An Dao về đến căn hộ của mình, vội vàng tắm rửa để gột sạch mùi hương ám ảnh của Lăng Tiêu. Cô mặc chiếc váy đen đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ ngoài mạnh mẽ và quyết đoán. Sự hận thù dành cho Lăng Tiêu lúc này đã lớn hơn mọi khao khát thể xác. Cô không thể để mình bị lợi dụng như một món đồ chơi giải khuây.
Chỉ một giờ sau, cô đã có mặt tại quán cà phê quen thuộc, nơi cô và Lâm Tử Thiên thường gặp gỡ.
Tử Thiên là bạn thân lâu năm của cô, một luật sư tài giỏi, điềm đạm, luôn theo đuổi cô một cách chân thành nhưng kiên nhẫn. Anh có vẻ ngoài ấm áp, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lùng và áp bức của Lăng Tiêu.
Khi An Dao bước vào, Tử Thiên đã ngồi sẵn ở góc khuất, mỉm cười chào đón cô. Nụ cười của anh mang lại cảm giác bình yên hiếm hoi.
"Em gọi anh gấp như vậy, có chuyện gì sao, An Dao?" Tử Thiên nhìn cô, nhận thấy sự mệt mỏi và tổn thương ẩn sau lớp trang điểm hoàn hảo của cô.
An Dao không vòng vo. Cô đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Tử Thiên, anh biết tôi đang làm dự án Hải Đăng với Tập đoàn Lăng Thị. Và anh cũng biết mối quan hệ trong quá khứ của tôi và Lăng Tiêu."
Tử Thiên gật đầu, ánh mắt anh hiện lên sự lo lắng. "Anh biết. Anh đã luôn lo lắng khi em quay lại đối diện với anh ta."
"Bây giờ, tôi cần anh giúp đỡ," An Dao nói, giọng cô đầy kiên quyết. "Tôi cần một người bạn trai hợp pháp và công khai. Một người có thể khiến Lăng Tiêu không thể dễ dàng đụng chạm tôi, cả trên bàn đàm phán lẫn ngoài đời. Tôi muốn dùng anh làm tấm khiên của mình."
Tử Thiên im lặng một lúc, nhìn cô chăm chú. Anh hiểu rõ tình cảm của cô dành cho Lăng Tiêu phức tạp đến mức nào, và anh cũng hiểu rõ ý nghĩa của việc cô đưa ra lời đề nghị này.
"Em muốn một hợp đồng tình yêu giả, chỉ để bảo vệ em khỏi anh ta, đúng không?" Tử Thiên hỏi.
"Đúng vậy," An Dao thừa nhận. "Anh có quyền từ chối. Nhưng tôi cần anh. Chỉ có anh mới đủ sức khiến anh ta phải kiêng dè."
Tử Thiên thở dài, đưa tay ra nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô. "Anh chưa bao giờ muốn trở thành một công cụ, An Dao. Nhưng nếu đó là cách duy nhất để anh có thể bảo vệ em... Anh chấp nhận."
"Cảm ơn anh, Tử Thiên." An Dao cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
"Nhưng có một điều kiện," Tử Thiên nói, ánh mắt anh nhìn cô đầy sâu sắc. "Mọi thứ phải diễn ra thật khi chúng ta ở trước mặt anh ta. Chúng ta sẽ thân mật, công khai, và không hề che giấu. Anh muốn anh ta thấy sự thân thiết giữa chúng ta. Em có làm được không?"
An Dao nhắm mắt, hình ảnh Lăng Tiêu trong đêm qua lại hiện về. Sự giằng xé giữa hận thù và cảm giác tội lỗi lại bủa vây cô.
"Tôi sẽ làm được," cô khẽ nói. "Tôi sẽ diễn xuất tốt. Giờ, chúng ta cần công khai chuyện này ngay lập tức. Anh có thể chuẩn bị một buổi gặp gỡ với giới truyền thông không?"
"Không cần cầu kỳ như vậy," Tử Thiên mỉm cười nhẹ. "Anh có cách tốt hơn để anh ta phát điên."
Tối hôm đó, An Dao tham dự một buổi tiệc xã giao quan trọng của giới kiến trúc. Cô diện chiếc váy dạ hội lấp lánh, cố tình thu hút mọi ánh nhìn.
Và như một sự sắp đặt, Lăng Tiêu cũng xuất hiện. Anh đến cùng với Mỹ Lâm, người luôn cười rạng rỡ và ôm chặt tay anh, thể hiện sự chủ quyền công khai.
Hai cặp đôi đối diện nhau ở trung tâm sảnh tiệc.
