MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Cảm Nơi Xa LạChương 4

Tình Cảm Nơi Xa Lạ

Chương 4

1,118 từ · ~6 phút đọc

Họ tiếp tục hành trình suốt buổi sáng, băng qua những khu rừng nguyên sinh và những con dốc đá lởm chởm. Đến giữa trưa, nhóm trekking dừng lại ở một khoảng đất bằng phẳng trên lưng chừng núi, nơi có thể phóng tầm mắt ra xa ngắm nhìn thung lũng Mường Hoa ẩn hiện trong mây.

Nhiên ngồi dựa vào gốc cây, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cảm giác đau nhức lan tỏa từ bắp chân lên đến thắt lưng, nhưng đổi lại, một cảm giác thành tựu nhỏ nhoi dâng lên trong cô. Cô đã không bỏ cuộc.

Khôi ngồi cách cô một đoạn, đang lau ống kính máy ảnh. Anh trông vẫn tràn đầy năng lượng, dường như chuyến đi này chỉ là một buổi đi dạo nhẹ nhàng với anh.

Mọi người trong nhóm bắt đầu lấy đồ ăn trưa. Nhiên mở hộp thức ăn đã được chuẩn bị sẵn: cơm nắm, thịt gà luộc và một quả trứng. Cô nhìn vào suất ăn của mình, cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Món ăn tuy đầy đủ dinh dưỡng nhưng lại quá khô khan và kém hấp dẫn. Cô nhớ lại những bữa trưa cầu kỳ, luôn được sắp xếp hoàn hảo trong những nhà hàng sang trọng mà cô thường lui tới.

"Không hợp khẩu vị à?" Khôi bỗng hỏi, không ngước lên khỏi máy ảnh.

Nhiên giật mình. "Không phải. Chỉ là... tôi cảm thấy khó ăn thôi."

Khôi đặt máy ảnh xuống, lấy ra một chiếc hộp nhựa nhỏ từ ba lô. "Đưa tôi cơm của cô đây."

Nhiên ngần ngừ. "Tôi không cần đâu."

"Đây là một phần của Lời Giao Kèo Sapa," Khôi nghiêm giọng. "Anh chàng lãng du này không thể để 'đồng đội' của mình bị hạ gục vì thiếu năng lượng được. Đưa đây."

Nhiên miễn cưỡng đưa hộp cơm cho anh. Khôi mở nắp hộp của mình ra, bên trong là những miếng thịt bò khô được tẩm ướp đậm đà, vài lát dưa chuột muối chua, và một mẩu phô mai nhỏ. Anh đặt tất cả vào một nửa hộp cơm của Nhiên, xới một ít thịt gà của cô sang hộp của anh.

"Chỉ cần thêm chút vị chua và mặn thôi, cô sẽ thấy ngon miệng hơn nhiều," Khôi nói, nở một nụ cười tinh nghịch. "Đây là công thức sinh tồn của tôi: ăn ngon, dù ở đâu."

Họ bắt đầu ăn trong im lặng. Nhiên cắn một miếng cơm có thịt bò khô và dưa chuột muối. Vị giác của cô như được đánh thức. Sự kết hợp ấy bất ngờ hài hòa và hấp dẫn đến lạ. Cô ngước nhìn Khôi, ánh mắt biết ơn.

"Ngon không?" Khôi hỏi.

"Ngon," Nhiên thừa nhận, giọng nói không còn vẻ cứng nhắc. "Anh mang theo cả một cửa hàng tạp hóa trong ba lô à?"

"Gần như vậy," Khôi cười. "Đồ ăn là một trong ba thứ tôi không bao giờ tiếc tiền khi đi du lịch: đồ ăn, pin sạc, và giày tốt. Cô thấy đấy, giày của tôi đã cứu mạng tôi nhiều lần rồi." Anh đưa chân ra, chỉ vào đôi giày trekking cũ kỹ nhưng chắc chắn.

