An Dao bước ra khỏi Tập đoàn Lăng Thị, trời đã hoàn toàn tối. Ánh đèn đường lấp lánh như những vết cắt lạnh lùng trên nền trời đen. Cảm giác nhục nhã và khát khao từ nụ hôn của Lăng Tiêu vẫn còn cháy bỏng trên môi và trong cơ thể cô.
Đúng mười phút sau khi Lăng Tiêu rời đi, An Dao đã tự sắp xếp lại bản thân. Cô phải thừa nhận, sự quyến rũ của Lăng Tiêu vẫn là vũ khí mạnh nhất mà cô không thể đối kháng. Nhưng cô sẽ không đầu hàng. Cô phải tìm ra sự thật về quá khứ và chiến thắng dự án này.
Chiếc xe Maybach đen tuyền đậu ngay trước sảnh chính. Lăng Tiêu đã đứng chờ sẵn bên cạnh xe, không hề sốt ruột, nhưng dáng vẻ anh toát ra sự áp đặt tuyệt đối.
"Lên xe," anh ra lệnh, giọng điệu không cho phép từ chối.
An Dao sải bước đến, tự mở cửa và ngồi vào. Không cần nói, cô đã chọn ghế sau, giữ khoảng cách tối đa.
Chiếc xe lăn bánh êm ru, nhưng không khí bên trong lại nặng nề như chì. An Dao cố gắng tập trung nhìn ra ngoài cửa sổ, phớt lờ sự hiện diện của anh.
"Chúng ta sẽ đi đâu?" cô hỏi, giọng nói cứng nhắc.
"Đến nơi chúng ta có thể thảo luận mà không bị quấy rầy," Lăng Tiêu trả lời, ánh mắt anh lướt qua gương chiếu hậu, khóa chặt lấy cô. "Cô nghĩ tôi sẽ thảo luận điều khoản cá nhân ở văn phòng sao? Quá dễ dàng cho cô rồi."
Anh không nói gì thêm, để sự im lặng đầy đe dọa bao trùm.
Khoảng nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước một khu căn hộ penthouse biệt lập, có kiến trúc hiện đại, bao phủ bởi màu đen và kính. Đây rõ ràng là nơi ở riêng tư, chứ không phải nơi làm việc.
"Xuống xe," Lăng Tiêu nói.
An Dao chần chừ. "Lăng Tiêu, tôi nghĩ anh hiểu lầm mục đích của tôi khi đồng ý ở lại."
Anh không trả lời, chỉ bước đến mở cửa xe và đưa tay ra. Đôi mắt anh ẩn chứa sự bất mãn khi cô vẫn kháng cự. "Nếu cô nghĩ tôi sẽ ép buộc cô ngay tại sảnh chính của tòa nhà, thì cô đã đánh giá thấp sự kiên nhẫn của tôi rồi, An Dao. Hoặc là cô bước xuống, hoặc là tôi bế cô lên. Cô chọn đi."
Biết rõ bản tính ngang ngược của anh, An Dao nghiến răng và bước ra khỏi xe. Cô biết, anh muốn đẩy cô vào một tình thế không lối thoát, nơi cô không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đối diện với anh.
Căn penthouse trên tầng cao nhất rộng rãi và tối giản, với bức tường kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Nó lạnh lùng, xa hoa, và hoàn toàn phù hợp với tính cách của Lăng Tiêu.
Anh cởi áo vest, tiện tay ném lên sofa da, để lộ chiếc áo sơ mi đen đang căng ra trên cơ ngực săn chắc. Anh đi đến quầy bar, rót hai ly rượu vang đỏ đậm.
"Uống đi," anh đưa ly về phía cô.
An Dao lắc đầu. "Tôi không uống rượu khi đang làm việc."
"Chúng ta đã kết thúc giờ làm việc từ lâu rồi," Lăng Tiêu nhếch môi, áp sát cô. Anh đặt ly rượu xuống bàn, rồi bất ngờ dùng tay giữ chặt cằm cô, ép cô ngửa mặt lên.
"Điều khoản đầu tiên," giọng anh trầm khàn, mang theo sự nóng bỏng gần gũi. "Kể từ hôm nay, cô phải luôn sẵn sàng cho những cuộc gặp gỡ như thế này. Bất kể là để bàn công việc hay để thỏa mãn ham muốn."
"Anh đang nói cái gì vậy?" An Dao cố gắng đẩy tay anh ra, nhưng vô ích. "Đây là sự ép buộc!"
"Ép buộc?" Lăng Tiêu cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng trống, đầy chế giễu. "Cô nghĩ tôi không biết cô đã khao khát điều này như thế nào trong sáu năm qua sao? An Dao, mỗi khi chúng ta ở bên nhau, cô rung động không khác gì cô gái của sáu năm trước."
