MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Cảm Nơi Xa LạChương 5

Tình Cảm Nơi Xa Lạ

Chương 5

1,017 từ · ~6 phút đọc

Buổi chiều, con đường trở nên thử thách hơn. Nhóm trekking bắt đầu tiến vào khu vực dốc đá, nơi phải bám vào rễ cây và dây thừng cố định để leo lên. Đây là lúc Nhiên cảm thấy sự khác biệt giữa lý thuyết và thực tế rõ rệt nhất.

Lúc này, Nhiên đã hoàn toàn tuân thủ Lời Giao Kèo Sapa. Cô đi sát phía sau Khôi, học theo cách anh đặt chân, cách anh dùng sức từ cơ bụng chứ không phải chỉ từ bắp chân.

Khôi không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh là một nguồn động viên vô hình. Anh luôn đi chậm lại một chút để đảm bảo cô không bị tụt lại, và luôn chỉ dẫn bằng những động tác tay dứt khoát.

Đến một đoạn vách đá gần như dựng đứng, có một đoạn dây thừng bị tuột khỏi chốt cố định. Cả nhóm phải đi qua một khe hẹp và phải bám vào những mỏm đá nhô ra. Bên dưới là vực sâu khuất trong mây.

Nhiên bắt đầu cảm thấy lo sợ. Cô mắc chứng sợ độ cao nhẹ, và sự mệt mỏi từ buổi sáng khiến tay cô run rẩy. Cô cố gắng giấu đi nỗi sợ, nhưng sự căng thẳng trên cơ mặt cô đã không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Khôi.

"Bình tĩnh, Nhiên. Đừng nhìn xuống," Khôi nói, giọng anh trầm và chắc chắn, như một điểm tựa duy nhất giữa không gian rộng lớn. Anh đã vượt qua đoạn hẹp, nhưng không đi tiếp. Anh quay người lại, hơi dựa vào vách đá, chìa tay ra sau.

"Đưa tay cho tôi," anh ra lệnh. "Đi từ từ. Đừng nghĩ về phía dưới, chỉ nghĩ về tay tôi thôi."

Nhiên hít một hơi thật sâu. Cô biết đây không phải là lúc để kiêu hãnh hay ngần ngại. Cô từ từ vươn tay ra.

Ngón tay họ chạm nhau.

Đó là một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi, nhưng cảm giác lạnh buốt từ không khí núi cao và sự ấm áp mạnh mẽ, đầy tin cậy từ bàn tay Khôi đã tạo nên một sự rung động không thể chối từ. Bàn tay anh to, chai sạn vì công việc, nắm chặt lấy tay cô, tạo ra một cảm giác an toàn tuyệt đối.

"Chặt vào," Khôi nói khẽ. "Cảm nhận sự chắc chắn. Cô đang làm rất tốt."

Nhiên nắm chặt lấy tay anh. Cô cảm nhận được từng đường gân nổi lên trên cánh tay Khôi khi anh dùng sức kéo cô. Lúc này, cả thế giới dường như thu lại, chỉ còn lại vách đá lạnh lẽo, tiếng gió rít bên tai, và cảm giác kết nối giữa lòng bàn tay họ.

Sự tiếp xúc da thịt không chủ đích này không hề mang tính chất khiêu khích, nhưng lại tạo ra một sự gần gũi cảm xúc mãnh liệt hơn bất kỳ lời nói nào. Đó là sự tin tưởng tuyệt đối được xây dựng trong tích tắc.

Cô bước từng bước chậm rãi, cơ thể hơi nghiêng về phía anh. Khôi kéo cô nhẹ nhàng qua khe đá. Khi Nhiên đứng an toàn trên bề mặt vững chãi, Khôi buông tay cô ra.

Khoảnh khắc bàn tay họ rời nhau, Nhiên cảm thấy một sự hụt hẫng nhỏ nhoi. Cô nhìn vào tay mình, nơi hơi ấm của anh vẫn còn lưu lại.

"Cảm ơn anh," Nhiên nói, giọng cô hơi run.

Khôi không nhìn cô. Anh quay người lại để tiếp tục leo, nhưng Nhiên thấy rõ xương quai hàm anh hơi căng ra. Anh đang cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh.

"Không có gì. Tôi nói rồi, tôi là người chịu trách nhiệm," Khôi đáp cụt ngủn, rồi quay đầu lại nhìn cô một giây. "Sợ lắm à?"

Nhiên gật đầu. "Một chút."

"Tốt. Sợ là tự nhiên. Nhưng quan trọng là cô đã vượt qua. Cô đã tin tôi," Khôi nói. Ánh mắt anh không chỉ là sự đánh giá về khả năng leo núi, mà là sự đánh giá về khả năng tin tưởng người khác của cô.

Họ tiếp tục leo. Nhiên nhận thấy bước chân của mình đã linh hoạt hơn, sự sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một cảm giác muốn chứng minh mình không phải là gánh nặng. Cô không chỉ muốn lên đến đỉnh, mà còn muốn chứng minh cho Khôi thấy cô là một người bạn đồng hành xứng đáng.

Cuối buổi chiều, khi nhóm đến điểm dừng chân, tất cả đều mệt nhoài. Mây bắt đầu kéo xuống, bao phủ cả khu lán trại trong một màu trắng xóa.

Khi mọi người đang bận rộn sắp xếp chỗ ngủ và đồ đạc, Khôi lại gần Nhiên, đưa cho cô một chiếc khăn ấm.

"Dùng cái này lau mặt đi. Nó giúp cô tỉnh táo hơn," anh nói.

"Của anh à?"

"Không phải," Khôi cười nhẹ. "Là của một người bạn tôi để lại. Nhưng cô cần nó hơn."

Nhiên nhận chiếc khăn. Cô nhận ra rằng, Khôi không chỉ quan tâm trên núi, mà còn quan tâm đến cảm xúc của cô. Sự tương tác giữa họ đã không còn là sự đối đầu ban đầu, mà là sự gắn kết dựa trên sự tin tưởng và những hành động chăm sóc tinh tế, không cần lời lẽ hoa mỹ.

Nhiên nhìn ra ngoài, nơi sương mù đang bao phủ mọi thứ. Cô biết, cảm xúc giữa cô và Khôi cũng đang dần bị bao phủ bởi sự mơ hồ, nhưng lại có một sức hút khó cưỡng. Cái chạm tay lạnh lẽo và ấm áp trên vách đá đã tạo nên một dấu ấn khó phai.

Tối đó, Nhiên nằm trong túi ngủ của mình, cảm nhận sự mệt mỏi dễ chịu. Cô nhắm mắt lại và chỉ thấy hình ảnh vách đá, tiếng gió, và cảm giác mạnh mẽ, an toàn từ bàn tay Khôi. Lần đầu tiên, cô không nghĩ về công việc hay bản vẽ. Cô chỉ nghĩ về một người đàn ông xa lạ đã trở thành điểm tựa bất ngờ cho cô trên đỉnh núi.