An Dao đang trò chuyện vui vẻ với Tử Thiên. Anh đứng cạnh cô, vẻ ngoài điềm đạm nhưng ánh mắt luôn dõi theo cô, thể hiện sự quan tâm và chiều chuộng.
Lăng Tiêu nhìn thấy cảnh đó, ngay lập tức, khuôn mặt anh tối sầm lại. Ánh mắt anh không hề nhìn Tử Thiên, mà chỉ dán chặt vào An Dao, như thể muốn xé nát cô bằng sự tức giận.
An Dao mỉm cười một cách khiêu khích. Cô không hề tránh né ánh mắt anh.
Tử Thiên khẽ cúi xuống, thì thầm vào tai An Dao, "Anh ta sắp bốc cháy rồi đấy, em yêu. Sẵn sàng chưa?"
Ngay sau đó, Tử Thiên nhẹ nhàng đặt tay lên eo An Dao, rồi kéo cô sát vào người anh hơn một chút, một cử chỉ thân mật và riêng tư một cách hoàn hảo.
Cử chỉ đó như giọt nước tràn ly. Lăng Tiêu bỏ mặc Mỹ Lâm đang đứng cạnh, sải bước thẳng về phía họ.
"Tổng giám đốc Lăng, trùng hợp thật," Tử Thiên chào anh bằng giọng điệu lịch thiệp, nhưng ánh mắt lại thách thức.
Lăng Tiêu không nhìn Tử Thiên. Anh nhìn An Dao, đôi mắt anh rực lên ngọn lửa ghen tuông.
"Cô An Dao, tôi nghĩ chúng ta còn một số điều khoản cấp bách cần thảo luận. Cô có thể đi cùng tôi không?" Giọng anh lạnh băng, nhưng ẩn chứa sự đe dọa.
An Dao mỉm cười, dựa sát vào Tử Thiên. Bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên ngực anh.
"Xin lỗi, Tổng giám đốc Lăng. Tôi đang bận," An Dao đáp, giọng cô dịu dàng một cách giả tạo. "Hôm nay tôi là khách mời đặc biệt của Tử Thiên. Mọi điều khoản có thể để sáng mai bàn tiếp, tại văn phòng."
Cô cố tình nhấn mạnh từ "văn phòng".
Lăng Tiêu siết chặt tay, nhìn động tác thân mật của cô và Tử Thiên. Cảm giác chiếm hữu và phẫn nộ trong anh dường như đã vượt quá giới hạn.
"Vậy sao," Lăng Tiêu nói, giọng anh trầm thấp đến đáng sợ. Anh quay sang Tử Thiên, nở một nụ cười xã giao lạnh lẽo. "Luật sư Lâm nổi tiếng là người chiếm được những gì anh ta muốn. Nhưng tôi hy vọng, Luật sư Lâm không quên quy tắc của trò chơi: vật thuộc về tôi, sẽ luôn là của tôi, dù tôi có để nó đi đâu chăng nữa."
Nói rồi, anh đột ngột đưa tay ra, nắm lấy cổ tay An Dao, một cái nắm mạnh mẽ và đầy quyền lực.
"Tối nay, tôi cần cô An Dao quay lại văn phòng để lấy một tài liệu quan trọng bị bỏ sót," anh tuyên bố, hoàn toàn phớt lờ Tử Thiên. "Đừng lo, Luật sư Lâm. Tôi sẽ đưa cô ấy về an toàn. Sau giờ làm việc."
An Dao biết, đây không phải là lời đề nghị. Đó là sự kéo cô về lãnh thổ của anh.
Cô không kháng cự cái nắm tay của anh. Cô nhìn Tử Thiên với ánh mắt xin lỗi và thông báo. Tử Thiên chỉ khẽ gật đầu.
"Tổng giám đốc Lăng, tôi hy vọng anh giữ lời hứa của mình," Tử Thiên nói.
Lăng Tiêu kéo An Dao đi, bàn tay anh siết chặt đến mức cô cảm thấy đau.
"Tên khốn kiếp!" An Dao nghiến răng. "Anh đang làm gì vậy, Lăng Tiêu? Anh đã hứa sẽ không làm tôi đau!"
Lăng Tiêu quay lại, ánh mắt anh rực cháy và hung dữ.
"Đau sao?" Anh gằn giọng. "Cô dám dựa vào tên đàn ông khác, nói những lời ngọt ngào với hắn, ngay trước mặt tôi? Thân thể cô đêm qua vẫn còn dấu vết của tôi! Cô muốn đau? Tôi sẽ cho cô biết thế nào là thân mật và trừng phạt!"
Anh kéo cô đi thẳng ra ngoài, quyết tâm đánh dấu chủ quyền một lần nữa