MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Cảm Nơi Xa LạChương 3

Tình Cảm Nơi Xa Lạ

Chương 3

1,277 từ · ~7 phút đọc

Nhiên và Khôi ngồi đối diện nhau bên bếp lửa ấm áp, nhâm nhi cốc trà gừng. Chỉ còn hơn một giờ nữa là đến giờ tập trung của đoàn F-L03. Sự cố ba lô đã được giải quyết, nhưng một vấn đề mới lại nảy sinh: họ bị buộc phải gắn kết trong vài ngày tới.

Khôi, sau khi lấy lại tinh thần, thể hiện sự lịch thiệp và kinh nghiệm của một người thường xuyên di chuyển. Anh gọi món ăn sáng đơn giản nhất cho cả hai và giúp Nhiên liên lạc với người điều phối tour.

"Rất may mắn là chúng ta đi cùng một nhóm," Khôi nói, nở một nụ cười hơi mệt mỏi nhưng rất chân thành. "Tôi đã từng trekking một vài lần, và tôi biết đi một mình trên Fansipan khi không có đủ dụng cụ sẽ nguy hiểm thế nào. Cô đã hành động rất dũng cảm khi quyết định đi tìm tôi trong đêm."

Nhiên đặt cốc trà xuống. "Tôi không có lựa chọn nào khác, Khôi. Sự an toàn của tôi phụ thuộc vào ba lô của anh, và anh thì suýt mất cả 'mạng sống' – chiếc máy ảnh kia." Cô nhấn mạnh từ "mạng sống" với một chút trêu chọc.

"Vậy thì, chúng ta có một sự ràng buộc rồi," Khôi đáp lại, ánh mắt anh lóe lên sự thích thú. "Cô có kinh nghiệm trekking không, Nhiên?"

Nhiên hơi nhíu mày. Cô không thích nói dối, nhưng cũng không muốn thừa nhận sự yếu kém. "Đây là lần đầu tiên tôi đi đường dài thế này. Nhưng tôi đã xem hết các clip hướng dẫn, ghi chú các điểm dừng và chuẩn bị một kế hoạch lộ trình chi tiết."

Khôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười của anh rất sảng khoái, làm dịu đi không khí căng thẳng. "Kế hoạch lộ trình chi tiết à? Cô là người đầu tiên tôi gặp đi trekking mà có 'kế hoạch' đấy. Trên núi, Nhiên ạ, mọi thứ đều do tự nhiên quyết định. Lịch trình hoàn hảo chỉ có tác dụng một nửa thôi."

"Ít nhất là tôi có sự chuẩn bị," Nhiên phản đối. "Tôi không thích những rủi ro do sự ngẫu hứng hay thiếu trách nhiệm gây ra, như việc anh lấy nhầm ba lô chẳng hạn."

Khôi biết cô đang châm chọc anh. Anh nhún vai. "Đúng, tôi nhận lỗi. Nhưng để chuộc lỗi, tôi có một đề nghị."

Khôi nghiêng người về phía trước, giọng nói anh hạ thấp hơn một chút, tạo ra sự thân mật bất ngờ. "Vì tôi là nguyên nhân khiến cô thiếu ngủ và gần như bị mắc kẹt, tôi sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ cô trong suốt chuyến đi. Coi như 'Lời Giao Kèo Sapa'. Cô tuân thủ những chỉ dẫn cơ bản về an toàn của tôi, đổi lại, tôi cam kết cô sẽ lên đến đỉnh an toàn."

Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh. Cô nhận thấy sự chân thành và chút thách thức trong ánh mắt ấy. Một phần trong cô muốn từ chối sự giúp đỡ này vì sự kiêu hãnh cá nhân, nhưng phần lý trí hơn lại biết cô cần nó. Cô không thể tự tin đối phó với những con dốc nguy hiểm hay thời tiết thay đổi bất thường.

"Và điều kiện của tôi?" Nhiên hỏi.

"Cô được phép chụp những bức ảnh kiến trúc mà tôi chưa từng chụp ở đây," Khôi hóm hỉnh. "Và cô phải cho tôi xem cuốn sổ phác thảo của cô vào cuối mỗi ngày."

Nhiên mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. "Được rồi, Khôi. Lời Giao Kèo được chấp thuận. Nhưng tôi sẽ không phải là gánh nặng đâu."