"Tôi thì ngược lại," Nhiên nói, nhìn vào đôi giày mới của mình, "Tôi cố gắng mang theo ít nhất có thể, tránh lãng phí. Nhưng giờ thì tôi nhận ra, đồ mới không phải lúc nào cũng tốt."

"Giống như cuộc sống vậy. Những thứ cũ kỹ, đã được thử thách qua thời gian, mới là những thứ đáng tin cậy nhất," Khôi nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm, chứa đựng một sự triết lý bất ngờ.

Nhiên nhìn anh, cảm thấy anh không chỉ là một nhiếp ảnh gia bụi bặm, mà là một người có chiều sâu.

"Thế anh đi du lịch để tìm kiếm cái gì, Khôi?" Nhiên hỏi.

"Tôi không tìm kiếm cái gì cả," Khôi đáp, nhai chậm rãi. "Tôi chỉ tìm kiếm khoảnh khắc tôi không thể chụp được. Những khoảnh khắc chỉ tồn tại trong vài giây, chỉ có thể cảm nhận bằng mắt, bằng tim. Giống như... cái khoảnh khắc cô vừa ăn miếng cơm đó, và nụ cười thật nhất của cô vừa tắt đi."

Má Nhiên ửng hồng. Cô bị bắt quả tang. Cô chưa từng nghe một ai mô tả về nụ cười của mình theo cách đó.

Để thay đổi không khí, Nhiên quyết định trêu chọc anh. "Vậy thì, anh Khôi tài ba. Anh đã chụp được bức ảnh nào ở Fan trong lần đi này chưa? Hay anh vẫn đang bận... nhầm lẫn ba lô?"

Khôi nhìn cô, lắc đầu. "Cô bé này đúng là không dễ bỏ qua lỗi lầm. Được rồi. Tôi thừa nhận, tôi tệ trong việc quản lý đồ đạc. Nhưng cô nên biết, tôi rất giỏi trong việc quản lý... tầm nhìn."

Anh đặt hộp cơm xuống, rồi tháo chiếc máy ảnh ra. Anh quay màn hình về phía Nhiên, bấm nút xem lại.

Đó là một bức ảnh chụp lúc sáng sớm, khi họ còn đang cãi nhau dưới sương mù. Bức ảnh chụp Nhiên từ phía sau lưng, đang đứng thẳng, tay cầm chiếc ba lô bị tráo, ánh đèn lờ mờ của Sapa Summit Lodge rọi vào mái tóc cô.

"Tôi gọi đây là 'Kiến trúc sư trong sương'," Khôi nói, giọng đầy tự hào. "Một hình ảnh về sự kiên định, sự hỗn loạn, và một chút gì đó rất... cố chấp."

Nhiên nhìn bức ảnh. Cô thấy mình trong đó, nhưng là một phiên bản mạnh mẽ hơn, đầy kịch tính mà cô chưa từng thấy. Khôi đã chụp được một góc nhìn khác về cô.

"Nó... rất đẹp," Nhiên thừa nhận, cảm xúc lẫn lộn. "Nhưng nó không phải là khoảnh khắc 'không chụp được' của anh."

"Chưa," Khôi nói, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh chứa đầy sự hứa hẹn. "Tôi sẽ giữ lại khoảnh khắc đó cho đến khi tôi tìm được nó. Và tôi có cảm giác, nó sẽ liên quan đến cô."

Họ nhìn nhau. Giữa khung cảnh núi non hùng vĩ, tiếng gió thổi qua vách đá và mùi thức ăn của những người xung quanh, một luồng không khí lãng mạn nhẹ nhàng được tạo ra.

Bữa trưa kết thúc, sự căng thẳng giữa hai người đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một sự kết nối tinh tế, hài hước. Nhiên cảm thấy một sự rung động không phải vì mệt mỏi, mà vì sự thú vị khi khám phá ra người đàn ông lạ mặt này. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô cảm thấy không chỉ là cân bằng, mà là sống động. Và tiếng cười sảng khoái đầu tiên của cô trên ngọn núi này, là dành cho anh.