MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTìm Lại Khoái Cảm Từ Người CũChương 7

Tìm Lại Khoái Cảm Từ Người Cũ

Chương 7

1,062 từ · ~6 phút đọc

Lăng Tiêu kéo An Dao ra khỏi sảnh tiệc, bỏ mặc những ánh mắt tò mò và sự bàng hoàng của Mỹ Lâm và Tử Thiên. Cổ tay An Dao đau nhói dưới cái nắm tay thép của anh, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự giận dữ đang sục sôi trong cô.

Anh không đưa cô về văn phòng. Chiếc xe dừng lại trước cửa một căn biệt thự nghỉ dưỡng ven hồ, nơi hoàn toàn biệt lập và yên tĩnh.

Lăng Tiêu đẩy cô vào trong, rồi khóa trái cửa lại. Khuôn mặt anh tối sầm, đôi mắt anh rực lửa ghen tuông.

"Tài liệu quan trọng?" An Dao cười khẩy, giọng cô đầy chế giễu. "Anh định tìm tài liệu nào trong phòng ngủ của anh vậy, Tổng giám đốc Lăng?"

Lăng Tiêu tiến lại gần, vẻ mặt anh lạnh lùng và tàn nhẫn. "Cô biết tôi muốn tìm gì, An Dao. Cô muốn chơi đùa với tôi sao? Cô nghĩ cô có thể dùng một tên luật sư hèn mọn để chọc tức tôi?"

"Anh không có quyền kiểm soát cuộc sống của tôi!" An Dao hét lên. "Chúng ta chỉ là đối tác! Đêm qua chỉ là một tai nạn!"

"Tai nạn?" Lăng Tiêu gầm lên. Anh bất ngờ nắm lấy vai cô, ấn mạnh cô vào bức tường lạnh lẽo. "Tai nạn là khi cô trốn khỏi tôi sáu năm trước. Còn đêm qua, là sự thừa nhận! Là việc cô khao khát tôi không kém gì tôi khao khát cô!"

Anh đưa tay, mạnh mẽ xé toạc dây đeo chiếc váy dạ hội lấp lánh của cô. Vải vóc rách toạc, và chiếc váy trượt xuống, để lộ thân hình mềm mại của cô.

An Dao sững sờ, cố gắng dùng tay che chắn. "Anh đang làm gì vậy? Buông tôi ra!"

"Buông ra?" Lăng Tiêu nhếch môi, ánh mắt anh đầy sự dữ tợn và cuồng vọng. "Sau khi cô ôm tên đó? Cô dựa vào hắn, mỉm cười với hắn? Tôi sẽ cho cô biết, ai mới là người chủ nhân của cô."

Anh không nói thêm gì, hành động của anh thay cho lời nói. Anh cúi xuống, không phải là nụ hôn dịu dàng của đêm qua, mà là một sự chiếm đoạt tàn bạo, đầy trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi cô, rồi nuốt chửng hơi thở của cô.

Bàn tay anh tham lam luồn vào dưới lớp vải mỏng manh còn sót lại, vuốt ve những đường cong gợi cảm nhất trên cơ thể cô. Sự thô bạo này đáng lẽ phải khiến cô kinh tởm, nhưng trớ trêu thay, sự cuồng nhiệt bị kìm nén của anh lại khiến cô bủn rủn và đầu hàng ngay lập tức.

An Dao rên lên một tiếng, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, cố gắng giữ thăng bằng. Cô không còn sức lực để chống cự. Cô đã bị thao túng bởi sự giận dữ và đam mê của anh.

Lăng Tiêu đẩy cô đi, rồi nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo sơ mi của mình. Cơ bắp săn chắc của anh phô bày dưới ánh đèn mờ ảo, hấp dẫn và nguy hiểm.

Anh bế cô lên, ấn cô vào bức tường. An Dao cảm thấy hơi lạnh của bức tường đối lập với hơi nóng đang bốc cháy từ cơ thể Lăng Tiêu.

"Nhìn tôi này, An Dao," anh gằn giọng, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của anh. "Cô không được phép nhìn tên nào khác ngoài tôi. Cô có nghe rõ không?"

An Dao không thể nói. Cô chỉ biết gật đầu, hơi thở gấp gáp và khó khăn.

Lăng Tiêu hôn cô, nụ hôn đó là lời khẳng định và đánh dấu. Anh trượt tay xuống, vuốt ve vùng đùi cô, rồi nâng chân cô lên, buộc cô phải quàng qua eo anh.

Sự thân mật diễn ra ngay tại đó, đầy bạo liệt và tức giận. Anh muốn chứng minh quyền lực của mình, muốn khắc sâu vào cô rằng anh là người duy nhất cô khao khát.

An Dao khóc nức nở, tiếng nức nở đó không phải vì đau, mà vì sự giằng xé giữa hận thù và sự buông thả không thể kiểm soát. Cô cào nhẹ vào lưng anh, muốn anh dừng lại nhưng đồng thời lại muốn anh tiếp tục mãi mãi.

Lăng Tiêu di chuyển dữ dội và nhanh chóng, hoàn toàn không có sự kiềm chế. Anh muốn đốt cháy mọi ký ức về Tử Thiên trong cô.

"Kêu tên tôi!" anh ra lệnh, giọng anh khàn đặc. "Kêu tên tôi, An Dao! Cô là của ai?"

"Lăng... Lăng Tiêu..." Cô thì thầm, giọng cô nghẹn lại.

Nghe thấy tên mình, Lăng Tiêu buông thả mọi sự kiềm chế. Anh siết chặt lấy cô, vùi mình vào cô, sự đam mê của anh đạt đến đỉnh điểm của sự chiếm hữu.

Khi mọi thứ lắng xuống, Lăng Tiêu ôm cô trong vòng tay, cả hai đều mệt nhoài và hổn hển.

Anh bế cô lên, đưa cô vào phòng tắm. Anh nhẹ nhàng tắm rửa cho cô, mọi sự thô bạo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự ân cần và nuối tiếc thầm kín.

An Dao dựa vào lòng anh, cảm thấy kiệt sức và trống rỗng.

"Đừng bao giờ làm tôi ghen nữa," Lăng Tiêu thì thầm vào tai cô, giọng anh chứa đựng sự đe dọa và tình yêu mâu thuẫn. "Tôi không thể chịu đựng được."

"Đừng bao giờ đối xử với tôi như vậy nữa," An Dao đáp lại, giọng cô yếu ớt. "Anh đang có vị hôn thê, Lăng Tiêu. Đừng biến tôi thành một nhân tình lén lút."

Lăng Tiêu không trả lời. Anh chỉ ôm cô chặt hơn, như thể sợ cô sẽ tan biến.

Sáng hôm sau, An Dao tỉnh dậy trên chiếc giường lạ lẫm, Lăng Tiêu đã đi mất. Anh để lại một tờ ghi chú trên gối:

Tài liệu đã được lấy. Đừng bao giờ phạm sai lầm đó nữa. Đến văn phòng của tôi lúc 9 giờ. Và đây là chìa khóa.

Bên cạnh tờ giấy là một chiếc chìa khóa điện tử.

An Dao nhìn chiếc chìa khóa. Cô biết, đây là chìa khóa căn biệt thự này. Lăng Tiêu đã biến nơi đây thành nơi giam cầm riêng của họ.

Cô đã bị ràng buộc hoàn toàn vào trò chơi nguy hiểm này.