MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Cảm Nơi Xa LạChương 6

Tình Cảm Nơi Xa Lạ

Chương 6

1,199 từ · ~6 phút đọc

Đêm trên núi Fansipan lạnh buốt và yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió lùa qua vách lán. Nhiên nằm cuộn tròn trong túi ngủ, nhưng không thể chợp mắt. Mặc dù cơ thể đã mệt rã rời, tâm trí cô vẫn hoạt động không ngừng, tua đi tua lại những hình ảnh của ngày hôm nay, đặc biệt là cảm giác chắc chắn từ bàn tay Khôi.

Cô quyết định ra khỏi lán trại để hít thở không khí. Hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ. Ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo xuyên qua màn mây, soi rõ lán trại đơn sơ.

Nhiên bước ra ngoài và thấy một bóng người đang ngồi trên một tảng đá cách đó không xa, hoàn toàn bất động. Là Khôi. Anh đang ngồi, máy ảnh đặt trên đùi, hướng ống kính lên bầu trời.

Nhiên lại gần, thận trọng để không làm anh giật mình. "Không ngủ được à?" cô hỏi khẽ.

Khôi quay đầu lại, mỉm cười nhẹ. "Cô cũng vậy. Lạnh lắm, sao cô lại ra đây?"

"Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ không khí ở đây thật hơn không khí trong lều." Nhiên trả lời, rồi kéo áo khoác lên cao.

"Ngồi xuống đây," Khôi đề nghị, dịch người sang một bên. "Tôi đang chờ một khoảnh khắc."

Nhiên ngồi xuống cạnh anh. Khoảng cách giữa họ vừa đủ thoải mái, không quá gần gũi nhưng cũng không xa cách. Cô nhìn lên trời. Bầu trời đêm trên núi cao thật kỳ vĩ, tối đen và lấp lánh hàng triệu vì sao.

"Khoảnh khắc gì vậy?" Nhiên hỏi.

"Khoảnh khắc những vì sao không bị mây che khuất," Khôi đáp, giọng anh trầm và có chút gì đó mơ màng. "Những bức ảnh chụp bầu trời ban đêm luôn là thử thách lớn nhất. Phải kiên nhẫn. Phải chờ đợi. Giống như chờ đợi một điều kỳ diệu."

Nhiên quay sang nhìn anh. "Tôi cứ nghĩ anh là người của hành động và sự ngẫu hứng. Không ngờ anh cũng có sự kiên nhẫn của một nhà khoa học."

Khôi bật cười, tiếng cười lan tỏa nhẹ nhàng trong đêm. "Nhiếp ảnh gia là sự kết hợp kỳ lạ giữa nhà khoa học và kẻ lãng du, Nhiên ạ. Phải chính xác về khẩu độ, tốc độ, nhưng lại phải lãng mạn về tâm hồn. Nếu không, bức ảnh chỉ là một tập hợp điểm ảnh vô hồn."

"Vậy, Khôi lãng du," Nhiên bắt đầu, "Điều gì đã đưa anh đến con đường này? Anh có vẻ không hợp với những công việc ổn định, tám giờ một ngày."

Khôi hít một hơi sâu. Hơi thở anh tạo thành một làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh.

"Tôi không thích sự cố định," anh thừa nhận. "Tất cả bắt đầu từ năm tôi hai mươi tuổi. Tôi làm một công việc ổn định, lương cao. Nhưng mỗi sáng thức dậy, tôi nhìn vào gương và thấy một người lạ mặt đang sống cuộc đời mà tôi nghĩ là mình nên sống, chứ không phải mình muốn sống."

"Một ngày nọ, tôi quyết định bỏ tất cả. Chỉ với một chiếc ba lô và chiếc máy ảnh cũ kỹ. Tôi đi xuyên Việt trong sáu tháng. Ban đầu là để tìm lại sự bình yên, nhưng sau đó, tôi nhận ra mình nghiện cảm giác được di chuyển, được chứng kiến những khoảnh khắc mà không ai thấy."

"Anh không cô đơn sao?" Nhiên hỏi. "Luôn di chuyển, không có một nơi chốn để gọi là nhà."

