Lăng Tiêu mang An Dao đi xuyên qua hành lang dài, bước vào căn phòng ngủ chính. Căn phòng rộng rãi, sang trọng nhưng lại tối mờ, chỉ có ánh trăng mỏng manh xuyên qua lớp rèm cửa mỏng. Anh đặt cô xuống bên mép giường, ánh mắt không hề rời khỏi cô.
Cơ thể An Dao vẫn còn choáng váng và rạo rực từ ngụm rượu chát và những lời đe dọa của anh. Cô cố gắng lùi lại, nhưng Lăng Tiêu đã chặn đứng mọi lối thoát bằng cách quỳ gối xuống trước mặt cô.
"Sáu năm," anh khẽ nói, giọng anh trầm ấm hơn mọi khi, nhưng sự ám ảnh vẫn không hề giảm bớt. "Cô có biết tôi đã tưởng tượng ra khoảnh khắc này bao nhiêu lần không, An Dao?"
Anh đưa tay lên, không vội vã, mà từ từ cởi bỏ chiếc giày cao gót đang bao bọc chân cô. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ. Khi chiếc giày rơi xuống sàn, anh nhẹ nhàng vuốt ve mắt cá chân cô, một cử chỉ nhạy cảm và gợi tình đến mức khiến hơi thở cô nghẹn lại.
"Anh muốn gì ở tôi, Lăng Tiêu?" Cô hỏi, giọng cô lạc đi.
"Tôi muốn cô. Hoàn toàn," anh đáp lại đơn giản, rồi bất ngờ nắm lấy tay cô, kéo cô đứng dậy.
Anh đứng thẳng, cao lớn và áp đảo. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, và ngay lập tức, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cô, dịu dàng một cách lạ lùng, như thể anh đang hôn một báu vật đã mất.
Nhưng sự dịu dàng đó chỉ thoáng qua. Ngay sau đó, sự cuồng nhiệt lại chiếm lĩnh. Anh kéo khóa chiếc áo vest trắng ngà của cô, để nó trượt xuống vai, rơi xuống sàn. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh càng làm nổi bật đường cong cơ thể cô.
Lăng Tiêu hôn lên vai cô, nơi làn da ấm áp của cô chạm vào sự lạnh lẽo của chiếc áo sơ mi. Nụ hôn của anh dần trở nên mạnh mẽ hơn, di chuyển xuống cổ và xương quai xanh. An Dao nhắm mắt lại, cô không thể kháng cự sự đam mê này. Mọi lý trí cô cố gắng xây dựng đều đang tan chảy dưới hơi nóng và khao khát của anh.
"An Dao," anh gọi tên cô, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng.
Anh dùng cả hai tay xé toạc chiếc áo sơ mi của cô, từng nút áo bật ra, rơi lả tả xuống sàn. An Dao khẽ rên lên, không phải vì đau, mà vì sự buông thả bất ngờ.
Đôi mắt Lăng Tiêu tối sầm lại khi anh nhìn thấy cơ thể cô. Anh đưa tay, vuốt ve từ vai xuống eo cô, rồi ôm lấy cô thật chặt.
"Tôi nhớ cô đến phát điên," anh thú nhận, giọng anh run rẩy vì sự kìm nén đã bị phá vỡ.
Anh cúi xuống, đặt những nụ hôn mãnh liệt và dữ dội lên làn da trần của cô, như muốn đánh dấu chủ quyền. Anh đẩy cô lùi lại cho đến khi cô ngã xuống chiếc giường lớn. Tấm ga trải giường mát lạnh càng làm nổi bật sự nóng bỏng của cơ thể cô.
Lăng Tiêu trèo lên giường, áp sát vào cô. Anh dùng đầu gối tách nhẹ chân cô, không để lại bất kỳ khoảng trống nào giữa họ.
An Dao nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh sự mơ hồ và sợ hãi trước sự cuồng nhiệt này. "Anh có hứa... rằng anh sẽ không làm tôi đau không?" cô hỏi, giọng cô thì thầm.
Câu hỏi của cô khiến Lăng Tiêu sững lại. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, và sự chiếm hữu dữ dội trong anh nhường chỗ cho một tia dịu dàng.
"Tôi hứa," anh nói, giọng anh trở nên khàn và chân thật hơn. "Tôi sẽ không bao giờ làm cô đau nữa. Tôi sẽ trả lại cô tất cả những đêm cô đã mất ngủ vì tôi."
Anh bắt đầu cởi quần áo của chính mình, sự vội vã nhưng đầy mê hoặc. Khi toàn bộ cơ thể anh được phô bày, An Dao không thể rời mắt. Cơ thể anh rắn chắc, hoàn hảo, khỏe khoắn hơn cả những gì cô nhớ.
Anh cúi xuống, nụ hôn của anh lần này không còn là sự trừng phạt nữa, mà là lời xin lỗi và khao khát. Anh di chuyển chậm rãi, vuốt ve từng đường cong, từng tấc da thịt. Anh dành thời gian để thưởng thức sự mềm mại và phản ứng của cô.
An Dao không còn kháng cự nữa. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh lại gần. Cô đáp lại nụ hôn của anh bằng tất cả sự nồng nhiệt bị kìm hãm suốt sáu năm. Cô muốn cảm nhận anh, muốn chứng minh rằng ngọn lửa đam mê giữa họ chưa bao giờ tắt.
Đôi môi họ tìm kiếm nhau trong bóng tối, hơi thở họ trở nên gấp gáp và ồn ào. Bàn tay Lăng Tiêu không còn giữ sự kiềm chế. Anh siết chặt lấy eo cô, kéo cô gần hơn, rồi lại thả lỏng, như đang trêu đùa và dẫn dụ cô.
Tiếng thở dốc của An Dao vang lên trong căn phòng, một âm thanh đầy kích thích. Lăng Tiêu di chuyển xuống, tiếp tục khám phá cơ thể cô bằng sự ám ảnh và sùng bái.
Khi Lăng Tiêu tiến vào, An Dao rên lên một tiếng mãnh liệt. Đó là sự hòa hợp sau sáu năm xa cách, là sự giải thoát khỏi sự giằng xé nội tâm.
Sự cuồng nhiệt của Lăng Tiêu là sự bùng nổ của khao khát và tội lỗi. Anh gọi tên cô, thề thốt trong hơi thở dồn dập. An Dao ôm chặt lấy anh, cố gắng giữ lại cảm giác thân thuộc và chiếm hữu này. Cô không biết đây là yêu hay hận, nhưng cô biết đây là ngọn lửa cô không thể sống thiếu.
Mọi thứ diễn ra nhanh chóng và dữ dội, như một cơn bão quét qua, cuốn đi mọi giận hờn, chỉ còn lại sự đam mê trần trụi.
Sau khi cơn bão đi qua, Lăng Tiêu ngã xuống bên cạnh cô, ôm chặt lấy cô. An Dao dụi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh vẫn đang đập mạnh mẽ.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh đó, Lăng Tiêu nâng cằm cô lên, nhìn vào mắt cô trong bóng tối.
"Đây," anh thì thầm. "Đây là lý do cô không thể rời khỏi tôi, An Dao. Cô là của tôi. Và đừng bao giờ quên điều đó."
An Dao không đáp. Cô chỉ ôm anh chặt hơn, cảm thấy sự yếu mềm và phụ thuộc bất ngờ quay trở lại. Cô biết, cô đã rơi vào chiếc bẫy ngọt ngào và tàn nhẫn này lần nữa.