Vài phút sau, nhóm trekking F-L03 bắt đầu tập hợp. Nhóm trưởng là một người H'Mông địa phương có kinh nghiệm, tên là Sùng. Khi Sùng bắt đầu phổ biến luật lệ, Khôi và Nhiên đứng sát bên nhau. Dáng người cao lớn của Khôi tạo thành một bức tường chắn gió tự nhiên cho Nhiên. Cô cảm thấy sự an tâm mơ hồ khi đứng cạnh anh.

Quá trình khởi động, sự đối lập giữa họ lại tiếp tục bộc lộ. Khôi di chuyển một cách lỏng lẻo, thoải mái, vác ba lô nhẹ như không. Nhiên thì ngược lại, cô đi đứng cứng nhắc, tập trung vào từng bước chân, luôn nhìn xuống đất. Cô mang đôi giày trekking mới cứng, thể hiện sự nghiệp dư. Khôi mang đôi giày đã sờn cũ, như một dấu tích của vô số chuyến đi.

"Nhiên, đừng gồng người quá," Khôi thì thầm, không cần quay đầu lại. "Thả lỏng vai, đi bằng hông. Không phải là cuộc đua marathon đâu."

"Tôi chỉ muốn theo kịp tốc độ của mọi người," Nhiên đáp khẽ. Cô ghét cảm giác chậm chạp và vụng về.

"Không cần phải theo kịp ai. Chỉ cần nghe theo nhịp thở của mình thôi," Khôi nói. "Đây là chuyến đi để cân bằng, nhớ không?"

Họ bắt đầu đi vào rừng trúc. Con đường dốc và trơn trượt vì sương đêm. Sau chưa đầy một giờ, sự mệt mỏi đã bắt đầu hành hạ Nhiên. Cô thở dốc, hai bên vai nhức mỏi. Cô cố gắng giấu đi sự khó khăn của mình.

Đột nhiên, Khôi dừng lại. Anh không hề quay lại, chỉ chìa tay ra sau lưng, lòng bàn tay ngửa lên. "Đưa tôi một nửa nước của cô. Đừng giữ những thứ không cần thiết."

Nhiên ngần ngừ, nhưng rồi cũng tháo chiếc chai nước. Khôi không nói thêm lời nào, anh buộc chai nước của Nhiên vào một bên ba lô của mình, như thể đó là điều hiển nhiên. Hành động nhỏ này, không phải là sự ga lăng kiểu cách, mà là sự thực dụng và quan tâm thầm lặng, đã chạm đến sự kiêu hãnh của Nhiên một cách nhẹ nhàng nhất.

"Anh không cần phải..."

"Tôi biết. Nhưng tôi không thích làm việc với người đồng hành mệt mỏi," Khôi chen vào, vẫn giữ giọng điệu thoải mái. "Chúng ta là một đội, theo thỏa thuận."

Nhiên im lặng, cảm thấy khuôn mặt mình nóng bừng. Anh ta không hề coi cô là một phụ nữ cần được bảo vệ, mà là một đồng đội cần được tối ưu hóa khả năng. Cô buộc phải chấp nhận sự giúp đỡ ấy để giữ lời hứa sẽ lên đến đỉnh.

Trong suốt buổi sáng hôm đó, Khôi vừa đi vừa quan sát Nhiên. Anh chỉ nói những lời ngắn gọn, cần thiết: "Đá trơn," "Giữ thăng bằng," hoặc đơn giản là một tiếng hít sâu để nhắc cô hít thở đều. Chính sự kiệm lời, tập trung vào hành động này lại khiến Nhiên cảm thấy dễ chịu hơn bất kỳ lời động viên hoa mỹ nào.

Khi đến điểm nghỉ chân đầu tiên, Nhiên ngồi xuống một cách kiệt sức. Khôi đưa cho cô một thanh sô cô la năng lượng.

"Ăn đi. Cô đã làm tốt hơn những gì cô nghĩ đấy." Khôi nói, rồi quay đi chụp một vài bức ảnh về ánh sáng xuyên qua rừng cây.

Nhiên nhìn bóng lưng rộng rãi của anh, nhìn cách anh hòa mình vào thiên nhiên với chiếc máy ảnh. Cô nhận ra rằng, kế hoạch hoàn hảo của cô đã sụp đổ, nhưng đổi lại, cô đã có một người bạn đồng hành bất đắc dĩ vừa khó chịu, vừa hấp dẫn. Một sự ngẫu hứng đầu tiên mà cô buộc phải chấp nhận trong chuyến đi tìm lại sự cân bằng của chính mình. Cô biết, vài ngày tới sẽ không dễ dàng, nhưng chắc chắn sẽ không còn nhàm chán nữa.