Khôi im lặng một lúc. Ánh mắt anh nhìn sâu vào màn đêm, như đang nhìn vào chính nội tâm của mình.

"Có. Rất cô đơn," Khôi thừa nhận một cách chân thành, không chút che giấu. "Đó là cái giá của sự tự do. Khi cô là một người quan sát, cô luôn ở bên lề. Cô chụp ảnh khoảnh khắc hạnh phúc của người khác, khoảnh khắc gia đình họ sum vầy, nhưng cô lại không thể ở đó mãi. Nhưng rồi, tôi tự an ủi: 'Máy ảnh của tôi là nhà của tôi.' Những bức ảnh tôi chụp là những phòng khách, phòng ngủ, phòng ăn tôi đã từng ghé qua."

Lòng Nhiên bỗng mềm lại trước sự chân thật hiếm hoi đó. Cô, người luôn khao khát một ngôi nhà ổn định, một công việc cố định, lại đang lắng nghe câu chuyện về sự cô độc của một người chọn đời sống phiêu bạt. Họ là hai thái cực, nhưng lại có một sự đồng cảm kỳ lạ.

"Anh không có một ước mơ nào về sự dừng chân sao?" Nhiên hỏi tiếp.

Khôi quay sang cô, ánh mắt anh đầy dịu dàng dưới ánh sao. "Có chứ. Nhưng tôi tin rằng, nơi tôi dừng lại sẽ phải là nơi tôi nhìn thấy được tất cả những vẻ đẹp tôi đã từng chụp, nhưng với một người bạn đồng hành."

Anh ngừng lại, cười nhẹ. "Và cô, Nhiên. Tôi đã xem qua những phác thảo của cô. Chúng rất chi tiết, rất logic, nhưng tôi thấy sự khao khát về ánh sáng, về sự kết nối giữa con người và không gian. Cô không chỉ thiết kế những khối vuông, cô thiết kế cảm xúc."

Nhiên ngạc nhiên. Khôi không chỉ nhìn thấy công việc của cô, mà còn nhìn thấy cả tâm hồn cô. Cô chưa từng nhận được một lời nhận xét nào sâu sắc và thấu đáo đến vậy.

"Vậy anh nghĩ, tôi là người thế nào?" Nhiên hỏi, hoàn toàn bị cuốn hút.

Khôi nhìn lên bầu trời, rồi quay lại nhìn cô. "Cô là một kiến trúc sư bị mắc kẹt. Cô là một người rất sợ rủi ro, nhưng lại có một ngọn lửa bướng bỉnh trong tim, sẵn sàng bùng lên nếu được trao cơ hội. Và đó là lý do cô ở đây, phải không? Để tìm cách đốt cháy những bản kế hoạch cũ kỹ."

Sự phân tích của Khôi khiến Nhiên sững sờ. Anh đã nhìn thấu cô chỉ trong vòng chưa đầy một ngày.

"Vậy thì, tôi hy vọng chuyến đi này sẽ giúp cô tìm được điều đó," Khôi nói, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên lưng Nhiên, một cái chạm nhỏ, trấn an. "Bây giờ, cô nên quay lại lều đi. Mai sẽ là một ngày leo núi khó khăn hơn."

Nhiên đứng dậy, trong lòng ấm áp không phải vì lửa trại, mà vì sự kết nối cảm xúc vừa mới được tạo ra. Khôi vẫn ngồi đó, kiên nhẫn chờ đợi những vì sao.

Trước khi bước vào lán, Nhiên quay lại. "Cảm ơn anh, Khôi. Vì đã không chỉ bảo vệ tôi, mà còn... cho tôi thấy những gì tôi đang cố giấu."

Khôi chỉ vẫy tay mà không nhìn lại, như một người luôn quen thuộc với sự cô độc. Nhưng Nhiên biết, đêm nay, anh không còn hoàn toàn cô đơn nữa. Cô đã trở thành một phần của khoảnh khắc ấy, một nhân chứng cho sự kiên nhẫn và mơ mộng của anh. Nhiên đi vào lều với một cảm giác nhẹ nhàng và sự tò mò vô hạn về người đàn ông đã chọn chiếc ba lô nhầm lẫn của cô.