Anh buông cằm cô ra, nhưng thay vào đó, anh đưa bàn tay to lớn, ấm áp của mình luồn vào sau gáy cô, kéo cô lại gần hơn, đến mức hơi thở của họ hòa vào nhau.
"Điều khoản thứ hai," anh thì thầm, đôi mắt anh rực cháy trong ánh đèn mờ. "Cô phải thành thật với cơ thể mình. Mọi sự chống cự sẽ chỉ khiến tôi càng thêm hứng thú và dữ dội hơn mà thôi."
Tay anh từ gáy cô trượt xuống, vuốt ve vùng cổ họng nhạy cảm, rồi dừng lại ở hõm ngực cô. Anh dùng ngón cái miết nhẹ lên làn da dưới cổ áo. Cử chỉ tinh tế đó lại khiến An Dao rùng mình mạnh hơn bất kỳ sự thô bạo nào.
"Nếu anh muốn tôi đồng ý, anh phải cho tôi biết lý do vì sao anh lại chia tay tôi sáu năm trước," An Dao buộc mình phải thương lượng.
Câu hỏi đó dường như chạm vào một nút thắt nhạy cảm của Lăng Tiêu. Sự hưng phấn và chiếm hữu trong mắt anh bỗng nhiên chùng xuống, thay vào đó là sự phức tạp và mâu thuẫn.
Anh không trả lời. Thay vào đó, anh đưa ly rượu của mình lên môi cô. "Uống đi. Cô cần nó để thư giãn."
Khi An Dao còn đang băn khoăn, anh đã bất ngờ cúi xuống, môi anh chạm vào môi cô, ép một ngụm rượu đỏ chát vào miệng cô. Cô ho sặc sụa, vị rượu đắng nồng lan tỏa.
Nhân cơ hội đó, Lăng Tiêu đẩy cô nhẹ nhàng vào bức tường kính. Cơ thể cô dán chặt vào tấm kính lạnh lẽo. Anh đưa tay đặt lên eo cô, khẽ luồn ngón tay vào giữa áo vest và sơ mi, trực tiếp chạm vào làn da trần của cô.
"Thứ cô khao khát không phải là sự thật, mà là cảm giác này," anh nói, giọng anh đầy mê hoặc và tự tin. "Cô muốn sự giải thoát khỏi sự kiềm chế suốt sáu năm qua. Và tôi, Lăng Tiêu, là người duy nhất có thể cho cô điều đó."
Anh kéo sát cô hơn, khoảng cách giữa họ biến mất. Anh cúi đầu, hôn lên tai cô, rồi nhẹ nhàng cắn vào dái tai.
"Điều khoản cuối cùng," hơi thở nóng bỏng của anh phả vào tai cô. "Trong căn hộ này, cô không có quyền nói 'Không' với tôi. Đêm nay, tôi muốn cô phải hoàn toàn là của tôi."
Lăng Tiêu buông lỏng vòng tay, lùi lại một bước, nhưng ánh mắt anh vẫn trói chặt lấy cô. Cô thấy sự khao khát tột độ trong mắt anh.
An Dao đứng dựa vào tấm kính, cả người choáng váng và nóng ran. Cô nhìn lại tấm phản chiếu của chính mình trong tấm kính: tóc rối, môi sưng đỏ, và đôi mắt ngập tràn sự dao động và ham muốn không thể phủ nhận.
Cô biết, mình đã thua ván cờ đầu tiên này.
"Được," An Dao thốt ra, giọng cô khàn đặc. "Điều khoản đó... tôi chấp nhận. Nhưng tôi sẽ không ở đây quá lâu, Lăng Tiêu."
Khóe môi Lăng Tiêu nở một nụ cười chiến thắng hoàn hảo. Anh không nói gì, chỉ tiến đến bên cô, không phải bằng sự thô bạo, mà bằng sự dịu dàng nguy hiểm. Anh nâng gương mặt cô lên bằng cả hai tay.
"Tốt," anh nói. "Đến lúc trở về nhà rồi, An Dao."
Anh nhấc bổng cô lên, khiến cô vòng tay ôm lấy cổ anh theo phản xạ. An Dao cảm thấy tim mình nhảy múa trong lồng ngực. Cô biết, đêm nay sẽ là một đêm hồi sinh mọi thứ cô đã cố chôn vùi. Cô tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại, mặc kệ lý trí đang gào thét phản đối.
Lăng Tiêu ôm cô đi thẳng vào trong, hướng về phía hành lang tối.