Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ toa tàu. Khung cảnh đô thị ồn ã của Hà Nội đang dần lùi lại, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt và những rặng đồi mờ xa trong buổi chiều tà. Cô đã ngồi lì ở đây suốt một tiếng đồng hồ, cố gắng gột rửa hết những mệt mỏi và cáu kỉnh tích tụ suốt nửa năm qua. Ba lô của cô nằm gọn gàng trên giá, bên trong là mọi thứ cô cần cho chuyến đi trốn lên Fansipan: áo ấm, đồ ăn nhẹ, thuốc men, và đặc biệt là cuốn sổ phác thảo đã bị bỏ quên từ lâu.
Hai tuần trước, sau khi dự án kéo dài mười tám tháng đổ bể vì sự thay đổi phút chót của chủ đầu tư, Nhiên đã cảm thấy như thế giới xung quanh sập xuống. Cô là một kiến trúc sư, một người luôn tự hào về sự tỉ mỉ và khả năng kiểm soát mọi chi tiết, nhưng cuộc sống đã dạy cô một bài học cay đắng về sự vô thường. Chuyến trekking này không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một cuộc hành hương cá nhân để tìm lại bản thân, tìm lại sự đơn giản mà cô đã đánh mất giữa những khối bê tông và bản vẽ kỹ thuật số.
Ga Lào Cai về đêm đông người và hỗn loạn. Nhiên đeo chiếc ba lô màu xanh rêu quen thuộc, vững chãi trên lưng. Cô đã cẩn thận kiểm tra dây kéo khóa một lần nữa trước khi bước xuống tàu. Sự cẩn trọng là bản năng thứ hai của cô. Cô lách qua đám đông hành khách, tìm đến quầy xe buýt để đến Sapa.
Khi đang đứng đợi xe, cô chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.
Chiếc ba lô trên lưng cô… quá nhẹ.
Nhiên vội vàng tháo ba lô xuống và đặt nó dưới ánh đèn vàng vọt của nhà ga. Cô sờ vào chất liệu vải. Đúng là ba lô của cô, loại trekking chuyên dụng mà cô đã tốn công tìm mua. Nhưng màu sắc, cảm giác… lạ lẫm một cách kỳ quái. Ba lô của cô có một vết rách nhỏ do bị kẹt trong thang máy, và một chiếc móc khóa hình con cú nhỏ xinh do cô bạn thân tặng. Chiếc ba lô này không có cả hai thứ đó. Thay vào đó, nó có một vết sờn lớn ở góc dưới và chiếc móc khóa là hình một ngọn núi đen.
Nhiên tái mặt. Cô vội vàng kéo khóa ba lô. Bên trong, mọi thứ hoàn toàn khác biệt.
Không có chiếc áo khoác lông vũ cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Không có hộp sơ cứu cá nhân của cô. Thay vào đó, toàn là những vật dụng lỉnh kỉnh mà cô không quen thuộc: một chiếc áo khoác da cũ kỹ, vài cuộn phim ảnh, một chiếc máy ảnh mirrorless cỡ lớn, và một cuốn sổ tay dày cộp với những nét chữ nguệch ngoạc và những bức phác thảo cảnh vật. Điều quan trọng nhất: Passport và Thẻ ATM của cô đã không còn nằm trong ngăn bí mật!
Trong khi đồ đạc của cô chứa đựng sự ngăn nắp đến mức ám ảnh của một kiến trúc sư, thì chiếc ba lô này lại mang tính cách phóng khoáng, có phần bừa bộn của một kẻ lãng du thực thụ.
Nhiên hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Ba lô của cô đã bị tráo. Hoặc cô đã nhầm lẫn. Dù là gì đi nữa, cô đang đứng giữa đêm lạnh ở một nơi xa lạ, không có tiền, không có giấy tờ tùy thân, và không có đủ đồ để đối phó với khí hậu Fansipan.
Cô nhớ lại lúc ở trên tàu. Cô để ba lô của mình trên giá, ngay đối diện chỗ một người đàn ông lạ mặt đang ngủ gục. Anh ta có mái tóc hơi dài, khuôn mặt góc cạnh bị che khuất một nửa bởi chiếc mũ len đội sâu. Anh ta có vẻ ngoài bụi bặm, mặc một chiếc áo khoác thô màu xanh đậm, dáng vẻ hoàn toàn đối lập với hình tượng "quý ông công sở" mà cô thường gặp.
"Chết tiệt," Nhiên lẩm bẩm. Chắc chắn là người đó. Giữa sự hỗn độn của hành lý giống nhau, anh ta đã vô tình lấy nhầm ba lô của cô.
Nhiên mở cuốn sổ tay trong chiếc ba lô lạ. Bên trong, ngoài những bức vẽ phong cảnh tuyệt đẹp và sống động, có một trang ghi: “Khôi – Sapa Summit Lodge. Sáng mai, tập trung nhóm trekking F-L03. Đừng quên nộp ảnh cho T.”
"Khôi," Nhiên đọc thầm cái tên. Cảm giác giận dữ vì bị đặt vào tình thế éo le nhanh chóng được thay thế bằng sự nhẹ nhõm. Cô đã có manh mối. Cô còn có cả chiếc máy ảnh và cuốn sổ quý giá của anh ta, đó là lợi thế của cô.
Nhiên nhanh chóng đến quầy thông tin để hỏi về nhóm trekking mang mã số F-L03. May mắn thay, đó là một công ty du lịch địa phương quen thuộc. Cô biết rằng không thể chậm trễ. Cô phải tìm được Khôi trước khi anh ta nhận ra sự nhầm lẫn vào sáng hôm sau, khi đã quá muộn để lấy lại đồ.
Cô vội vã thuê một chiếc xe ôm lên Sapa, trong lòng vừa tức giận, vừa có một chút cảm giác hồi hộp. Cuộc phiêu lưu chưa bắt đầu bằng những đỉnh núi, mà đã bắt đầu bằng sự cố không ngờ này.
Chiếc xe máy bắt đầu len lỏi qua con đường đèo. Nhiên tựa lưng vào ba lô của Khôi, hít thở không khí núi lạnh buốt. Cô tự nhủ: "Đây là chuyến đi trốn, Nhiên. Đừng kiểm soát. Hãy chấp nhận nó."
Trong cái lạnh thấu xương và sự lo lắng mơ hồ, Nhiên chợt thấy một điều gì đó thú vị. Sự đối lập giữa cô và chủ nhân chiếc ba lô này quá lớn. Cô cần mọi thứ được lên kế hoạch; anh ta dường như sống hoàn toàn theo cảm hứng. Việc phải đuổi theo và đối đầu với một người lạ hoàn toàn trái ngược với bản tính kín đáo của cô.
Ánh đèn pha rọi qua mặt đường ẩm ướt, in bóng chiếc ba lô xa lạ lên lưng cô. Nhiên biết, sáng mai, cô sẽ phải đối diện với chủ nhân chiếc ba lô này – một người đàn ông phóng khoáng đã vô tình xáo trộn hoàn toàn kế hoạch được sắp xếp hoàn hảo của cô.
Mối duyên đầu tiên giữa họ không phải là cái chạm tay lãng mạn, mà là sự nhầm lẫn lộn xộn của hai chiếc ba lô. Và, một chút tò mò đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng Nhiên, xen lẫn sự bực bội: Rốt cuộc, người đàn ông tên Khôi này là ai, và anh ta đã chuẩn bị gì cho chuyến chinh phục đỉnh cao này? Cô cần câu trả lời, và hơn hết, cô cần lại ba lô của mình.