MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTìm Lại Khoái Cảm Từ Người CũChương 5

Tìm Lại Khoái Cảm Từ Người Cũ

Chương 5

1,324 từ · ~7 phút đọc

An Dao thức dậy, cảm giác cơ thể rã rời nhưng lại thỏa mãn một cách tội lỗi. Ánh sáng mặt trời đã chiếu rọi khắp căn phòng. Lăng Tiêu đã không còn nằm cạnh cô.

Cô ngồi dậy, tấm chăn lụa mỏng trượt xuống, để lộ những dấu vết chiếm hữu mờ ám trên làn da. Cô đưa tay chạm vào những vết hằn đỏ nhẹ trên cánh tay, một cảm giác vừa đau đớn vừa ngọt ngào lan tỏa.

An Dao buộc mình phải đứng dậy. Cô không được phép chìm đắm trong sự yếu đuối này. Đêm qua là một sự sai lầm cần phải chấm dứt, hoặc ít nhất, cô phải lấy lại quyền kiểm soát.

Cô tìm thấy quần áo của mình đã được treo gọn gàng, và một bộ đồ ngủ lụa mới được đặt trên ghế sofa. Cô mặc vội bộ đồ ngủ, bước ra khỏi phòng.

Mùi cà phê và bánh mì nướng lan tỏa từ nhà bếp. Lăng Tiêu đang đứng bên quầy bar, mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, phẳng phiu như thể đêm qua anh không hề trải qua bất cứ cơn cuồng nhiệt nào. Anh quay lưng lại, nhưng lưng anh vẫn thẳng tắp, toát ra vẻ xa cách và nghiêm nghị hoàn toàn trái ngược với người đàn ông đã ôm cô cháy bỏng vài giờ trước.

Anh đặt một ly cà phê trước mặt cô, lạnh lùng. "Dậy rồi à. Ăn sáng đi. Cô cần năng lượng cho ngày làm việc."

Giọng nói của anh bình thản, không một chút hồi tưởng hay thân mật nào. Điều này khiến An Dao cảm thấy hụt hẫng và phẫn nộ. Anh đã biến đêm qua thành một giao dịch thể xác, và bây giờ, giao dịch đã kết thúc, anh trở lại vai trò Tổng giám đốc.

"Tôi không cần ăn sáng," An Dao đáp, giọng cô cứng rắn. "Tôi cần về nhà. Và tôi cần một lời giải thích cho 'điều khoản' của anh."

Lăng Tiêu quay lại, ánh mắt anh tối đi. "Điều khoản đó đơn giản thôi: Cô làm việc cho tôi, tôi sẽ ngủ với cô. Cô là một người trưởng thành, An Dao. Đừng cố biến đêm qua thành một cuốn tiểu thuyết lãng mạn. Đó là sự giải tỏa của cả hai."

Lời nói tàn nhẫn đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim An Dao. Cô đã tự lừa dối mình rằng đêm qua là sự hàn gắn của quá khứ, nhưng với anh, đó chỉ là một cuộc mua bán cảm xúc.

Đúng lúc đó, chuông cửa căn hộ vang lên.

Lăng Tiêu nhíu mày, nhìn đồng hồ. "Cô ấy đến sớm hơn dự kiến."

"Ai?" An Dao hỏi, linh cảm xấu ập đến.

Lăng Tiêu không trả lời, chỉ bước ra mở cửa. Bên ngoài là một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, trang điểm kỹ lưỡng, mặc váy dạ hội sang trọng. Đó là Mỹ Lâm, vị hôn thê môn đăng hộ đối của Lăng Tiêu.

Mỹ Lâm bước vào, nụ cười rạng rỡ ngay lập tức đông cứng lại khi cô ta nhìn thấy An Dao trong bộ đồ ngủ lụa, đứng gần quầy bar.

"Lăng Tiêu," Mỹ Lâm cất giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như băng. "Anh nói anh bận thảo luận công việc, không ngờ lại bận rộn như thế này. Cô gái này là..."

Mỹ Lâm cố gắng tỏ ra trấn tĩnh, nhưng ánh mắt cô ta quét qua An Dao đầy độc địa và cảnh cáo.

Lăng Tiêu bước tới, khoác tay lên vai Mỹ Lâm, một cử chỉ thân mật và công khai nhằm chứng minh ràng buộc của anh.

"Chào buổi sáng, Lâm Lâm," Lăng Tiêu nói bằng giọng dịu dàng mà An Dao chưa từng nghe thấy. "Đây là An Dao, Kiến trúc sư trưởng của dự án Hải Đăng. Cô ấy vừa mới thảo luận xong một số điều khoản cấp bách với tôi. Cô ấy sẽ là người mà em sẽ thấy thường xuyên trong thời gian tới."

