MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Cảm Nơi Xa LạChương 2

Tình Cảm Nơi Xa Lạ

Chương 2

1,114 từ · ~6 phút đọc

Sapa đón Nhiên bằng một màn sương mù dày đặc và cái lạnh cắt da thịt. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Nhiên trả tiền xe ôm, bước xuống trước cửa Sapa Summit Lodge – một khu nhà gỗ cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa những rặng thông. Tấm biển báo hiệu còn mờ ảo trong sương.

Nhiên bước vào sảnh. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi. Một người đàn ông đang ngồi co ro bên cửa sổ, tay cầm cốc cà phê nghi ngút khói, nhìn ra ngoài. Anh ta mặc chiếc áo khoác da cũ kỹ, mái tóc dài lãng tử.

Chính là anh ta. Nhiên nhận ra ngay chiếc áo khoác thô màu xanh đậm, chiếc mũ len đội sâu – hoàn toàn khớp với hình ảnh cô nhớ được trên toa tàu. Cảm giác bực bội và nhẹ nhõm cùng lúc dâng trào trong cô.

Nhiên tiến lại gần, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh và chuyên nghiệp nhất có thể, dù cơ thể đang run lên vì lạnh và mệt mỏi sau chuyến đi bất đắc dĩ.

"Xin lỗi, anh Khôi phải không?"

Người đàn ông ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi dường như tan biến, thay vào đó là một sự kinh ngạc vô hình. Khôi không phải là một người đàn ông đẹp trai theo kiểu hào nhoáng, mà là một vẻ đẹp bụi bặm, từng trải. Ánh mắt anh màu nâu đậm, sâu và sắc, như thể đã nhìn thấy rất nhiều câu chuyện. Gương mặt góc cạnh ấy, khi nhìn thẳng, toát ra một sự tập trung mãnh liệt.

Khôi thoáng ngạc nhiên khi bị gọi tên, ánh mắt dò xét dừng lại trên chiếc ba lô màu xanh rêu trên lưng Nhiên. Chính là chiếc ba lô anh nghĩ là của mình.

"Đúng, là tôi. Cô là…?" Khôi hỏi, giọng trầm và hơi khàn, như tiếng gió luồn qua khe núi.

Nhiên không vòng vo. Cô tháo ba lô xuống, đặt cạnh chiếc ba lô màu xanh đậm của anh đang để dưới sàn.

"Tôi là Nhiên. Chúng ta đã bị tráo ba lô trên chuyến tàu từ Hà Nội. Tôi đoán, anh đang giữ giấy tờ và đồ dùng của tôi," Nhiên nói, chỉ vào hai chiếc ba lô. "Tôi đã phải mất ba tiếng đồng hồ để tìm ra anh."

Khôi nhìn hai chiếc ba lô. Anh cúi xuống mở chiếc ba lô xanh rêu. Lúc này, khuôn mặt anh mới lộ ra vẻ bối rối tột độ. Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu hồng đựng các loại thuốc cá nhân, một cuốn sổ phác thảo kiến trúc, và một bộ đồ ngủ bằng lụa tinh tế. Sự lộn xộn của Khôi đối lập hoàn toàn với sự ngăn nắp, nữ tính trong đồ đạc của Nhiên.

"Ôi... Chúa ơi," Khôi thốt lên, hơi ngượng nghịu. Anh chưa từng kiểm tra kỹ lưỡng ba lô của mình, chỉ nghĩ nó hơi nặng hơn bình thường. "Tôi vô cùng xin lỗi, Nhiên. Tôi thật sự không hề cố ý. Tối qua tôi hơi mệt..."

"Tôi biết anh không cố ý," Nhiên ngắt lời, nhưng giọng đã dịu lại khi thấy sự hối lỗi chân thành của anh. "Vấn đề là, tôi cần lại giấy tờ và đồ dùng cá nhân của mình ngay bây giờ. Chúng ta phải chuẩn bị lên đường trong vài tiếng nữa."

