thay vào đó vòng tay siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của cô, kéo cô dán chặt vào cơ thể rắn chắc của anh. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự căng cứng dưới lớp vải của anh, một lời nhắc nhở không lời về sức hấp dẫn nguyên thủy giữa họ.

Lăng Tiêu đẩy cô về phía bàn họp. Lưng cô chạm vào mép bàn lạnh lẽo. Anh buông cô ra một chút, nhưng ánh mắt anh vẫn đốt cháy trên gương mặt cô, trên đôi môi sưng đỏ và hơi thở hổn hển của cô.

"Nhìn đi, An Dao," anh thở dốc, giọng khàn đặc. "Cô ghét tôi, nhưng cơ thể cô thì không."

Anh đưa tay vào tóc cô, luồn những ngón tay dài, rắn rỏi vào mái tóc mềm mại và kéo nhẹ, buộc cô phải ngửa cổ lên. Cô cảm thấy khó chịu, nhục nhã, nhưng kỳ lạ thay, cô lại không thể dứt khoát bỏ chạy. Sáu năm cô gắng phủ nhận, giờ đây đang sụp đổ chỉ vì một nụ hôn và một cái chạm.

"Tôi sẽ chứng minh cho cô thấy," Lăng Tiêu cúi xuống, hôn lên hõm cổ trắng ngần của cô, "rằng sự kết nối giữa chúng ta không phải là thứ có thể bị chôn vùi. Nó là ngọn lửa, và chỉ cần một tia nhỏ thôi..."

Anh dừng lại, hơi thở nóng ấm của anh phả vào làn da nhạy cảm của cô, khiến cô run rẩy không thể kiềm chế.

"...cô sẽ lại cháy vì tôi."

An Dao không thể chịu đựng thêm sự áp bức này. Cô dùng hết sức lực cuối cùng, đẩy mạnh vào ngực anh. Lần này, Lăng Tiêu không siết chặt nữa, anh buông lỏng tay, nhưng vẫn đứng chắn trước mặt cô, ánh mắt như đang thưởng thức sự hoảng loạn của cô.

"Anh... anh bị điên rồi, Lăng Tiêu. Anh đang có vị hôn thê!" An Dao buộc miệng thốt ra, giọng cô run rẩy vì vừa đau khổ vừa giận dữ.

Vẻ mặt Lăng Tiêu chợt trở nên lạnh băng, một sự lạnh lùng hoàn toàn khác với sự cuồng nhiệt ban nãy.

"Cô vẫn quan tâm đến hôn ước đó sao?" Anh nhếch mép. "Tốt. Vậy hãy nhớ kỹ điều này: cô sẽ phải làm việc với tôi, dưới trướng tôi. Cô sẽ phải chứng kiến tôi, và những ràng buộc của tôi. Nếu cô muốn chiến thắng trong dự án này, thì thỏa hiệp là điều bắt buộc."

Anh lùi lại, lấy lại vẻ ngoài Tổng giám đốc lạnh lùng. Anh cầm lấy áo khoác, bước về phía cửa.

"Cô có mười phút để sắp xếp lại cảm xúc của mình," anh nói, không quay đầu lại. "Tôi sẽ đợi cô dưới sảnh. Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn lần nữa, An Dao. Vì lần này, tôi sẽ không để cô đi xa như vậy đâu."

Tiếng cánh cửa phòng họp đóng lại nặng nề. An Dao đổ sụp xuống mép bàn, cả người cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bùng nổ của những khao khát bị đè nén. Cô đưa tay chạm vào môi mình, cảm nhận sự đau rát và dư vị quen thuộc của Lăng Tiêu.

Sáu năm. Sáu năm kiên trì đã sụp đổ chỉ trong vòng mười phút. Cô nhận ra, mình đã trở về chiếc bẫy chết người mà chính người đàn ông cô hận đã giăng ra.