An Dao cảm thấy nhục nhã tột độ. Anh không chỉ phủ nhận đêm qua, mà còn biến cô thành một nhân viên làm việc xuyên đêm, trước mặt vị hôn thê của mình.

Mỹ Lâm khẽ mỉm cười, nụ cười giả tạo đó khiến An Dao rùng mình. Cô ta buông tay khỏi Lăng Tiêu, bước thẳng đến chỗ An Dao.

"Chào cô An Dao," Mỹ Lâm đưa tay ra, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào chiếc cổ áo sơ mi hơi lệch của An Dao, như muốn tìm kiếm bằng chứng. "Tôi là Lâm Mỹ Lâm. Tôi hy vọng cô và Lăng Tiêu có thể hợp tác thật tốt. Anh ấy là một người rất nghiêm khắc và cầu toàn trong công việc. Cô phải cẩn thận."

Lời nói đó không phải là lời chào, mà là lời cảnh cáo ngầm.

An Dao đáp lại cái bắt tay của cô ta, bàn tay Mỹ Lâm lạnh lẽo và đầy quyền lực. "Chắc chắn rồi, tiểu thư Mỹ Lâm. Tôi luôn làm việc hết sức mình. Và tôi chắc chắn Tổng giám đốc Lăng Tiêu hiểu rõ tính chuyên nghiệp của tôi."

An Dao nhấn mạnh từ "chuyên nghiệp", muốn nhắc nhở Lăng Tiêu về ranh giới mà anh vừa phá vỡ.

Lăng Tiêu im lặng quan sát cuộc đối đầu. Anh bước đến gần An Dao, và làm một việc không ngờ tới: Anh đưa tay ra, vuốt nhẹ mái tóc hơi rối của An Dao, như thể đang quan tâm đến một nhân viên làm việc quá sức.

"Tối qua An Dao đã làm việc rất vất vả," Lăng Tiêu nói với Mỹ Lâm. "Cô ấy nên về nghỉ ngơi. Lâm Lâm, em có thể giúp anh gọi xe cho cô ấy được không?"

Cái chạm đó, cử chỉ chiều chuộng và thân mật giả tạo đó, khiến An Dao đông cứng. Anh đang dùng cô để thử thách và khiêu khích vị hôn thê của mình, biến cô thành một công cụ.

Mỹ Lâm nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt cô ta sắc lạnh và đầy hận thù khi nhìn An Dao. "Chắc chắn rồi, anh yêu. Cô An Dao, cô có vẻ ngoài rất quyến rũ, nhưng cô nên nhớ, ở Tập đoàn Lăng Thị, chỉ có quy tắc mới quyết định mọi thứ."

An Dao nhìn Lăng Tiêu, người đang đứng đó, im lặng và mỉm cười một cách nguy hiểm. Cô biết, cô đã rơi vào một trò chơi quyền lực và ham muốn phức tạp.

"Cảm ơn, tiểu thư Mỹ Lâm," An Dao nói, giọng cô đầy thách thức. "Tôi tin rằng mình là người hiểu rõ quy tắc của Lăng Tiêu nhất."

An Dao không đợi Mỹ Lâm gọi xe. Cô vội vã lấy túi xách, quay lưng bước đi, không dám nhìn lại Lăng Tiêu.

Khi cô khuất sau cánh cửa, Mỹ Lâm quay sang Lăng Tiêu, khuôn mặt cô ta không còn giữ được vẻ thanh lịch.

"Cô ta là ai? Anh đã làm gì với cô ta đêm qua?"

Lăng Tiêu rót thêm một ly cà phê, ánh mắt anh hướng ra ngoài cửa sổ, nơi An Dao vừa rời đi. "Cô ấy là một đối tác quan trọng. Cô ấy là tài sản có thể giúp chúng ta chiến thắng. Em nên học cách làm quen với sự hiện diện của cô ấy."

Anh không trả lời trực tiếp. Anh đang che giấu cô, đồng thời khiêu khích cô ta.

An Dao lao ra ngoài. Cảm giác bị xúc phạm và tổn thương còn lớn hơn cả sự thỏa mãn đêm qua. Cô lấy điện thoại, gọi cho một người đàn ông khác.

"Tử Thiên," cô nói, giọng cô quyết đoán. "Tôi cần gặp anh. Tôi cần một thỏa thuận. Một thỏa thuận mà Lăng Tiêu không bao giờ có thể động đến."

Cô đã quyết định. Cô sẽ dùng người khác để phòng vệ và trả thù anh. Cuộc chiến của họ, chính thức bắt đầu.