Khôi gãi đầu, trông có vẻ tội lỗi. Anh kéo chiếc ba lô màu xanh đậm về phía mình, mở khóa và lấy ra chiếc ví của Nhiên.

"Đây. Passport và thẻ của cô đây." Anh trao lại chiếc ví cho cô. Da thịt họ vô tình chạm nhẹ. Cảm giác lạnh buốt nơi đầu ngón tay Khôi chạm vào tay Nhiên khiến một luồng điện nhỏ chạy qua người cô.

"Cảm ơn anh," Nhiên nói khẽ, vội vàng cất ví. Cô bắt đầu kiểm tra lại ba lô của mình. Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.

Đến lượt Khôi kiểm tra ba lô của anh. Khi anh lôi ra chiếc áo khoác da, những cuộn phim và đặc biệt là chiếc máy ảnh mirrorless cỡ lớn, anh thở phào nhẹ nhõm. "Cảm ơn cô rất nhiều vì đã giữ những thứ này. Chúng là mạng sống của tôi đấy."

Tuy nhiên, sự ngượng ngùng vẫn chưa dừng lại.

Khôi nhìn vào chiếc ba lô của Nhiên, nơi chiếc áo khoác lông vũ và bộ đồ ngủ của cô đã được xếp gọn. Rồi anh nhớ lại đồ đạc mà anh đã nhìn thấy trong ba lô của cô – của anh – suốt đêm qua. Anh đã vô tình ngủ với những vật dụng cá nhân của một phụ nữ lạ, mà không hề hay biết.

"À... về mấy thứ... cá nhân của cô..." Khôi lắp bắp. "Tôi thề là tôi không động vào bất cứ thứ gì. Tôi chỉ nghĩ là... chiếc áo khoác đó... hơi mềm so với đồ của tôi."

Nhiên hiểu ý anh. Má cô hơi ửng hồng. Cô đã cố gắng hết sức để giữ hình tượng nghiêm túc, nhưng câu chuyện về "đồ mềm" và việc một người đàn ông ngủ với đồ lót của cô trong ba lô làm cô muốn bật cười.

"Không sao," Nhiên nói, cố nén nụ cười. "Tôi cũng đã xem qua một vài bức vẽ trong sổ của anh. Chúng rất... đẹp. Anh là nhiếp ảnh gia, phải không?"

Sự thay đổi chủ đề khiến Khôi thoải mái hơn. "Đúng vậy. Tôi đến đây để chụp ảnh săn mây và băng giá. Cô thì sao, kiến trúc sư?"

"Tôi... đi tìm lại một chút cân bằng," Nhiên trả lời, ánh mắt cô lạc vào ngọn lửa.

Khôi nhìn cô một lúc, ánh mắt không còn sự bối rối mà thay vào đó là sự tò mò chân thành. "Có lẽ, chuyến đi của cô đã được định mệnh thêm vào một chút ngẫu hứng rồi đấy. Tôi nợ cô một lời cảm ơn lớn."

Khôi đứng dậy, vươn vai. "Cô có lẽ chưa đặt phòng. Bây giờ vẫn còn sớm. Để tôi hỏi lễ tân giúp cô một phòng nghỉ tạm. Rồi chúng ta sẽ cùng uống một cốc trà gừng nóng. Coi như lời xin lỗi đầu tiên của tôi."

Dưới ánh đèn lờ mờ và sương lạnh ngoài cửa sổ, sự bực bội của Nhiên đã tan đi, nhường chỗ cho một cảm giác mới lạ: Cô đã tìm được đúng người, và cuộc gặp gỡ đầu tiên này, dù hỗn loạn, nhưng lại đầy thú vị. Đây là một sự khởi đầu mà cô chưa bao giờ dám vẽ ra trong bất kỳ bản kế hoạch nào của mình. Cô gật đầu đồng ý.